Trách

Người ở gần ngay, thường không biết quý...

Tháng 12, 2011

PLOY

***

Chàng trai hớt hải chạy lẫn vào đám đông ở sảnh tiễn đưa. Tiếng khóc cười nhộn nhạo. Tiếng chào nhau. Tiếng hứa hẹn. Anh trơ trọi giữa bao la người, quay trái quay phải, mắt nôn nóng tìm một bóng hình. Anh len thân giữa người và người, dáo dác muôn hướng…

Thời gian tích tắc trôi. Người đi, kẻ về. Người ra, kẻ vào. Chàng trai lạc lõng giữa những thân yêu và tiễn biệt, ánh mắt hóa màu vô vọng. Anh khép mi, lặng lẽ chờ cảm giác lực bất tòng tâm thấm dần vào tâm dạ. Rồi anh quay đi.

Cô gái bước khỏi góc khuất của chiếc cột lớn, sau bao nỗ lực trốn ánh tìm của chàng trai. Cô dõi theo tấm lưng anh ẩn hiện sau màn người, dần mất hút…  Mắt cô không ướt, nhưng đôi mi cứ nằng nặng. Cô quay đầu, lẳng lặng kéo valy vào khu thủ tục xuất cảnh.

Ngay ngưỡng phân cách đi và ở, một bàn tay vội vã và mạnh mẽ chộp lấy cổ tay cô. Chưa tròn một chớp mắt – chẳng đủ cho cô rành mạch cảm xúc trong lòng: ngỡ ngàng, hoảng sợ hay hoan hỉ. Chưa tròn một chớp mắt, cô đã quay lại, chìm vào đôi mắt mừng rỡ của chàng trai.

Chàng trai thở một luồng rất nhẹ, trút hết căng thẳng khỏi lồng ngực. Anh soi bóng trong mắt người yêu – “Ở…”

Cô gái nhón chân, hôn lên môi anh, chặn câu nói. Nhìn sâu vào mắt anh, cô trầm lặng vài giây xác định trái tim mình. Một khoảnh khắc, cô yếu lòng muốn ở lại. Nhưng khi cô cố nhớ về ngọt ngào xưa cũ, ký ức đã bị một ngọn lửa thiêu rụi thành tro. Chỉ cảm giác trống rỗng và xa lạ khi cô nhìn mình chải đầu trước gương mỗi sáng vẫn bỏng rát.

Yêu anh, cô nhún nhường và chịu đựng. Yêu anh, cô đánh đổi và đánh mất. Yêu anh, cô càng lúc càng nhớ nụ cười bừng sức sống thưở chưa quen nhau. Cô chọn chấm dứt, dù mỗi ngày phải thức giấc trong mệt mỏi vì não và tim lệch nhịp. Cô chọn chấm dứt, dù chưa thể hình dung phía trước không có anh sẽ thế nào. Cô chọn chấm dứt, bất chấp giác quan thứ sáu mách bảo anh có thể mãi mãi đi lại trong tim cô. Cô chọn chấm dứt, chỉ rõ ràng duy nhất một điều: cô không thể tin anh. Đã quá đủ!

“Em đi!” Cô kiên quyết mà nhẹ nhàng rút tay khỏi cái níu giữ của anh.

Sân bay chiều cuối năm… Cô gái tan vào ánh dương đang chảy tràn trong khu xuất cảnh. Chàng trai thẫn thờ, trân mắt nhìn một điều quý giá vuột khỏi tay mình, rơi loảng xoảng xuống nắng.

###

One thought on “Trách

  1. Daisy Ocen
    October 24, 2012 at 11:23 PM

    Mong phần tiếp theo. Mau có chị nhé 🙂

Leave a Reply

Your email address will not be published.

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.