Trà, Cà Phê, hay Em?

“Chuyên tâm học hành, đừng quẫn trí vì trai nữa đấy!” – Trước cổng vào sân bay, cô bạn thân lên giọng chị lớn. Không muốn tạm biệt trong lèm bèm, tôi ngoan ngoãn gật đầu rồi xách túi vào phòng xuất cảnh. 

“Này!” – Ly níu lại, ngập ngừng đưa cho một hạt đá trong suốt, “Tớ lén giữ nó. Ghi nhớ đau thương mà thôi yêu mù quáng!”

“Ừm…” – Tôi nhấc hạt đá duy nhất còn sót từ chiếc vòng đứt ở Seoul hơn ba tháng trước, thả vào túi áo khoác, “Đi thật đây!”

Tôi quay lưng, sải những bước hùng dũng vào con đường chinh phục bầu trời. Ánh mắt phát nổ trong quyết tâm, nhưng đôi ngươi ươn ướt. Những ngày sống quờ quạng vào tương lai sắp chấm dứt. Tôi hừng hực trong hình dung sắc nét về người mình muốn trở thành, dẫu thừa biết cái hình dung ấy chịu “phim hóa” ít nhiều.

Nữ Quyền trên không trung.

Tối thứ sáu đầu tiên của đợt huấn luyện nghiệp vụ tại Seoul của hãng hàng không lớn nhất nhì Hàn Quốc, cũng là tối đầu tiên đoàn tiếp viên mầm non được thả tự do, không phải ôn bài, không phải ngủ sớm dưỡng da. Bạn cùng khóa nô nức xuống phố thăm thú, riêng tôi – ra vẻ từng sang đây du hí – ở nhà ăn mảnh căn phòng ký túc xá tiện nghi vẫn còn nức mùi mới mẻ.    

Tắt hết đèn, tôi ngồi trên giường và kéo rèm cửa sổ sang bên, ngắm bầu trời đen kìn kịt. Tay bận rộn nắn bóp cái cổ chân mỏi nhừ vì vận động quá độ mấy ngày qua, nhưng miệng cười không khép được. Cảm giác phơi phới, hãnh diện từ lúc nhận giấy báo trúng tuyển, đến khi lên máy bay sang Seoul, đến tận bây giờ vẫn vẹn nguyên. Suốt tuần tôi cố ý không màng cảm nhận bản thân, tránh xao nhãng chuyện học hành và ăn ngủ, cốt chờ rảnh rỗi mà… biến thành bò. Giờ, tôi đang ợ nhai lại những trải nghiệm ních đầy bụng từ chương trình học và các quan sát môi trường mới lạ mình vừa dấn thân vào. 

Tôi đang trở thành tiếp viên hàng không. – Xác định đây là hiện thực, nhưng tâm trí vẫn lơ mơ như lướt trong mộng đẹp. Chiếc nệm dưới mông cứ bồng bềnh tưởng độn nước. Đáng ra nửa năm nữa tôi sẽ tốt nghiệp đại học, rồi quay cuồng xin một chỗ làm phù hợp chuyên ngành mình trót theo. Nhưng tôi đã bẻ ngoặt một cú lớn, sau chuyến đi Seoul tìm khuây khỏa vì bị phụ tình, rồi bất ngờ quen một chàng hay ho… 

“Lại trai!” – Tôi tát yêu mình. Tôi thuộc mẫu con gái tình nguyện bóp méo bản thân chiều ý người yêu. Bị đau, tôi quyết thay đổi, quyết ích kỷ và cứng rắn hơn. Nhưng cuối cùng vì một chàng trai chỉ quen hai ngày, nói dăm ba câu và nhắn hơn trăm tin, tôi điềm nhiên hất đổ công sức bốn năm mài quần trên giảng đường. Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Dẫu khoảng cách gần bốn tháng giữa hai chuyến đi Seoul khiến mối quan hệ dậm chân tại chỗ, nhưng lòng tôi 24/7 sôi sục ý chí quăng lưới tóm trọn ổ với đợt huấn luyện này: công việc trong mơ và chàng trai trong mộng. Anh người Hàn có vẻ đem lại may mắn. Tôi thật rất hào hứng cùng những bài học bầm dập để lột xác thành tiếp viên hàng không. Chưa bao giờ cái cảm giác muốn xắn tay áo làm việc, muốn đạt kết quả tốt lại cháy bỏng tim đến thế. Dấu hiệu của việc đi đúng đường. 

Bỗng tôi hứng chí nhào đến tủ áo. Xoay xoay trước gương trong bộ đồng phục chỉn chu và chuyên nghiệp, tôi cười toại nguyện rồi nhảy cẫng lên như… bị nhập. Tiếp viên hàng không chuộng nữ hơn nam. Nghề mà dịu dàng, chu đáo, khéo léo là bắt buộc, nên các cô gái không cần đeo bộ mặt băng giá để tìm bình đẳng giới. Nghề được xếp vào danh sách rủi ro cao, nên mặc nhiên nhấn mạnh tính dũng cảm, quyết đoán của nữ nhi.

Tôi thầm thì câu nói vui nổi tiếng của giới tiếp viên hàng không “Trà, cà phê hay em?” bằng giọng quyến rũ, rồi đá long nheo và hôn gió chính mình. Ngày bé, tôi luôn dành cho các chị tiếp viên hàng không ánh nhìn ngưỡng mộ vô đối. Họ thật xinh đẹp, nền nã, thông minh, khá giả… Họ trang hoàng bản thân bằng tổng hợp tính từ mỹ miều nhất miêu tả một cô gái. Tôi cười hì hì: sau này nhất định không ít bé gái sẽ nhìn tôi như thế. 

Chuông điện thoại bỗng reo vang, phá bĩnh màn tí tởn tự sướng. Cuộc gọi từ Soo, chàng người Hàn tôi vừa nhớ đến nhiều phút trước. Tôi vâng dạ mà tay che phần ống nói, ngăn tiếng tim huyên náo vọng sang đầu dây bên kia. Ngày mai, cuộc hẹn đầu tiên.        

Buổi hẹn hò thứ ba.

Người ta nhắc nhiều về cuộc hẹn đầu tiên. Nhưng cuộc hẹn thứ ba trở về sau mới xứng có chỗ trong bộ nhớ tôi. 

Cuộc hẹn đầu tiên diễn ra trong một quán cà phê trang trọng. Không gian đứng đắn quá mức làm thanh quản đông đá. Đã từng chuyện trò rôm rả, nắm kha khá thông tin về nhau qua tin nhắn và chat chit, nhưng ngồi đối diện, tôi và Soo bỗng giở chứng lóng ngóng như hai kẻ đi ra mắt hôn nhân mai mối. Chúng tôi vô thưởng vô phạt về thời tiết, những nơi nên ghé ở Seoul, thói quen tiệc tùng và… tên tuổi chính mình. Soo đùa rằng họ Han của anh khá giống tên Hân của tôi. Phát hiện thú vị này đáng giá bằng… nụ cười tôi mười mươi giả tạo! Và vì nó, sau đó tôi nuốt chửng mọi lời giảng của môn nghệ thuật tiếp giao tiếp. 

Cuộc hẹn thứ hai có phần suôn sẻ hơn. Dường như cả tôi và Soo đều cấp tốc rèn khiếu ăn nói, nên bớt những khoảng chưng hửng. Cái cuồng nhiệt của quán bar nơi lần đầu gặp mặt đẩy chúng tôi sát nhau hơn. Soo đưa tôi về sau khi cùng ngắm bình minh. Ngay cổng ký túc xá, tôi bị giám thị sạc một trận, rằng tiếp viên hàng không đang huấn luyện cấm nhậu nhẹt, phải giữ hình ảnh công ty. Cơn ngượng vì bị mắng trước mặt Soo và nỗi nơm nớp e bị đuổi khiến cuộc hẹn hóa hãi hùng. 

Cho cuộc hẹn thứ ba, Soo đưa tôi đến một siêu thị cỡ bự vào giữa buổi chiều. Đủ lành mạnh và đủ sớm cho nhịp sinh hoạt của tiếp viên hàng không. 

“Não cần thời gian để điều chỉnh sang trạng thái mua sắm, nên siêu thị hay bày những hình nộm đặc sắc hoặc hàng khuyến mại ngay cửa. Chúng giúp trạng thái mua sắm sáng đèn nhanh hơn.” – Soo chỉ vào chồng nước ngọt gắn bảng “mua 2 tặng 1” ở lối vào.

“Ưm!” – Mi mắt tôi chớp chớp tán dương lời anh. 

“Theo logic, rau củ và trái cây nên mua cuối để tránh dập nát. Nhưng nhiều người lại ghé khu rau quả đầu tiên. Thực phẩm xanh làm giảm cảm giác tội lỗi khi lát nữa họ sẽ chất vào xe những bánh kẹo, nước có ga và đồ hộp.” – Soo liến thoắng khi đẩy xe qua quầy rau quả. 

“Ưm!” – Tôi cười miễn cưỡng. Chợt mùi bánh mì mới nướng xông vào mũi, “Thơm quá!”

“Bánh mì ở đây không ngon lắm, dùng câu khách là chính. Mùi bánh mì nóng giòn kích thích dạ dày. Con người khi đói thường hào phóng mua thức ăn hơn.” – Soo nhón lấy một mẩu bánh mì trên khay dùng thử, đưa cho tôi.

“Ưm!” – Tôi gật gật, miệng nhai nhai miếng bánh bở, “Đúng là dở thật!”

“Nhìn kìa!” – Soo chỉ tay về chàng thanh niên đang đứng một mình trước quầy sản phẩm chăm sóc da, loay hoay giữa hai tuýp sữa rửa mặt trên tay, “Đây là thời khắc quyết định trong một chu trình tâm lý mua sắm. Thường khi phân vân giữa hai món, người ta sẽ chọn món thứ ba dù chất lượng và mẫu mã không xuất sắc bằng.”

Tôi chăm chú quan sát chàng trai lạ. Sau một hồi chàng trả cả hai tuýp xuống, nhấc một nhãn hiệu khác bỏ vào giỏ.  

“Chính xác!” – Soo đắc thắng giơ nắm tay lên ngang mặt đấm nhẹ vào không khí, “Sang quầy quần áo đi. Có nghiên cứu rằng 85% người mặc thử đồ sẽ mua, trong khi con số là 58% với những ai không thử. Tôi muốn kiểm tra.”

“Này!” – Tôi nắm thành xe, cản Soo bằng giọng nhẹ nhàng, “Anh đang làm tôi thấy mình như một con ngốc.”

Soo cười xòa và xoa gáy: “Thật ra tôi không nhiều kinh nghiệm đi riêng với con gái. Im lặng thì sợ em lạc lõng, mà nói thì có lẽ đã quá nhiều.”

Cứ để tự nhiên, rồi chúng ta sẽ lại thoải mái như ban đầu.” – Tôi chủ động bước đến cạnh anh, cùng đẩy xe, “Anh hẳn đã học bài rất kỹ.”

“Hai lần hẹn trước thất bại, nên tôi bỏ công nhiều một chút.”

Bước bên Soo, tôi gắng gồng để nhân dáng trông thả lỏng. Kỳ thực, tôi run. Lúc làm quen bên ngoài quán bar, tôi và anh đều lâm vào trạng thái nửa say, tính táo bạo được nhân mấy bậc. Còn nếu đem kinh nghiệm hẹn hò ra so, tôi và Soo chưa biết ai thất thế. Người yêu cũ tôi là du học sinh Hàn Quốc. Hơn hai năm tình xa khiến tôi nhẵn mặt với hò hẹn trực tuyến, nhưng lật đật trong việc sóng bên da chạm da với con trai. 

Chúng tôi cùng săm soi nhãn thành phần của một chai nước cam, cùng đếm xem một loại kẹo có bao nhiêu mẫu bao bì, cùng tính chênh lệch giá của các bịch sữa… Giữa cuộc vui nhấc lên bỏ xuống những món hàng, tôi chợt nhận ra mình đã hết gượng. Hò hẹn ban đầu bao giờ cũng khó, nhưng nếu cùng nhau động não và thực thi thì luôn tìm được giải pháp tốt. 

Vừa đẩy xe đến quầy tính tiền, chúng tôi vừa bàn tính sẽ ăn tối ở đâu. Đúng lúc ấy, mắt tôi đảo qua dãy xe đẩy xếp ở góc siêu thị. Thấp thoáng một bóng hình quen, như là Hải Anh – chàng trai cắt đứt hai năm thắm thiết với tôi chỉ bằng một mẩu email. Thái dương tôi thắt lại. Và tôi ngã lăn xuống.     

Chốn lãng mạn nhất!

Hôm ngất trong siêu thị, tôi không chắc người mình thấy có phải là Hải Anh. Càng nghĩ tôi càng tin mình đã quáng gà. Seoul rộng lớn và duyên phận chúng tôi lẽ nào dai dẳng đến thế. Nhưng bạn bè râm ran khiến anh biết tôi sang Seoul, rồi lân la hỏi số điện thoại. Anh hẹn tôi tại một hiệu đĩa nhạc. Tôi nhất thời lú lẫn đã đồng ý. 

Tôi từng ao ước sở hữu một hiệu đĩa nhỏ nhắn. Khi mưa buông, đấy sẽ là công việc lãng mạn nhất trần gian. Tôi sẽ bật một giai điệu không lời êm ả, pha tách cà phê nhiều sữa rồi đến bên cửa sổ thưởng mưa. Sẽ có chàng trai đẹp như thiên thần ghé đến trú mưa trước hiệu đĩa và tôi mỉm cười mời anh vào… – Bước ngang quầy nhạc không lời, tôi chợt nhớ mơ mộng thưở ô mai của mình. Cái thời sống trên mây và ngủ trên hoa ấy, một áng vẩn vơ cũng hảo mỹ hơn vạn vần thơ.

“Em vẫn tốt chứ?” – Giọng Hải Anh thình lình vang sau lưng tôi.

“Vâng. Em học làm tiếp viên hàng không, được nhiều điều hữu ích. Em biết cách ứng phó những hành động lỗ mãng, biết cả chỗ giấu dao trên máy bay.” – Tôi dạn dĩ quay đầu đối diện anh. Vốn không có ý nói lời rải đinh, nhưng lưỡi tôi cứ trẻ con buột ra toàn thâm độc. 

“Em từng mong làm tại một hiệu đĩa, khi trời mưa…” – Dường như nhận ra cái bất thường trong hành xử của tôi, Hải Anh lảng sang chủ đề khác.

“Của anh này!” – Tôi móc túi áo khoác, lấy ra một hạt đá trong suốt đưa cho anh. Hạt đá từ chiếc vòng bình an mà anh xin cho tôi ở ngôi chùa nào đó. Giọng tôi hằn rõ tàn nhẫn: “Tàn tích duy nhất của chuyện xưa, còn lại em quên hết rồi.”

“Em…” – Hải Anh nhìn tôi ước lượng, ánh mắt tối đi khi chiếu vào chiếc quần soọc và đôi bốt cao gót tôi mang, “… đã trở về giống em trước lúc quen anh rồi.”

“Hì!” – Tôi nhún vai, bước thẳng đến khu nhạc mới ra lò. 

Tôi không chú tâm lựa đĩa, chốc chốc lại ngoái nhìn Hải Anh đang đung đưa thân theo nhạc bên máy nghe thử. Tôi chau mày, chẳng đoán được nguyên do anh hẹn, lại trong cái chốn một thời tôi tấm tắc là văn phòng lãng mạn nhất trần thế. Muốn mục sở thị nhân dạng bèo nhèo hậu chia tay của tôi? Anh đâu quá quắt thế. Muốn nối lại tình xưa? Anh vốn ghét dây dưa lằng nhằng, đã bỏ xuống thì không nhặt lại. Muốn bình thường hóa quan hệ thành bạn? Nếu vậy tôi đã uổng phí hai năm yêu anh: anh chẳng hiểu một góc con người tôi. Tôi không bao giờ đủ độ lượng kết giao với tình cũ. 

“Binh boong” – Chuông tin nhắn reo, từ Soo. Chàng người Hàn như ông bụt, luôn giải cứu tôi đúng thời điểm. Vừa gửi xong tin gọi Soo ghé hiệu đĩa, tự nhiên mắt tôi sầm lại. Tôi chống nhanh tay vào thành kệ, đứng phỗng chờ cơn choáng lắng dịu. 

“Em ổn chứ?” – Hải Anh đến bên tôi từ bao giờ.

“Không sao. Hôm qua thi cứu hộ em phải đẩy cửa máy bay nặng mấy chục ký rồi bơi 50 mét trong đồng phục ướt, quá sức một chút.”

“Thể chất em…”

Thấy Soo đang dáo dác tìm mình ở cửa hiệu đĩa, tôi mỉm cười bước nhanh tới chỗ anh, bỏ những lời Hải Anh rụng lăn lóc. Soo cũng tiến lại phía tôi, nét mặt ánh lên thú vị. Khi chạm nhau, anh khẽ xoay người tôi rồi cùng bước đến Hải Anh. 

“Thật trùng hợp gặp cậu ở đây!” – Soo tay bắt mặt mừng với Hải Anh, rồi quay sang tôi, “Hải Anh là bạn học của tôi.”

“Đây là cô bạn mới mà cậu khoe à?”

Tôi đứng như trời trồng sau lưng Soo. Môi đang luống cuống va vào nhau tìm lời đóng góp cuộc hội thoại, thì mặt mày tôi xây xẩm. Và tôi ngã lăn xuống. 

Hứa với tuyết đầu mùa. 

Seoul chuyển lạnh. 

Soo đưa tôi đến một chợ trời tổ chức định kỳ vào chiều tối thứ sáu, nơi mà nghệ sĩ đường phố tụ tập khoe tài học hỏi, sinh viên mỹ thuật đến bày bán tác phẩm. Những giá bày tranh vẽ, hình chụp, những quầy hàng nhỏ xinh xếp thành dãy lối đi ngay thẳng, giúp khu chợ nhìn từ ngoài thì lộn xộn nhưng nội tâm lại trật tự. Một đôi nam nữ song tấu vĩ cầm, bím tết chuỗi tiết tấu réo rắt vào bầu khí se cóng. Tiếng ngã giá và reo hò bằng nhiều ngôn ngữ, tiếng máy chụp hình ngân tí tách, tiếng hát với nhau… Sự say mê và nguồn năng lượng của tuổi trẻ đối chọi cái nhiệt độ càng lúc càng tụt. 

“Phải giữ ấm, sốt là không lên được máy bay về nhà đâu.” – Soo vừa nói vừa đeo cho tôi đôi găng đan bằng len xù màu đỏ, trang trí những vân kim tuyến ngộ nghĩnh. 

“Sốt càng tốt, tôi đâu muốn về.”

“Phải về rèn sức khỏe còn sang học tiếp chứ.”

Tôi ngước nhìn đôi mắt Soo một mí, nghiêm khắc mà cũng thật ấm. Tôi không nói gì, cúi đầu đi tiếp, lẫn vào thế giới náo nhiệt của nghệ thuật dân dã. 

Muốn bay lượn, căn bản cần khỏe mạnh. Thể chất tôi tự sinh vốn yếu, trước nay lại không rèn luyện nên cường độ vận động mạnh và dày của chương trình học đã từng chút bào mòn tôi. Những cú ngất bất chợt là hậu quả của việc chủ quan ép thân vắt sức mà bất cẩn về dinh dưỡng. Học khá nên tôi được đồng ý bảo lưu, về nước tự bồi dưỡng rồi năm sau sang hoàn thành nốt. Tương lai không bi đát, miễn tôi chăm chỉ ăn ngủ và tập tành. Nhưng khi ước mơ quay ngược về vạch xuất phát, lòng khó tránh thiểu não và lo lắng mơ hồ. 

Ngồi bên Soo trên bậu cây lớn ngắm cảnh chợ nhộn nhịp và nhâm nhi bánh kếp, tôi thêm thườn thượt. Chuyện chúng tôi trầy trật lắm mới nhen nhóm được bước khởi đầu, nay sắp phải tạm nghỉ. Một năm biết bao xáo động. Gặp lại, Soo có khi đã bị nàng khác nhét vào túi. Gặp lại, chúng tôi có khi lạc mất tiếng nói chung. Tôi thở dài, lạ lẫm với chính mình: bước ra từ gãy đổ, ái tình đã thôi là trái tim màu hồng nhấp nháy dạ quang.  

“Em là bạn gái cũ của Hải Anh, đúng không?” – Giọng Soo phảng phất bên tôi.

“Hải Anh kể à?”

“Không. Nhìn mắt em hôm trong hiệu đĩa, có thể đoán được.”

“Tôi sang đây không phải tìm Hải Anh. Tôi thật muốn thành tiếp viên hàng không.” – Tôi chống chế nhanh, e Soo hiểu lầm. 

“Nhìn mắt em hôm trong hiệu đĩa, có thể đoán được.” – Soo cười ma lanh, “Nhưng tôi không muốn bị dùng như bộ quần áo mới, khoe ra dằn mặt người yêu cũ.”

“Tôi không có ý đó, thật đấy!” – Mắt tôi chất chứa lương thiện, “Anh rất đặc biệt, tôi muốn được hiểu biết nhiều hơn.”

“Hì!” – Soo cười, ửng ngượng nghịu của trẻ con được khen. Anh nhìn chiếc bánh kếp trên tay tôi, “Tiếp viên hàng không ăn uống thật nhã nhặn. Tôi quan sát em cắn từng miếng, thong thả và duyên dáng như tiểu thư quyền quý thời xưa.”

“Hì!” – Đến phiên tôi ửng ngượng nghịu của trẻ con được khen, “Hàng không phải thể hiện được khí chất quốc gia. Tiếp viên cho một hãng Hàn Quốc, người nước nào cũng được đào tạo để khoe với thế giới rằng phụ nữ xứ kim chi chú trọng tiểu tiết đến mức hoàn hảo, giỏi chăm sóc sắc đẹp và sỡ hữu phong thái mềm mại. Có chuyện thế này: hơn 90% hành khách bay bằng Singapore Airlines chưa thăm đảo quốc, nhưng qua cung cách của tiếp viên, họ nhận biết sinh động về một Singapore sạch sẽ, chất lượng sống cao và ưu thế về các ngành dịch vụ.”

“Mắt em luôn sáng như sao khi nhắc về tiếp viên hàng không.”

“Không biết tôi có khả năng trở thành một trưng bày sống cho xứ sở này? Tôi sẽ gắng tập thể dục, ăn uống đủ chất nhưng…”

“Tuyết đầu mùa!” – Soo reo lên, “Ước nhanh đi, lời ước dưới tuyết đầu mùa rất linh nghiệm. 

“Tôi ước…” – Tôi giơ tay đón lấy một bông tuyết mập tròn, rồi hét một hơi, “Khi hành khách xin chăn, tôi sẽ nhẹ nhàng khoác lên người họ thay vì đưa cho cái chăn còn nguyên trong bao bì. Tôi sẽ trở thành một tiếp viên hàng không như thế!”

Tôi cười lớn, cảm nhận dòng sống hừng hực đem theo sang Seoul đang hâm nóng lại, sưởi khắp nội tạng. Lời ước dưới tuyết đầu mùa rất linh nghiệm – tôi quá già để tin vào phép thần thông mà người lớn vẽ ra phỉnh trẻ nhỏ hoặc lòe chính mình. Nhưng tôi vẫn muốn tin. Thà tin cổ tích còn hơn sống khô khan như rêu đá. 

“Tôi sẽ trở thành lính thủy tài ba.” – Soo hét lớn với những bông tuyết. 

“Anh nhập ngũ à?”

“Tháng sau. Tôi đã đậu đợt tuyển vào hải quân. Tôi yêu biển cả nhiều như em yêu bầu trời vậy.”

“Sẽ khó liên lạc với anh đây.” – Lòng tôi dệt mông lung và tủi thân. 

Có lẽ tôi đã tưởng bở mình và Soo đang tiến triển. Anh đối với tôi thân thiện và tử tế chắc chỉ như một người bạn, một chủ nhà chu đáo thết đãi khách. Cuộc sống Soo đã kế hoạch tỉ mỉ, giai đoạn này hẳn đâu có chỗ cho nghiêm túc yêu đương, đi với tôi chỉ tìm chút gia vị. 

“Hơn hai năm. Khi tôi xuất ngũ, em chắc đã dọc ngang bầu trời nhiều chuyến rồi.” – Soo nhìn tôi, đôi mắt một mí bung ra trong khẩn thiết. Anh đặt tay tôi tròn và xù như túm bông lên tay mình, tâng tâng đùa chơi, “Nhớ giữ ấm bàn tay này mà viết thư cho tôi đấy!”

Tôi mỉm cười thay câu trả lời, rồi ngẩng nhìn những đốm tuyết chấm phá chiếc áo đen tuyền của bầu trời. “Trà, cà phê hay em?” – tôi thủ thỉ hỏi tuyết đầu mùa như thế. 

PLOY

Leave a Reply