Tỏ

Phải xa mới biết nhớ. Phải mất mới biết quý. Con người thật ngu ngốc!

Tháng 1, 2012

PLOY

***

“Vì sao chúng ta chia tay?” – Trên taxi về từ sân bay, Shaun vu vơ hỏi, mắt tò mò nhìn nội đô Hà Nội đông như mắc cửi.

“Chúng ta đâu có chia tay, chỉ từ từ thành bạn.” – Trân nhìn anh xét nét trước khi trả lời, xem anh liệu có hàm ý sâu xa gì chăng.

“Thà chia tay tốt hơn. Ít nhất nó có nghĩa cảm xúc vẫn đấy cho đến khi chấm dứt. Trở thành bạn nghĩa là tình cảm đã nhàm chán, mọi rạo rực hóa nguội lạnh…”

“Này bạn trai cũ, em không ra đón anh để nghe lý sự!” – Trân bĩu môi cắt ngang, cảm giác rất dễ chịu mà cũng rối rắm. Thoải mái thân thuộc, nhưng vẫn lấp ló ngại ngùng. Tình cũ…

“Nhưng ở góc độ khác thì thành bạn tốt hơn. Chúng ta sẽ chẳng bao giờ mất nhau. Em là bạn gái cũ tuyệt vời nhất thế giới!” – Shaun cười tươi, vỗ mạnh vào đầu như vừa nảy một ý siêu sáng tạo. – “Năm sau sinh nhật em, anh sẽ trao em chiếc cúp Bạn Gái Cũ Tuyệt Vời Nhất Thế Giới nhé!”

“Đừng mỉa thẳng vào mặt em thế!” – Trân lườm anh, tê tái nhớ về những điều tồi tệ nhất mà một cô gái có thể làm với bạn trai mình. Vâng, cô đã từng là bạn gái tồi tệ nhất quả đất.

Du học, yêu, hục hặc, phải lòng người khác rồi ngang nhiên và trơ tráo tự thú với bạn trai, trở thành bạn, tốt nghiệp, ai đi đường nấy. – Họ vẫn thường xuyên email, chat chit và cập nhật mạng xã hội. Bạn bè đa phần đều xem mối quan hệ này kỳ dị: quá khắng khít cho tình cũ. Nhưng kẻ trong cuộc, dù đối nhau chan chát, lại chung một quan điểm: người yêu cũ từng rất thấu hiểu mình, cùng trải qua ngọt và đắng, cùng chia sẻ một đoạn đời, cùng trưởng thành và thay đổi, vậy ai cấm tiếp tục bên nhau trong một vai khác?

Trân rất vui mừng khi Shaun chọn Hà Nội trú chân trong kỳ nghỉ đông. Cô hồ hởi sắp xếp công việc, dọn trống lịch để tung tăng cùng anh.

Đêm giao thừa, Trân và Shaun hòa vào dòng người ùa ra bờ Hồ ngắm pháo hoa. Chật ná thở. Lạnh thấu xương. Và giữa những cặp uyên ương, lần đầu tiên đôi tình nhân cũ thấy lạc loài. Mấy lần hai người vô ý chạm vào nhau, bỗng dưng sường sượng. Cuối cùng, Trân níu lấy cánh tay Shaun, dung dăng như đôi anh em.

“Bùm! Bùm! Bùm!” – Những chùm sáng nở rực bầu trời. Trân rạng rỡ chiêm ngưỡng những đóa pháo hoa. Shaun nhìn Trân. Đôi mắt cô lấp lánh. Anh mỉm cười rồi hướng mắt lên trời. Bàn tay cô siết chặt thêm vào cánh tay anh.

“Anh nghĩ… mình vẫn rung động vì em!” – Shaun cố ý nói lẫn vào tiếng bắn của tràng pháo hoa mới. Anh muốn nói, nhưng chẳng muốn Trân nghe. Quan hệ của hai người quá an toàn và vững chắc. Cô quá đáng giá, anh không muốn mối yêu đương đỏng đảnh phá hỏng nó. Mà chính anh cũng nghi ngờ, cảm xúc bao năm qua tuy dễ chịu, nhưng quá bằng phẳng và êm đềm – liệu đúng thật là tình yêu?

Trân cười to, sung sướng nhìn chùm pháo hoa tuyệt mỹ trên không. – “Vì sao chúng ta chia tay?” – Bỗng cô quay sang, xuyên thẳng vào mắt Shaun.

“Vì em luôn mong một tình yêu có sóng gió, có thử thách. Một dạng Romeo Juliet. Nhưng anh quá bình ổn, khiến em chán!” – Shaun siết bàn tay Trân nhỏ nhắn đang bám vào cánh tay mình.

Trân cúi mặt cười buồn. – “Phải xa mới biết nhớ. Phải mất mới biết quý. Con người thật ngu ngốc!”

“Bùm! Bùm! Bùm!” – Những chùm pháo hoa mới lại giăng kín bầu trời. Shaun nắm tay Trân không rời. Trân cắn môi bẽn lẽn, tựa vào vai Shaun, rất êm – cảm giác ở trong lòng. Hai đôi mắt nấn ná thưởng thức bữa tiệc ánh sáng trên không trung, chờ đợi giây phút qua cơn xấu hổ mà bện vào nhau… Có chùm pháo hoa vô hình vừa nổ giữa hai cõi lòng.

###

Leave a Reply

Your email address will not be published.

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.