Kể sơ chuyện shopping ở Mỹ

Không hổ danh là nền kinh tế số 1 thế giới, vài tuần ngắn ngủi ở Mỹ đã cho tôi khá nhiều trải nghiệm mua sắm phong phú!

Đúng kiểu chỉ lo thiếu tiền chứ không lo thiếu đồ!

Cảm nhận chung là các khu trung tâm thương mại ở Mỹ luôn rất to, từ bán lẻ đến bán sỉ. Hàng hóa ê hề, vô vàn các chiêu khuyến mãi kích cầu tiêu dùng, đến mức tưởng rằng chỉ cần mình đủ tiền thì mọi ước mơ vật chất đều có thể mua được. 

Đi mua hàng ở Mỹ thì tuỳ từng bang mà sẽ có mức thuê suất cộng vào hàng hoá khác nhau. Do mác giá gắn trên hàng hóa ở Mỹ đều là chưa có thuế, nên khi tính tiền thì thu ngân sẽ cộng thêm thuế vào hóa đơn để ra tổng số bạn phải trả. Mức thuế mua hàng sẽ khác nhau tùy từng bang. Ví dụ nếu bạn lựa được một cái áo gắn giá 100 đô, thì bang California tính thuế 7,25% nên bạn phải trả là 107,25 đô; nhưng cũng cái áo đó mà mua tại bang Delaware có thuế 0% thì bạn chỉ phải trả đúng 100 đô thôi. Mỹ hiện có 4 tiểu bang tính thuế mua hàng 0% là Delaware, Montana, New Hampshire và Oregon – nên nếu sang Mỹ và có ghé ngang các bang này thì hãy cật lực mua sắm ở đây, đừng chờ sang California hay New York mới mua vì thuế ở 2 bang này là cao nhất nhì nước Mỹ.

Chất lượng và giá cả hàng hoá cũng tùy thuộc vào định vị sang chảnh của các trung tâm thương mại. Thường thì mẫu mã mới nhất, đẹp nhất, đắt nhất sẽ bày bán ở những chốn xịn xịn như Nordstrom, Neiman Marcus; sau một thời gian thì hàng còn tồn sẽ được dời sang mấy trung tâm xoàng hơn như Nordstrom Rack. Hàng ở Macy’s hay JCPenney thường rẻ hơn, nhưng không sang đẹp bằng. Cuối cùng, khi các món hàng đã mốc meo qua tay nhiều trung tâm mà vẫn ế (do lỗi mốt, giá cắt cổ) thì sẽ được chuyển đến các outlet để đại hạ giá. Nhưng dù là hàng hạ hạ giá thì chất lượng vẫn rất ổn nhé.

Nhưng ngay cả outlet thì cũng có level cao thấp. Ví dụ như Camarillo Premium Outlet ở thành phố Camarillo tại bang California tuy mang tiếng là outlet nhưng không hề bán hàng xôn. Phức hợp outlet này có đến ba khu với các hiệu xịn như Salvatore Ferragamo (có món sales off đến 50%), Coach, Calvin Kein, Guess, hay các hiệu tầm trung Steve Madden, Levi’s, Converse, Adidas, vân vân. Mình vào cửa hàng Steve Madden, trong đầu tâm niệm chỉ mua một đôi giày, nhưng cuối cùng lại bị dụ ôm về những hai đôi do đôi đầu tiên giảm 10% còn đôi thứ hai giảm đến 70%! Hàng bán ở outlet này hời đến mức ngay sát cạnh outlet người ta xây cả một khách sạn nhỏ dành cho dân ở bang khác cuối tuần sang đây mua sắm và nghỉ đêm lại. 

Chuyện mua hàng sỉ cũng thú vị. Do nhịp sống bận rộn và đi lại bằng xe hơi khá xa nên dân Mỹ thường lâu lâu vài tuần mới tổng shopping một lần để chất đồ ăn, đồ dùng xài dần. Mua trứng thì một lúc mấy vỉ. Thịt khuân cả tảng về cất tủ lạnh ăn dần. Kem đánh răng mua một lốc sáu tuýp to bự. Dầu gội cũng thủ sẵn vài chai khổng lồ đặng xài nguyên năm cho rẻ và bớt công đi lại. Địa chỉ tin cậy để mua sỉ là Costco, ở đây nhiều mẫu mã và giá lại siêu tốt. Tuy nhiên, phải có thẻ thành viên mới vào Costco được, nên muốn đi sắm sửa thì cần có bạn bè người thân dắt đi. 

Điều mình thích nhất khi sắm đồ ở Mỹ chính là thái độ của nhân viên. Khi bước vào siêu thị thực phẩm, hàng quần áo hay Starbucks thì nhân viên đứng gần cửa hay quầy thu ngân luôn chào bằng giọng nhẹ nhàng “Hello, how are you today?”, rồi sau đó họ để yên cho mình dạo shop. Không bị nhân viên kè kè theo đuôi làm mình tự nhiên lạc trôi lựa đồ hơn. Nhớ nhất là khi mình vào “nhà kho” bán giày DSW Designer Show Warehouse ở Union Square tại San Franciso – cả tòa nhà ba tầng chỉ dành để trưng bày và bán giày. Giày ở đây chia theo thương hiệu, được trưng bày trên các kệ lớn và giá dài cho khách thoải mái lặn ngụp lựa chọn. Lựa kiểu, lựa size xong thì khách đến quầy tính tiền, suốt cả quá trình bị nhân viên “bỏ rơi” luôn.

Ở thời đại data là chìa khóa sống còn, nên các cửa hàng cũng tìm mọi cách thu thập thông tin khách hàng. Họ làm điều này một cách dễ thương như thế nào? Sau khi tính tiền, nhân viên thường hỏi mình muốn nhận hóa đơn giấy hay hóa đơn điện tử. Để tiện quản lý chi tiêu và tiết kiệm giấy bảo vệ môi trường, mình chọn hóa đơn điện tử để tránh làm mất hóa đơn đâu đó. Thế là, hóa đơn mua hàng ngay lập tức sẽ được bắn về email mình – trúng mánh của cửa hàng rồi! Họ có thông tin của mình, thế là từ đó rất chăm chỉ gửi thông báo email về chương trình khuyến mãi mới để dụ khị mình ghé lại sắm sửa. (Tiếc là mình về VN mất rồi…) 

Người lịch sự không quên tiền bo.

Ở Mỹ, khi ăn nhà hàng, bạn phải bo cho bồi bàn vì họ không cộng phí phục vụ vào tổng bill như các nước khác. Tiền bo tuy mang tính tự nguyện, nhưng là bạn được tự nguyện chọn con số bo là 15%, 18% hay 25% trên tổng hóa đơn, chứ không phải muốn tip thì tip, không thì thôi. Đa số nhà hàng sẽ tính sẵn con số tiền tip gợi ý và in vào cuối bill để bạn đỡ phải chia chác mệt móc, chỉ cần móc bóp là xong. Tiền bo là nguồn sống chủ yếu của nghề bồi bàn. Lương cơ bản nghề này ở Mỹ rất bèo, có khi chỉ 3-4 đô/giờ, dưới cả mức lương trung bình. Nhờ vào tiền khách bo thì bồi bàn mới được 10 đô/giờ, vừa đủ trả chi phí sống. 

Điều gì xảy ra nếu bạn rời nhà hàng mà không để lại tiền bo? Bồi bàn sẽ chạy rượt theo bạn, nhẹ thì khóc lóc vì nghĩ rằng mình đã phục vụ kém, nặng thì chửi nhau lớn tiếng cho bạn mất mặt chơi. Nhiều ca còn nhây đến cùng cho đến khi nhận được tip mới thôi. Nhưng cái gì cũng có mặt trái, chính vì việc cho tiền tip đã thành luật bất thành văn ở Mỹ nên lắm khi thái độ của bồi bàn không tốt mà vẫn phải bo khiến khách rất ức chế. 

Premium outlet in Camarillo.

Ở khách sạn, tiền bo cho nhân viên dọn phòng thường là 1-2 đô/người, ở các thành phố đắt đỏ như New York hay San Francisco thì có thể lên đến 3 đô. Hàng ngày bạn nên để tiền bo lại trên gối trước khi rời khỏi phòng, và nên cho tiềntip mỗi ngày chứ đừng chờ đến hết chuyến đi mới bo một khoản lớn vì có thể mỗi ngày sẽ là một người dọn phòng khác nhau. Cũng đừng bo bằng xu lẻ, vì tiền tip là trân trọng và cảm ơn công sức lao động chân chính của người khác. Nghề lương thiện nào cũng quý mà 🙂

Đi taxi cũng cần cho tiền tip, thường là 10-15% tổng tiền của chuyến đi.

Thời buổi công nghệ nên khi đi Uber ở Mỹ thì bạn có thể bo trực tiếp trên app luôn. Dựa vào giá trị của chuyến đi mà app sẽ tính tiền tip gợi ý sẵn cho bạn. Ví dụ chuyến đi 10 đô thì có 3 mức tip cho bạn chọn lựa là 2, 5, hoặc 10 đô; còn chuyến đi 35 đô thì tip là 8, 12, 20 đô. Còn nếu tài xế bẩn bựa khó chịu thì khỏi bo. Cá nhân mình thích chức năng gửi tip qua app như thế này vì mình thường mủi lòng trước sự rẻ bèo của Uber so với taxi nên hay muốn tip cho tài xế, còn tài xế thì sẽ có động lực nhận tiền bo để niềm nở phục vụ hơn.  

(Một vài trải nghiệm và quan sát cá nhân thôi nhé. Bài viết không mang tính đóng khung cho mọi trường hợp.)

See you in the land of freedom.

Leave a Reply

Your email address will not be published.

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.