Tìm Lại Mình Ở Cannes

Bạn yêu quý một vùng đất chẳng vì nó xinh đẹp hay nó độc đáo. Mà vì ở đấy, bạn soi sáng được một góc chính mình.

1st time in AD heaven

Thăm Thú Từng Millimet Cannes:

 

Tôi đặt chân đến Cannes vào một trưa cuối tháng 6, sau gần một ngày trời “bay lượn”. Dẫu đầu óc đã nhuốm chút bải hoải, nhưng tôi vẫn ngây người khi mắt chạm vào những đường nét Cannes: Dung nhan thành phố này yêu kiều, sang cả như một vị công chúa.

1st building I've seen in Cannes
1st building I’ve seen in Cannes
Clone windows

Chốn xa xỉ. Chỉ cần một vòng thả bộ dọc bến cảng Cannes, kiến thức về du thuyền của bạn sẽ được nâng từ mức zero lên mức kha khá ngay. Vào mùa hè, những chiếc du thuyền xa hoa nhất, hiện đại nhất của giới quý tộc, thượng lưu từ khắp thế giới đổ về, neo dọc bờ biển. Lặng yên và quý phái. Và nhằm phục vụ túi tiền của những du khách nhà giàu – nguồn thu nhập chính của Cannes, khách sạn cao cấp và hàng dãy cửa hiệu thời trang danh giá mọc lên ăm ắp các phố.

Gloomy port

Những chú cún điệu đàng bậc nhất. Với tiết trời quanh năm dễ chịu, mùa hè mát mẻ và mùa đông không khắc nghiệt, Cannes trở thành chốn an dưỡng ưa thích của các bậc hưu trí rủng rỉnh. Họ tậu nhà, căn hộ dọc bãi biển, tận hưởng những ngày thảnh thơi sau bao năm tháng cật lực. Hình ảnh tôi bắt gặp nhiều nhất trên phố là các bác tóc bạc dắt theo chú cún với bộ lông đỏm dáng, vận áo đắt tiền. Nếp sống độc lập rất Tây (cha mẹ già sống chung với nhau, không lệ thuộc vào con cái) thể hiện sắc nét ở Cannes. Nếp nghĩ “con lớn phụng dưỡng cha mẹ” bắt rễ trong tư tưởng Á Châu chắc chắn sẽ chạnh lòng, khi chứng kiến người già phương Tây chỉ vui vầy cùng cún.

Brandnames & Puppies

Bồng bềnh từng giây. Ngồi trên xe buýt chạy quanh bờ biển rợp bóng cọ, tôi khoan khoái hít hà bầu khí mướt mát đặc trưng của một thành phố biển. Người đông, xe nhiều, nhưng Cannes êm dịu, bềnh bồng đến lạ. Có một luồng hơi khí rất tĩnh mịch, rất lặng thầm cứ phảng phất trong không trung. Là khí chất duyên dáng của những tòa nhà cổ đặc sệt kiến trúc Pháp với những ô cửa sổ vuông vắn, thanh lịch? Hay là tính dễ thương của những con dốc lát gạch nhỏ nhắn và thơ mộng? Hay là cái vô ưu, vô lo của những cô cậu bồ câu béo núc được du khách cho ăn đến quen hơi người, chẳng ngại xộc cả lên bàn mà đòi vụn bánh mì? Chẳng biết. Chỉ biết Cannes cứ yêu kiều, tĩnh tại như một nàng công chúa quyền quý, miễn nhiễm với guồng quay xô bồ của lối sống hiện đại.

Old clock tower

Thành cổ bí mật. Cannes từng là nơi giam cầm “người mang mặt nạ sắt” – Theo nhiều thuyết lịch sử, đây là người có quan hệ huyết thống với vua Louis XIV. Cannes đầy những căn nhà cổ xinh xẻo lúc nào cũng đóng cửa im ỉm, khiến trí tò mò và óc tưởng tượng của tôi vận hành hết công năng: Trong đấy có gì – người hay ma? Cannes có một tháp đồng hồ trên đồi cao, cứ đến 6g chiều là gõ ting ting “hù” cả thành phố, nhưng tôi chưa kịp leo lên đấy rung thử một nhịp chuông. Cannes có nhiều thứ mà trong vỏn vẹn 10 ngày tôi chưa khám phá hết được…

Yummy fruity

10 ngày không đủ để thấm thía tính cách một thành phố. 10 ngày chỉ đủ thâu tóm những cái hay ho trên bề mặt, mà xem xét rằng mình có nên thăm lại chốn này hay không. Với Cannes, tôi muốn, tôi phải ghé lại. Vì Cannes đẹp. Vì Cannes hay. Vì vào tháng 6, Cannes là thiên đường của Quảng Cáo – lối đi tương lai tôi quyết theo đuổi.

Life, from open air bus

Đến Cannes, Tôi Tìm Về Chính Mình.

 

Mùa hè hàng năm, anh tài quảng cáo từ khắp thế giới đổ về Cannes để giao lưu, ăn mừng và trao thưởng trong liên hoan Quảng cáo Quốc tế Cannes Lions – liên hoan quảng cáo lớn nhất thế giới. Và tôi đến Cannes để dự thi Cannes Young Lions – cuộc thi dành cho những “sư tử trẻ” của thế giới quảng cáo.

Tired, but excited

Tốt nghiệp Advertising & Marketing Communications trường Webster University Thailand, tôi về nước làm việc. Vì nhân lực quảng cáo ở Việt Nam không nhiều người được đào tạo bài bản, nên tôi luôn tự kiêu ngấm ngầm. Sau khi giành vé đến Pháp, bệnh “ngôi sao” trong tôi càng nặng, dù ít khi lộ liễu ra ngoài. Tôi luôn cho rằng ý tưởng của mình là nhất quả đất. Rằng những đóng góp của người khác chỉ là thêm cành, thêm lá.

One print from the exhibition

Được mắt thấy tay sờ những quảng cáo hoành tráng và tinh tế ở Cannes, cái tự hào hão trong tôi mới xì hết hơi. Mới nhận ra những sáng tạo hay ho của mình thật ra chỉ là trò trẻ con. Ngay giữa Cannes lộng gió, tôi biết khi trở về phải quên nhanh, quên gấp chuyến đi này. Bởi: Chỉ khi tự tin hao mòn, mới nên lật giở những chiến tích cũ để bơm thêm năng lượng; còn muốn tiến lên, phải quên thành công đã có. Tôi hiện chỉ là một chú “sư tử” tí hon. Để phổng phao thành “sư tử” khổng lồ, còn phải cố gắng nhiều, tiếp thu nhiều. Thế giới rộng lớn lắm. Tự kiêu là tự dừng bước!

Me, just a baby lioness
Very French breakfast
Tags:
3 Comments

Leave a Reply