Vai Nữ Chính Độc Ác

Trong quan niệm của người Ba Tư cổ xưa, hoa tulip đại diện cho một tình yêu hoàn mỹ.

PAILIN

Tiếng nhạc điện tử xập xình tựa như những nhát búa đang đập liên tiếp lên màng nhĩ. Không gian mờ ảo khiến người ta không thể thấy rõ chi tiết gương mặt, quần áo, tóc tai, mà chỉ thấy những thân hình đang quay cuồng uốn éo. Gái trai quấn lấy nhau trên sàn nhảy. Những ánh đèn xanh đỏ tím vàng quét ngang quét dọc vùn vụt khắp quán bar. Mùi rượu mạnh, mùi khói thuốc ám vào từng viên gạch, len qua từng kẽ tóc.

Trong một góc phòng, Pailin ngồi lọt thỏm vào chiếc ghế lớn bọc nhung đỏ. Một tay cô cầm ly rượu, một tay cầm điếu thuốc cháy dở. Ánh mắt cô nhìn như xuyên qua những con người xung quanh. Cô cảm thấy chán. Cô đang rơi vào cái cảm giác biết mình là ai, đang ở đâu và làm gì, nhưng lại thấy bản thân không thuộc về bầu không khí mà mình hít thở…

Có một tốp vài cô gái trông đã khá rũ rượi tiến về phía Pailin. Cô liền ngả người nép vào ghế để tránh họ nhận ra mình. Dù đã qua thời hoàng kim, nhưng cô vẫn là một trong những nữ diễn viên sáng chói nhất thế hệ mình – cái thế hệ chỉ mới nhường bước cho đàn em vài ba năm nay thôi. Bây giờ khi cô ra phố vẫn có fan xúm xít, dù không còn náo loạn như trước. Đi trên đường thi thoảng vẫn thấy quảng cáo cô đóng cho những nhãn hàng tầm trung tầm nhỏ. 

Các cô gái kia đi qua mà chẳng ghé mắt chú ý đến người ngồi trong ghế nhung đỏ. Pailin rít một hơi thuốc, khẽ ngẩng đầu nhả khói bay lên. Nhìn theo làn khói, cô bỗng tự ái vì bọn họ không nhìn đến mình. Rồi cô bật cười trước cái thói nước đôi cảm xúc của bản thân: tránh người ta, rồi lại giận vì không được ngó ngàng tới. Thật đúng drama queen!

Chiếc điện thoại đang nằm trên đùi Pailin bỗng sáng lên. Cô liếc nhìn màn hình, thấy hàng tin nhắn từ Kan đang nhảy chíu chít.

Anh chờ ở ngoài.

Xe màu đen.

Ra ngay nhé.

Gọi em không nghe máy. Chắc ồn quá. 

Pailin dập điếu thuốc, uống một hơi cạn ly rượu, cất điện thoại vào túi xách, rồi đứng lên. Cô bước vào toilet tô lại son, chỉnh lại tóc, sau đó theo cửa sau ra bãi đỗ xe. Trong khoảng thời gian này, cô cảm nhận được điện thoại khẽ rung lên mấy lần trong túi, báo hiệu có tin nhắn, nhưng cô không thèm lấy ra đọc. Chỉ có Kan nhắn chứ còn ai. Là anh hẹn cô đêm nay, vậy mà lại không đủ kiên nhẫn chờ đợi cô một chút. Thế mà đã có thời anh sẵn sàng ngồi đồng hai tiếng đồng hồ ở đài truyền hình chờ cô quay chương trình. Cái thời đó xa xôi và nhoè nét lắm rồi, chắc chỉ còn tồn tại lờ mờ trong trí nhớ của riêng cô mà thôi. 

*

Pailin phóng chiếc xe thể thao màu đỏ sẫm vọt khỏi bãi giữ xe. Cô trông thấy chiếc xe màu đen bóng như con bọ hung của Kan đang đậu bên kia đường, đối diện cửa quán bar. Cô lái đi xa một đoạn, rồi tấp vào chỗ lề trống. Cô ngó vào kính chiếu hậu, thấy xe của Kan vẫn nằm im. Cô lấy điện thoại khỏi túi, trên màn hình kín đầy những tin nhắn của anh. Pailin “chậc” nhẹ một tiếng, bấm máy gọi Kan luôn, không đủ kiên nhẫn đọc chữ. Anh nhấc máy gần như ngay tắp lự, chứng tỏ đang cầm điện thoại trong tay. 

“Anh chờ mới có một tí mà đã rối cả lên rồi!”

“Em lề mề quá. Anh sợ bọn phóng viên trông thấy lại đưa tin bậy bạ.”

“Hừ. Đã yếu còn ra gió. Thôi dẹp đi. Ai về nhà nấy đi cho lành.”

Kan hạ giọng: “Đừng có dỗi mà. Đi thôi!”

“Anh có plan gì?”

“Như mọi khi.”

“Hử?!” Pailin lên giọng ngạc nhiên, “Mai làm chú rể rồi mà còn có hứng đi đua xe với bạn gái cũ ư?” 

Kan không trả lời, chỉ có một tiếng cười khẩy vang nhẹ qua điện thoại. 

Pailin nhìn đồng hồ đeo tay, đã qua ngày mới, hơn 1 giờ sáng rồi. “Ôi không phải mai mà trưa nay anh làm chú rể rồi!”

“Em bớt diễn đi.” Giọng Kan tự tin vì đã nắm chặt thóp của Pailin. Tính nết quái lạ của cô anh thuộc như đường chỉ trong lòng bàn tay. “Em thích muốn chết mà còn giả vờ…”

Pailin cười lớn, “Đi đâu nào?”

“Xuống Hua Hin ngắm bình minh.”

“Ừ. Cũng được.”

Pailin dập điện thoại. Cô bị bất ngờ, bởi chính cô cũng đang có ý rủ anh xuống Hua Hin. Thật là tâm linh tương thông! Mười lăm năm trước, cuộc hẹn đầu tiên của hai người chính là lái xe qua đêm từ Bangkok xuống Hua Hin để ngắm bình minh. Anh muốn giở trò ôn lại chuyện xưa trước khi vào lồng? Hay anh đã quên chuyện xưa ấy luôn rồi nên mới hẹn cô về chốn cũ? Cô nhếch cười, cảm thấy môi có vị chát. Cô quay đầu xe trở lại đường chạy. Những thớ tim cô xoắn tết lại. 

*

Đường cao tốc trong đêm vắng lặng thênh thang. Hai chiếc xe hơi thể thao một to đen như con bọ hung, một đỏ chót điệu đàng như trái anh đào rượt đuổi nhau chóng mặt. Vài chiếc xe đang chạy trên đường phải nép vào làn bên trong để tránh họ. 

Pailin vọt xe lên trước, liếc mắt nhìn xe của Kan trong kính chiếu hậu. Cô chờ đợi màn phóng vù lên của anh. Nhưng vài phút trôi qua, xe anh vẫn cứ lì lợm bám sau đuôi cô với một tốc độ bền đều. Cô liền bấm điện thoại, bật to lên gọi anh.

“Này! Cố tình nhường cho em thắng là coi thường em đấy!”

“Chưa về đích mà sao em nghĩ là anh nhường? Anh chỉ muốn ở phía sau một chút để ngắm em rõ hơn mà thôi.”

“Không vui.”

“Anh vui. Anh sắp lấy vợ rồi. Chiều anh tí đi.”

“Ghé vào trạm xăng chút đi. Em cần đi tè.”

Nói rồi, Pailin giảm tốc chạy hướng về trạm xăng lớn ở phía trước mặt. Bên cạnh trạm xăng có một siêu thị nhỏ để những kẻ lái xe đường dài tấp vào nghỉ ngơi, ăn một bát mì, uống cốc cà phê.

*

Bước khỏi nhà vệ sinh, Pailin kéo cái nón của áo hoodies lên che lụp xụp trước tầm mắt mình. Cô sải bước dài quay lại bãi xe, muốn nhanh chóng thoát khỏi cái mùi khai khai bao quanh nhà vệ sinh công cộng này. Từ xa, cô nhìn thấy Kan đang đứng ở khoảng giữa chiếc xe của anh và của cô, trên tay anh cầm một cốc cà phê giấy. 

Pailin bước đến trước mặt Kan, hai tay khoanh ôm trước thân người. Anh nhấc cái cốc cà phê thứ hai đang đặt trên nóc xe của cô, đưa nó cho cô. Những ngón tay cô hờ hững đón lấy cái cốc.

“Anh tránh ra cho em vào xe nào.”

“Đứng ngoài này một chút đi cho có không khí. Em uống miếng cà phê vào là ấm liền.”

Pailin nhíu mày nhìn làn nước màu nâu sậm trong cốc giấy. Mùi cà phê đậm đặc, chua nồng, ngửi là biết rẻ tiền. 

Kan đọc được vẻ chê bôi của cô, liền giễu: “Đại minh tinh bớt kén chọn đi. Hồi đó em uống cà phê này hoài cơ mà.” 

“Chỉ có anh không coi trọng em thì mới mua cho em loại cà phê này thôi.”

Ánh mắt Kan nhìn Pailin đầy trêu ngươi. Anh súc một ngụm cà phê trong miệng. Pailin ngước mắt nhìn anh, sau vài giây cũng miễn cưỡng đưa cốc cà phê lên môi. Cô nuốt một ngụm nhỏ, hơi nhăn mặt khi cái vị đắng khét vồ vập khắp khoang miệng. Kan đưa tay buông nón của cô xuống vai, kéo nhẹ một lọn tóc của cô vắt qua tai. Pailin đứng yên mặc cho anh làm gì thì làm, nhưng đôi ngươi cô liếc sang theo dõi từng cử động của ngón tay anh.

Kan mỉm cười ngọt ngào, “Em nên trang điểm bớt lại. Trông em mộc mạc đẹp hơn nhiều.”

“Em biết. Em càng không trang điểm thì càng đẹp khuynh quốc khuynh thành. Bởi vậy mới phải dùng phấn son để giúp cho thiên hạ thái bình.” Pailin thản nhiên. 

Kan cười lớn. 

Pailin nhấp môi thêm một ngụm cà phê nữa, “Ban nãy anh dám vào mua thứ này mà không sợ bị người ta nhận ra sao?”

“Thằng nhóc bán hàng thèm ngủ mắt díp lại như sợi chỉ, còn không biệt nổi tờ 20 bath với 100 bath cơ mà.”

Pailin ừ hử một tiếng nhỏ trong cổ họng cho qua chuyện, chẳng có lời nào để nói thêm. Ánh mắt của Kan đang làm trái tim cô chộn rộn. Cô cần phải thoát khỏi cái ánh mắt đốt cháy tâm can ấy ngay lập tức! Cô nói nhanh: “Em mệt rồi. Hay đừng xuống Hua Hin nữa. Xuống cái bãi biển xấu xí ở Cha Am đi, gần hơn.”

Kan đưa ngón tay nghịch nghịch những sợi tóc mai trước trán Pailin, “Tuân lệnh!” 

Pailin hất nhẹ ngón tay của Kan ra. Rồi cô lách qua thân người anh, đến mở cửa bước vào xe. 

KAN 

Hai người lái xe đến một bãi biển hoang vu ở tỉnh Cha Am, nằm trên đường xuống Hua Hin. Mấy năm trước, cũng vào một đêm đi đua xe với nhau, cả hai đã bị cảnh sát rượt theo, nên lần mò trốn vào những con đường nhỏ rồi phát hiện ra bãi biển này. Kể từ đó, thi thoảng họ thường lái xe đến đây ngắm bình minh vì chặng đường ngắn hơn, cũng kín đáo hơn. Chưa từng có dân địa phương nào bắt gặp đôi tình nhân siêu sao từng một thời náo động khắp các mặt báo bởi chuyện yêu đương bọc đường lẫn cuộc chia tay thống khổ của mình. 

Pailin bỏ giày lại trên xe, bước chân trần trên cát. Biển rút về rất xa, khiến bãi cát trong bóng tối càng thêm hun hút, rùng rợn. Những gò đá nhấp nhổm trông như đàn con chó ngao khổng lồ đang ngáy pho pho. Lá cây rít xào xạc. Gió vi vút đem tiếng sóng rì rào đến bên tai Pailin, làm cho cô phấn khích. Cô tiến thật nhanh về phía biển. Kan bước sau cô một đoạn. Anh chăm chú quan sát cái dáng đi của cô mềm như mèo nhưng hăm hở như mèo thấy cá. Cô luôn vui vẻ khi ở bên cạnh biển. Chính vì vậy anh muốn đưa cô đến với biển để có thể nói một lời từ biệt tròn trịa. Nếu cô có buồn, thì biển sẽ thay anh an ủi cô. 

Kan ngồi xuống bãi cát, ngắm Pailin chơi đùa cùng những con sóng vỗ bờ. Trời còn tối, nhưng anh dường như vẫn nhìn rõ nụ cười tươi sáng trên môi cô. Cô rất thích cái cảm giác đứng ngâm chân trong nước biển đêm lạnh giá, cho nước ngập đến cổ chân rồi thấy cát như lún xuống bên dưới lòng bàn chân mình. Chỉ những khi chơi đùa với biển thì cô mới cởi bỏ cái lốt chị đại showbiz sang lạnh, trở về là cô gái tự nhiên khóc cười của ngày xưa. Anh đã say đắm cô của ngày xưa biết mấy… 

Trong phút chốc, thời gian như đảo ngược đưa anh quay về mười lăm năm trước. Đó là cuộc hẹn đầu tiên của hai người. Sau một buổi chụp hình tạp chí, anh đã lái xe qua đêm đưa cô từ Bangkok xuống Hua Hin để ngắm bình minh. Anh cũng ngồi trên bờ cát như thế này, ngẩn ngơ ngắm cô chơi đùa với biển. Nụ cười của cô vào ban mai hôm ấy mãi mãi soi sáng một góc tâm hồn anh. Thế gian này, anh chưa từng trông thấy nụ cười nào đẹp hơn thế, kể cả khi so sánh với nụ cười của chính cô những tháng năm sau này, hay nụ cười hạnh phúc của vợ sắp cưới anh vào ngày anh cầu hôn. – Kan bật cười trước suy nghĩ của mình. Nếu cô hay vợ anh đọc được ý nghĩ này, thì anh tan xác chắc.

“Anh cười cái gì vậy?” Pailin đang bước về phía Kan, hồ nghi nhìn anh ngồi cười một mình. 

“Anh đang nghĩ mấy chuyện ngày xưa thôi.”

“Chuyện gì?” Pailin ngồi xuống bên cạnh Kan, cùng hướng mặt nhìn về phía đường chân trời. 

Kan không trả lời, ngả người nằm vật xuống cát, giơ tay nhìn đồng hồ: “Nửa tiếng nữa Mặt trời mọc rồi.”

“Ừm… Em nghĩ khoảng 5 rưỡi anh lái xe về Bangkok là vừa. Đường buổi sáng hay kẹt lắm, ba tiếng mới về đến Bangkok.”

“Em nói cứ như thể sẽ không về dự đám cưới của anh vậy.”

Pailin cười nhạt, lắc đầu. Cô quay sang nhìn thẳng vào mắt Kan. “Em đã chuẩn bị sẵn một bộ xiêm áo lộng lẫy để đến chặt chém cô dâu của anh, nhưng em đổi ý rồi. Không đi thì hơn. Dù sao anh cũng là người yêu cũ của em mà, ai biết lúc nhìn anh cầm tay cô dâu thì em có lên cơn gì không. Tốt nhất tránh được thì tránh.” 

“Không ép em vậy.” Kan đưa tay mơn trớn nhẹ nhàng sống lưng của Pailin. Giọng anh mơ màng: “Em có bao giờ nghĩ nếu chúng mình cưới nhau thì bây giờ sẽ như thế nào không?”

Pailin ra chiều duy tư: “Chắc có một hai đứa nhóc rồi. Con chúng ta rất đẹp, là hot baby của showbiz. Còn chúng ta thì chắc đã ly dị rồi. Ha ha…”

“Hử? Sao lại nghĩ như thế?”

“Anh à, vài tiếng nữa anh lấy vợ rồi mà còn nằm sờ lưng bạn gái cũ đây này. Lấy anh thì chắc em đã phải đi tát tình địch gãy tay luôn. Còn nhớ năm xưa anh đã cắm lên đầu em bao nhiêu cái sừng không?”

Kan cười lớn, vừa có vẻ ngượng, vừa rất sảng khoái. 

Pailin mỉa mai, “Không thể nhớ hết chứ gì?”

“Đa phần bọn họ chỉ là chơi một đêm thôi mà.” Kan ngập ngừng: “Cái lần cuối cùng khiến em bỏ anh đấy, anh đã nghĩ đó là mình chơi lần cuối. Anh đã nghĩ sau đêm đó anh sẽ thay đổi, sẽ ngoan ngoãn với em. Anh luôn nghĩ rằng cuối cùng anh sẽ cưới em.”

“Vinh hạnh quá!”

Hai người không nói thêm gì. 

Pailin miên man nghĩ, nhân duyên của cô với anh sao cứ như đang trả một món nợ tiền kiếp vậy. Kiếp trước, chắc anh làm vua còn cô là mỹ nhân đã khiến anh nước mất nhà tan, nên bây giờ cô phải yêu anh mệt mỏi mà không dứt ra được. Năm đó, cô 19 tuổi, là diễn viên mới nổi, còn anh vừa từ nước ngoài về, là ca sĩ mới nhưng lại được chú ý nhờ ngoại hình lai Tây nhiều hơn là giọng hát. Hai người gặp nhau vài lần khi đi sự kiện, anh tán tỉnh cô nhưng cô ỡ ờm tỏ ra không thích. Cho đến một lần cùng chụp hình tạp chí, anh đã thầm thì vào tai cô hỏi sáng mai có dám ngắm bình minh trên biển cùng anh không. Cô đã cong môi, “sao mà không dám chứ?!”. Cảm xúc ban đầu ấy cô ngỡ chỉ là chút phấn khích qua nhanh, ai ngờ lại bền chặt năm năm trời. Nếu mười năm trước cô không cự tuyệt lời xin lỗi của anh, nếu cô nhận lời cầu hôn của anh, thì có lẽ bây giờ cô đã có cuộc sống tròn đầy như vai nữ chính trong các bộ phim truyền hình mà cô thường đóng. Cô sẽ xuất hiện trên mặt báo chia sẻ chuyện dạy con chăm chồng, chuyện kinh doanh nhỏ lẻ này kia, chứ không phải để giải thích việc bị bắt gặp du hí với anh công tử này, ăn tối với chàng minh tinh nọ. Nhưng sống như thế liệu có hạnh phúc hơn bây giờ không, khi trăng hoa là bản tính được mã hoá trong gene của anh? Hay cô sẽ cười trên mặt báo và khóc ở trên giường?

Kan miên man nghĩ, nhân duyên của anh với cô giống như Mặt trăng và Mặt trời vậy, vào một số ngày trong năm có thể gặp nhau khi hoàng hôn hoặc bình minh, còn thì 99% thời gian mỗi người sẽ toả sáng ở bầu trời của riêng mình. Ngày đó, anh chết mê chết mệt sự sắc sảo, độc đáo ẩn sau nụ cười ngọt ngào của cô. Ngày đó, chính anh cũng không hiểu tại sao cô lại yêu mình tha thiết đến vậy. Cô luôn tha thứ cho những lần anh vụng trộm, hết lần này đến lần khác. Cô tập hư anh đến mức anh thấy không cần thiết phải kìm hãm mình trước cám dỗ. Vậy mà cô quyết tâm quay lưng đi khi câu chuyện của hai người chỉ cách đích đến một bước chân nữa thôi… Đau đớn một thời gian cũng khuây khoả. Anh có người yêu mới. Cô có người yêu mới. Bẵng đi vài năm, hai người vô tình gặp lại, rồi thi thoảng nhắn tin, thi thoảng ăn tối uống rượu, thi thoảng rủ nhau đi đua xe. Quan hệ cứ thế tốt lên. Khi anh chia tay bạn gái mới, khi cô chia tay bạn trai mới, anh từng nghĩ hai người có thể thử lại từ đầu. Nhưng không. Cô đã trở thành một cô gái quái tính, bản lĩnh, lý trí, đầy ma lực, nhưng lại không phải cô gái mà anh từng yêu… Có lẽ, cô trở thành con người như vậy là do anh! Thôi thì làm Mặt trăng và Mặt trời cũng đủ mãn nguyện rồi. 

“Mỗi lần ở bên em là anh cảm thấy kỳ lạ.” Kan chủ động cất lời. 

“Anh lại muốn nói cái chuyện chúng ta từ tình cũ thành bạn đấy à? Nói hoài chưa chán ư?”

“Chưa chán. Anh muốn được nghe em nói một lần nữa.”

Pailin lườm Kan. Nhưng đôi môi cô cong lên thành hình trăng lưỡi liềm, rất dịu dàng thân ái. Cô nói chậm, giọng cứ mơ màng: “Anh còn nhớ năm đó em bị cướp vai, anh đã ôm em dỗ khóc cả đêm không? Anh còn nhớ anh đã thức suốt hai ngày để viết bài hát nhạc phim giúp em có thêm đất diễn không? Anh đã bỏ không ít tiền để em có giải thưởng vàng đầu tiên nữa… Những chuyện đó mỗi lần nhớ lại em cảm kích vô cùng. Anh chính là một thời thanh xuân tươi đẹp nhất của em. Một người từng cùng em trải qua nhiều chuyện như vậy mà cuối cùng lại ghét bỏ nhau thì thật đáng tiếc. Thế gian này nếu chưa từng có ai có thể làm bạn được với người yêu cũ thì em sẽ chính là người đầu tiên.”

Kan lắng nghe từng âm thanh vang ra từ môi Pailin. Từng câu chuyện ngày xưa sống động xoay chuyển trong tâm trí anh. Những hình ảnh xinh đẹp ấy rất rõ nét nhưng lại không thể chạm tay vào được…  

Kan nhìn sâu vào đôi mắt Pailin. Giọng anh rất trầm: “Có phải em vẫn còn yêu anh một chút không?”

Pailin nhìn Kan, ánh mắt âu yếm long lanh: “Sai rồi. Em còn yêu anh nhiều chút.” 

Trái tim Kan khựng một nhịp. Anh cứ tưởng Pailin sẽ trả lời kiểu mỉa mai châm chọc mình. 

Pailin lại mỉm cười rất ngọt ngào. Cô quay mặt hướng về phía biển, né không cho Kan thấy những cảm xúc chân thật đang len ra đôi ngươi mình. Ở đằng đông, những tia sáng đầu tiên dần lấp ló. Kan ngồi dậy, hướng mắt về phía đường chân trời. Hai người im lặng ngắm nhìn bầu trời chuyển sáng màu, mặt biển chuyển óng ánh. 

Đồng hồ chỉ “5:30”. 

Kan xoè lòng bàn tay mình ra trước mặt Pailin. Trong tay anh là một chiếc nhẫn đính ba viên kim cương nhỏ, kiểu dáng thô cũ đã lỗi mốt lâu rồi. Pailin thất thần nhìn chiếc nhẫn. Đây là chiếc nhẫn đính hôn anh từng đeo cho cô khi kỷ niệm hai năm yêu nhau. Suốt ba năm sau đó cô luôn nâng niu nó trên tay. Cô đã ném trả lại cho anh vào cái ngày mà ảnh chụp anh ôm một nàng mẫu hạng B vào khách sạn chiếm trọn mọi trang nhất. Cô không lạ chuyện anh ăn vụng, nhưng lần đó cô phát điên vì chính vào buổi sáng cái ngày anh bị chụp lén ấy, anh đã cầu hôn cô. 

“Này…” Kan vỗ nhẹ má Pailin. 

Pailin giật mình, ngước nhìn anh. Cô tức khắc lấy lại bình tĩnh: “Anh còn giữ nó sao?”

“Anh muốn em giữ nó. Xem như một kỷ niệm đẹp trong đời đi.”

Pailin nhón tay cầm chiếc nhẫn lên, lồng nó vào ngón áp út như ngày xưa. Cô mỉm cười với cái nhẫn. “Tự nhiên sao em có cảm giác là anh không muốn chúng ta gặp nhau nữa vậy.”

“Đúng là em đọc được suy nghĩ của anh thật.” Kan cười nhạt, “Cũng không hẳn thế, chỉ là từ nay nếu gặp thì anh sẽ hẹn em quang minh chính đại như ăn trưa, ăn tối này kia. Ngày xưa chỉ vì một tấm ảnh mà anh đã mất đi tình yêu. Bây giờ dù quan hệ của chúng ta trong sáng nhưng anh không muốn mạo hiểm. Lỡ có tin đồn gì thì lại làm Moon tổn thương.”

Pailin trầm tư ngắm chiếc nhẫn nhỏ một thời thân thuộc ấy. Nó đã ở bên cô những ngày mật ngọt nhất cuộc đời. Nó đã thấm nước mắt của cô mỗi khi tin tức anh “ăn chả” rỉ đến đến tai cô. Nó là một lời hứa mãi mãi không thành hiện thực. 

Pailin quay sang, đưa ngón tay mình lên vuốt nhẹ nhàng cái sống mũi cao gồ của Kan. Thời yêu nhau cô vẫn hay âu yếm anh kiểu này… Cô nhìn sâu vào mắt anh: “Chúc hai người hạnh phúc!”

MÓN QUÀ CUỐI CÙNG 

Đồng hồ chỉ “6:10”.

Mặt trời phủ cái áo choàng huy hoàng khắp đại dương, khắp bờ cát, khắp thân thể Pailin đang nằm dài một mình trên bãi cát. Cô giơ bàn tay lên trời, ngắm nghía ánh kim cương lấp lánh trong nắng. Người ta dùng mọi loại mỹ từ để ví von kim cương với tình yêu, nhưng sự thật thì tình yêu sẽ tan nát còn kim cương lại vĩnh cửu.

Tiếng nhạc chuông điện thoại của Pailin ngân nga vang lên. Cô rút điện ra khỏi túi áo hoodies, áp lên tai. 

“Chế à. Vào Line lẹ đi, có ảnh rồi.” Bên kia vang lên tiếng lanh lảnh hồ hởi của Jay, trợ lý của cô. 

“Ok.” 

Pailin mở app Line, liền thấy hàng loạt ảnh chụp mình và Kan lúc đứng uống cà phê ở trạm xăng ban nãy. Những tấm ảnh chụp từ xa bằng điện thoại, không sáng rõ nhưng bắt rất chân thật những cử chỉ dễ gây hiểu lầm của hai người. Mặt đối mặt, Kan cởi nón của cô, Kan vuốt tóc cô, Kan mỉm cười tình tứ… Pailin lướt qua lướt lại những tấm ảnh, rồi gọi cho Jay.

“Halo chế! Sao? Vừa ý không?”

“Nãy thợ chụp hình trốn ở đâu mà không thấy thế nhỉ?” 

“Chế thấy em tìm người có tài không?! Mẻ, đến hai đại ngôi sao quen trốn paparazzi còn không nhận ra là đang bị theo dõi. Hé hé hé…”

“Tự khen thế đủ rồi. Quản cho chặt mấy cái ảnh này, đừng có hớ ra đấy.”

“Ủa? Không phải bây giờ nên tung ngay ra để phá đám cưới hả?”

“Phá đám cưới để làm gì? Tôi không có ý hốt anh ca sĩ hết thời đó đâu.”

“Không hả? Chế còn yêu anh ta lắm mà! Chế đừng có dối lòng nữa có được không?”

“Lắm lời quá!”

Jay nghi hoặc: “Chế định làm trò gì vậy? Em nói một câu thật lòng nè, hay là buông bỏ đi. Trả thù người ta cuối cùng thì người đau nhất lại là chế đó.”

“Chuyện này cậu trải qua rồi hay sao mà rành vậy?”

“Haizzz… Thôi được rồi, chế nghỉ ngơi cho xinh đẹp đi rồi phim tới lên chặt chém hết cho emmmmm!!” 

“Bai cưng.”

“Bai chếếếế…”

Pailin buông điện thoại xuống bờ cát. Cô nằm nghiêm, đặt hai tay lên bụng, nhắm mắt và hít thở đều đặn. Cô nghe thấy tiếng sóng vỗ rì rào càng lúc càng gần, chứng tỏ nước triều đang lên. Cô nghe thấy tiếng gió vi vút. Cô nghe tiếng lòng mình gảy loạn nhịp. Thân thể cô hút mãnh liệt năng lượng của đất trời, trở nên căng đầy dũng khí. Đến một lúc, cô dám thẳng thắn với chính mình: Thật ra, cô vẫn hằng mong anh quay trở lại bên mình. Cô muốn được lại là cô gái nhỏ nép mãi vào cái ôm của anh. Cô muốn là người đầu tiên được nghe những bài ca anh viết. Cô yêu anh và vẫn luôn nói thật với anh điều đó, tiếc rằng giờ đây anh lại không tin là cô đang nói thật…

Một giọt nước trong vắt rỉ ra từ đuôi mắt Pailin, lăn dài trên thái dương rồi rớt thấm vào cát. Lòng cô nấc nhẹ một tiếng… Em đã yêu anh trọn vẹn tuổi trẻ của mình. Tiếc rằng tuổi trẻ lại là chặng đường duy nhất mà chúng ta có thể đi cùng nhau… Em hận anh. EM HẬN ANH! Vì nghĩ cho sự nghiệp của anh mà em cắn răng làm tròn vai một cô bạn gái hiền thục để mọi scandal chóng qua đi. Vậy mà cuối cùng hạnh phúc người khác hưởng. Anh sợ qua lại với em làm tổn thương Moon, vậy ngày xưa anh có từng quan tâm chuyện em tổn thương?! Anh khiến em mất tình yêu, mất niềm tin, mà vẫn nhơn nhơn ra. Trời đất không công bằng thì em tự đòi công bằng cho mình vậy.

*

Một tháng sau. Trên trường quay ngoại cảnh bộ phim truyền hình mới của Pailin. Cô vừa xong cảnh quay, đang bước ra tìm ghế nghỉ, thì Jay chạy vội đến, kéo tay cô vào một góc. 

Jay thì thầm: “Chuyện lớn dễ sợ luôn rồi!” Cậu ta vừa nói vừa đưa điện thoại ra khoe tấm ảnh đăng trên Instagram của trang tin lá cải lớn nhất nước. Tấm ảnh chụp lén cô và Kan ở trạm xăng mới hơn một tiếng đã có hơn 100 ngàn like và mấy ngàn bình luận. 

Pailin diễn vẻ mặt lo lắng, nhưng giọng nói thập phần vui sướng: “Chế hot lại rồi.”

“Mẻ! Nãy giờ phóng viên gọi muốn rụng máy luôn đó. Có hai event mời chế đi tuần này đó. Nhận nha!”

Pailin đưa tay bóp thái dương, ra chiều mệt mỏi: “Cậu xử lý đi. Chế cần bình tâm lại trước đã.”

Jay bĩu môi: “Vầng…”

*

Pailin bước lên chiếc xe chuyên dụng dành cho diễn viên nghỉ ngơi. Cô bấm cửa, khoá lại, rồi đến ngồi trước gương trang điểm. Cô cầm điện thoại, thấy có hơn hai mươi cuộc gọi nhỡ của Kan. Cô liền gọi lại cho anh. 

“Em vừa thấy tin rồi…”

Kan nóng nảy cướp lời Pailin: “Là em làm phải không?”

“Hử?”

“Là em cho chụp lén phải không?”

“Ồ! Tại sao anh nghĩ thế?”

“Chính em đòi vào trạm xăng. Em đã cho sắp sẵn người nấp ở đó chụp ảnh.”

“Này. Chính anh là người đòi lái xuống Hua Hin đấy nhé.” Pailin cao giọng, “Cũng chính anh mua cà phê và đòi đứng ngoài xe hít thở khí trời.”

Kan im lặng một lúc. Rồi anh hạ giọng: “Thật không phải em làm?”

Pailin thở ra một cái thật mạnh, cố tình để Kan nghe được ở phía bên kia. Cô tuôn một tràng đầy giễu cợt: “Đúng, em làm! Em hẹn hò qua đêm với tình cũ trước ngày anh ta lấy vợ, thuê người chụp lén, rồi tung lên để đốt nhà, cho thiên hạ chửi mình là đồ cướp chồng. Em tự ngược bản thân đến cực điểm rồi!” 

Kan lại im lặng. 

Pailin cũng im lặng. Cô nhíu mày, tưởng tượng ra vẻ mặt lạc trôi lúc này của anh nó trông như thế nào. Chắc khó coi lắm! Cô chưa từng trông thấy biểu cảm ấy trên gương mặt anh, tiếc rằng bây giờ không thể nhìn tận mắt. 

Cuối cùng, Kan lên tiếng: “Em không làm thật chứ?”

Pailin lạnh lùng: “Anh dùng não một chút đi. Em hết thời rồi, Kan à. Em bây giờ phải ngoan hiền cho người ta thương mà còn kiếm job. Anh nghĩ em điên rồi hay sao mà bày cái trò huỷ hoại danh tiếng mình? CƯỚP CHỒNG đấy!!”

Kan thở mạnh ra một tiếng. Anh lại im lặng.

Pailin hạ giọng mềm mại: “Moon thế nào rồi?”

“Nổi điên khóc lóc một chập, bỏ về nhà mẹ đẻ rồi.”

“Em nghĩ mấy ngày này anh đừng tìm cô ấy. Để Moon yên tĩnh, rồi sẽ ổn thôi. Mai mốt anh cố gắng giải thích, chiều chuộng một chút. Dù sao thì chuyện này anh cũng có nhiều kinh nghiệm lắm mà…” 

“Em còn tâm trạng mỉa mai anh cơ đấy. Đám phóng viên sắp bu đen bu đỏ em rồi kìa.”

“Em quen rồi. Số em là số thị phi mà, ở không cũng có chuyện rơi trúng đầu. Cứ nói một nửa sự thật với bọn họ là xong thôi.” 

“Một nửa sự thật?”

“Thì việc chúng ta lái xe đi chơi là có thật mà. Em sẽ bảo là chúng ta đi từ lâu lâu lắm rồi chứ không phải là trước đám cưới của anh. Ok?”

“Ok. Thống nhất vậy đi, nhưng đừng nói chi tiết quá.”

“Ok. Anh yên tâm tuần sau sẽ có kẻ khác gây chuyện mới rồi người ta sẽ quên mình ngay thôi ấy mà. Showbiz mà!”

“Ừ.”

“Thôi nhé. Chuyện đời anh anh tự lo đi. Em không giúp gì được đâu. Em còn phải tự cứu mình đây!”

“Ừm…”

Cái âm điệu bất lực thoảng như gió bay của Kan vang qua điện thoại khiến Pailin hả hê, dù chưa đã lắm. Nhiêu đây đã thấm vào đâu so với những lít nước mắt mà anh từng khiến cô rơi. Nhiêu đây đã thấm vào đâu so với vết chàm ngứa anh gây ra trong lòng cô, nó vĩnh viễn không khỏi, cứ trái gió trở trời là lại nứt nẻ. 

“Thôi, anh xin lỗi. Em nghỉ đi.”

“Bái bai.”

Pailin dập máy ngay sau khi dứt lời, không kịp cho Kan nói câu tạm biệt. Cô ngồi thừ ra, ngắm nhìn gương mặt trang điểm hoàn hảo của mình trong gương. Bất giác, cô rung người cười ngặt nghẽo.

Pailin cười hả hê. Cười một tràng dài. Buổi ngắm bình minh trên biển lần trước, anh muốn từ biệt cô thật man mác mà đẹp đẽ nhưng những khúc tình ca anh viết chứ gì? Đừng có mong! Anh trả nhẫn, vất bỏ kỷ niệm để làm lại cuộc đời với cô vợ tươi trẻ của mình chứ gì? Đừng có mong! Cô sẽ từ từ đòi anh bồi thường món nợ mười lăm năm của cuộc đời cô.

*

Tham gia làm người mẫu chính cho sự kiện ra mắt một bộ sưu tập nữ trang mới, Pailin diện chiếc đầm trắng bồng bềnh, lộng lẫy, trông hệt như nàng công chúa bước ra từ truyện cổ tích. Toàn thân cô dát toàn kim cương và ngọc quý, từ tai xuống cổ, vòng tay. Chỉ có ngón tay cô đeo chiếc nhẫn kim cương mộc mạc nhận từ Kan. Đây là một trong bốn job sự kiện tìm đến cô ngay khi tấm ảnh chụp lén với Kan lộ ra. Đúng là làm ngôi sao thì không sợ tin xấu tin tốt, chỉ sợ không có tin tức cho người ta phỏng vấn, bàn tán thì mới thất nghiệp thôi. 

Sự kiện vừa kết thúc là cánh phóng viên túa ra vây quanh Pailin. 

Một phóng viên gí sát mic vào miệng cô: “Kan bảo tấm ảnh đó chụp lâu rồi. Có thật không, Pailin?”

Pailin nhẹ gật đầu: “Đúng vậy. Chụp lâu lắm rồi.”

“Chụp hồi nào vậy?” Một phóng viên khác tiếp lời.

“Pailin cũng không nhớ rõ nữa.”

“Tại sao hai người đi chung với nhau vậy?”

Pailin nhìn thẳng vào anh phóng viên vừa hỏi câu này. Cô khẽ nghiêng đầu, mỉm cười thân thiện: “Pailin và anh Kan đi tiệc của một người bạn về. Tự dưng cả hai hứng chí lái xe ra biển ngắm bình minh thôi. Là đi hai xe khác nhau, trong hình cũng có thấy mà.”

“Không nhớ ảnh chụp khi nào mà nhớ rõ chuyện đi tiệc của bạn sao, Pailin?” Anh phóng viên cố tình móc mỉa.

Pailin mỉm cười nhẹ nhàng, không đáp lại câu hỏi này. 

Một phóng viên khác cướp lời: “Ra biển ngắm bình minh. Quan hệ của hai người tốt như vậy sao?”

“Quan hệ của chúng tôi vẫn luôn tốt mà. Là anh trai, em gái.”

“Vậy tại sao đám cưới Kan, Pailin không xuất hiện?”

“Do hôm đó Pailin bị ốm đột xuất. Thật đấy. Pailin đã xin lỗi anh Kan rồi, cũng đã gửi quà mừng cưới rồi. Những tấm ảnh đó không biết do ai chụp nữa, mong mọi người hãy giúp cho nó qua đi, đừng làm vợ anh Kan buồn.” 

Pailin cười duyên dáng, nhìn thẳng vào rừng ống kính đang chĩa về mình. Đám phóng viên phóng tới tấp câu hỏi về phía cô nhưng cô chỉ mỉm cười cho họ chụp hình. Cô đưa bàn tay lên nhẹ nhàng vén tóc ra sau tai, cố tình để lộ chiếc nhẫn đeo trên ngón áp út. Chiếc nhẫn đính hôn quen thuộc từng một thời xuất hiện trong mọi tấm ảnh của cô. Chiếc nhẫn sẽ mồi tiếp cho đám săn tin câu chuyện về cô và Kan. 

*

Ngồi trên xe rời khỏi sự kiện, Pailin quan sát cảnh vật bên đường. Bangkok óng ánh trong nắng. Những dãy nhà lụp xụp. Một cái chung cư cũ mấy chục năm tuổi có màu xám xịt, quần áo treo đầy khắp các ban công đủ màu xanh đỏ tím vàng, trông nghèo nhưng lại bắt mắt. Xa xa là toà tháp Central World cao nhòng, trắng toát, uy quyền. Một cái chung cư mới xây dành cho dân trung lưu, trông hiện đại nhưng không cao cấp… Pailin bất giác nghĩ, nếu năm xưa cô không sa chân vào showbiz thì có lẽ bây giờ đang sáng chiều đi làm ở một bệnh viện nào đó, cuối tháng lãnh lương là liền trả góp mua nhà, mua xe. Cuộc sống sẽ bình yên trôi đi với những niềm vui nho nhỏ thường nhật…

“Hồi đó chế đậu vào trường Y đấy.” Pailin kể chuyện cho Jay đang ngồi bên cạnh, “Nhưng mà chế lại chọn đi đóng phim. Bố mẹ giận lắm. Sau này dù nổi tiếng rồi ông bà vẫn không thích chuyện chế vào showbiz. Tiền kiếm được nhiều hơn thật, nhưng nếu làm bác sĩ thì ông bà đã không phải đau lòng mỗi khi thấy scandal của con gái lên báo.”

Jay đanh giọng: “Vậy thì chế đừng gây chuyện nữa đi. Thể nào đến tối nay cũng đầy tin thất thiệt cho xem!”

Pailin thở dài. Cô quay sang mỉm cười với Jay, đôi mắt giương tròn hiện lên vẻ bất lực. “Nhưng mà sống trong cái showbiz này niềm vui duy nhất của chế là gây chuyện mà. Trêu đám phóng viên cho vui. Bày trò cho họ thêu dệt rồi tuỳ cơ ứng biến. Xem như là một thử thách cho trí khôn của mình vậy!”

Jay búng mạnh lên trán Pailin. 

Pailin nhăn mặt: “Ui da!”

Jay nhấc cẳng tay Pailin lên, chỉ vào hình xăm chữ “Be patient. Be tough.” (Hãy kiên nhẫn. Hãy cứng cỏi.) trên tay cô: “Chế còn nhớ đây là cái gì không? Ngày xưa chia tay Kan chế đã xăm chữ này để dặn mình đó, mà sao chế không làm được vậy??!! Chế là đại minh tinh, đừng làm chuyện cho người ta khinh!”

Pailin nhìn cái hình xăm, những con chữ như nhảy múa trêu ngươi cô. Be patient! Be tough! Be patient! Be tough! Đột nhiên, cô bật cười ha ha: “Đầy đủ câu này là Be patient and tough, someday the pain will be useful to you. Kiên nhẫn cũng rồi, cứng cỏi cũng rồi, vậy mà cái nỗi đau này chẳng được tích sự gì, chỉ giỏi khiến chế làm mấy trò điên dại thôi…”

“Chế đừng có tự nhận mình thông minh nữa. Có mỗi một thằng đàn ông não bỏ trong quần mà chế cũng không dứt ra được thì thông minh cái nỗi gì!!” Jay kéo dài giọng bỉ bai. 

“Hôm nay cậu to gan nhỉ!”

“Chế à, em hầu hạ chế bấy lâu, chịu nhịn chế đủ điều là vì chế là cần câu cơm của em. Nhưng mà lần này chế chơi lớn vậy lỡ bị tẩy chay, không có job thì em cũng ăn cám theo chế à?”

Pailin cười buồn. Cô cúi nhìn cái hình xăm. Be patient. Be tough… Ánh mắt cô dần có nước. Ánh mắt nài xin, bất lực của một người sắp trượt thân xuống vực thẳm. Giọng cô yếu ớt: “Nhưng chế không cam tâm…” 

Jay nhìn sâu vào Pailin. Gương mặt cô rất buồn, khiến cậu cũng xót lòng lây. Tâm trí cậu hiện lên hình ảnh mà hơn mười năm trước cậu từng trông thấy trong một tờ tạp chí và thích mê ngay. Ảnh của Kan và Pailin đứng đối diện nhau trên bãi biển, sau lưng hai người là ánh hoàng hôn vàng rộm. Vì ngược sáng nên mặt cả hai bị tối, chỉ có ánh mắt âu yếm và nụ cười ngọt lịm của Pailin chiếu sáng hơn cả Mặt trời. Biểu cảm của Pailin chân thật như thiên nhiên vậy, thể hiện rõ cả thế giới của cô gói lại trong dáng hình Kan. Tình rất tình. Jay đã ao ước có một ngày mình sẽ tìm được một tình yêu mãnh liệt và mỉm cười với người ấy như thế. Ôi, mối tình xinh đẹp mà cậu ngưỡng vọng ấy giờ đây lại khiến kẻ trong cuộc như bị trời đày.

Đột ngột, Jay cầm bàn tay Pailin lên và tước nhanh chiếc nhẫn của Kan ra khỏi ngón tay cô. Pailin còn ngơ ngác chưa kịp phản ứng thì cậu đã hạ cửa kính xe, ném mạnh cái nhẫn ra ngoài đường.

Pailin hoảng hốt: “NÀY!!”

Ánh mắt dữ dằn của Jay trấn áp cô. Cậu gằn giọng: “Không vì phải giữ cái mặt xinh đẹp của chế cho job tối nay thì em tát chế một cái cho tỉnh rồi! Cứ đụng đến cha Kan là mất não!” 

Pailin mở miệng toan nói, thì đã bị Jay chặn họng: “Từ nay cái tên Kan không được nhắc nữa. Ổng chỉ coi chế là cái lốp dự phòng mà chế lại coi ổng là cái xe lái chính mỗi ngày sao? Quá khứ không được lang chạ với hiện tại, rõ chưa? Chân lý là không bao giờ được qua lại với người yêu cũ, rõ chưa!!”

Pailin mím môi, bật cười. Cô ngạc nhiên trước hành xử bộc phát của cậu nhỏ luôn mềm dẻo và bình tĩnh này. Okay, cô cứ thử xuôi theo cậu một thời gian xem biết đâu có phép lạ. Chứ mười năm nay một mình cô đã thử ngàn cách để buông bỏ Kan nhưng lúc nào cũng chỉ quyết tâm được vài tháng là cao. Thử thêm một lần nữa, có thất bại thì cũng quen rồi. Biết đâu, lần này may mắn cô có thể tìm lại được cái bản thân chân thật như thiên nhiên mà mình đã đánh mất khi tình yêu rời bỏ cô…

PLOY

Leave a Reply

Your email address will not be published.

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.