Sas Ri – Chàng Trai Đồng Hành Cùng Các Hoạt Động Vì Quyền LGBT Tại Việt Nam

Anh ấy tên “Sas Ri” Huỳnh Minh Thảo, đang là Giám Đốc Truyền Thông của Trung tâm ICS, gương mặt thân quen trên các phương tiện truyền thông về hoạt động đấu tranh cho quyền của cộng đồng LGBT tại Việt Nam. Tháng 11/2012, nhân lần anh sang Bangkok, tôi đã cà phê cùng Sas, “khui” ra những suy nghĩ cá nhân của chàng trai truyền lửa này. Đằng sau những hoạt động đang rần rần lan tỏa nhanh và mạnh ấy chắc chắn là một chàng trai rất đặc biệt.

Bài viết xưng “tôi” theo lời của Sas Ri.

"Sas Ri" Huỳnh Minh Thảo

“Sas Ri” Huỳnh Minh Thảo

***

Tôi khởi đầu “sự nghiệp” với việc sáng lập website dành cho cộng đồng LGBT www.taoxanh.net

Nhiều người nghĩ tôi đang cống hiến vô cùng lớn lao, đấu tranh cho quyền của người đồng tính, nhưng bản thân tôi thì thấy đó như một sự nghiệp. Tôi luôn nghĩ mình chỉ đang làm việc hết sức bình thường.Tôi thực sự thích công việc, thỏa đam mê và thỏa sức – vậy là đủ.

Xã hội mình luôn có định chuẩn hóa dị tính – xem dị tính là trội, chuẩn mực; còn đồng tính, song tính, vô tính thì là tệ. Vì thế mà còn nhiều người đồng tính bị đối xử tệ, bị nhiều nhìn nhận là thấp kém. Bản thân tôi khi biết được những suy nghĩ như vậy thì muốn làm gì đấy để thay đổi. Ở các nước phát triển, việc thay đổi định kiến, thay đổi suy nghĩ có khi kéo dài hàng chục năm, thì khó đi đường tắt ở Việt Nam.

Trong vấn đề đấu tranh cho người đồng tính, xét tình hình văn hóa và xã hội, thì Việt Nam có một may mắn. Người Việt chuộng cái mới, cũng hay chạy theo trào lưu. Đôi khi biến vấn đề ủng hộ bình đẳng quyền cho người đồng tính là một trào lưu thì dễ lôi kéo sự chú ý. Có thể những người hiện thay hình ảnh đại diện trên Facebook chưa thực sự hiểu thấu vấn đề, nắm rõ nguyên nhân, nhưng dần dần mình có thể giải thích cho họ thực hiểu. Trước tiên, cần họ mở lòng và mở nhận thức là quý rồi.

When in Bangkok :)

When in Bangkok 🙂

Cuộc sống luôn cho tôi những ánh sáng cuối đường hầm, nên khi thấy ánh sáng thì tôi phải sống thật trọn với nó. Năm 2007 là khoảng thời gian hẩm hiu của tôi. Khi ấy, tôi bỏ việc vì tự ái dù ngay sau khi quyết định là khóc hu hu bởi biết trước tương lai. Nhà tôi nghèo, chẳng thể ăn không nhàn rỗi, mất việc đồng nghĩa với chuyện không dám ra khỏi nhà, trong túi không có một đồng. Mà cứ ở nhà là tôi sẽ bị chửi. Với những gia đình nghèo thì chửi như một nhu cầu, một phương pháp giảm stress. Rồi cũng qua. Cuộc sống là một bức tranh có những gam màu sáng và tối. Màu tối luôn cần thiết. Và thời gian đó là màu tối trong đời tôi.

Tôi không có bằng đại học, kinh nghiệm chỉ ở mức vừa đủ, không quá xuất sắc. Những người không được đào tạo bài bản đôi khi có những mặc cảm khó nói. Đã có lúc tôi làm việc không tự tin. Có thể kiến thức và khả năng tôi không tệ như tôi nghĩ, nhưng bản thân vẫn dành cho chính mình định kiến. Nhưng tôi càng không muốn mang suy nghĩ tự tin thái quá, dạng như “tao không học mà vẫn làm được thì chúng mày chỉ là con kiến”. Hiện giờ, bản thân tôi vẫn luôn chủ động học từ nhân viên mình nhiều thứ. Trí tuệ và khả năng của một người như cái túi thần Doraemon, cho vào bao nhiêu vẫn thiếu.

Năm 20 tuổi, tôi từng mơ mười năm sau là một người sẽ xách valy bước ra khỏi một tòa nhà lớn, mặc áo vét, nhìn rất sếp. Sau mười năm, tôi bây giờ cũng bước ra khỏi một tòa nhà lớn, nhưng chẳng giống hình dung xưa. Tôi đã biến bản thân từ một đứa trẻ con ra trẻ con hơn!! (Ha ha ha!!) Tôi bây giờ mặc quần màu mè, xăm hình, dùng cái bóp mà không bao giờ nghĩ mình sẽ dùng (bóp hình Doraemon!) Có nhiều người nhìn ngó tôi lắm. Nhưng bản thân tôi đã sống trong một môi trường nhiều định kiến, còn tự đặt ra cái chuẩn là đến tuổi này mình phải thế này, thế kia nữa thì sẽ không bao giờ vượt qua được định kiến của mọi người. Cái gì tôi thích thì cứ làm, miễn sao không làm xấu với ai. Nhưng tôi có sự linh hoạt trong quyền của mình và nhu cầu của người khác. Những dịp cần nghiêm túc thì tôi sẽ xuất hiện thật chỉn chu.

When in Hanoi :)

When in Hanoi 🙂

Tôi là người rất tôn trọng tình cảm. Gia đình, bạn bè và những mối quan hệ tình cảm luôn được đặt nặng. Tôi không phải người vật chất, cũng không giỏi kiếm tiền. Khi có một mối quan hệ bị suy suyển, tôi cho đó là một thất bại. Tôi hài lòng vì mình là người có trái tim ấm áp, không nhẫn tâm trong bất cứ mọi việc. Với tôi, hãy nói về người khác như người ấy đang ở trước mặt bạn.

Tôi tự ti nhất ở mình là tính lười. Tôi rất lười. Tôi lười tôi biết, tôi có thể tung hình ảnh, công việc lên che mắt mạng xã hội, nhưng bản thân hiểu rõ mình có thể làm hơn gấp bốn lần. Tôi còn có thói nước đến chân mới nhảy và khá lề mề.

Những hoạt động về xã hội cần đem con người làm gốc. Ví dụ như không nên hướng nghiệp kiểu phải chọn ngành này nghề kia vì sau này đi làm có tiền mới sống được, nên quan tâm đến mong muốn cá nhân nữa. Một người hạnh phúc, tự giúp được bản thân mới có thể đi giúp cộng đồng. Tất nhiên, cũng không nên xem vật chất nhẹ một cách ảo tưởng. Nếu ai cũng chạy theo cái mình thích thì xã hội thiếu cân bằng. Trước khi tôn trọng bản thân thì phải tôn trọng nhu cầu của xã hội, phải xem mọi người đang cần gì và suy xét khả năng của bản thân.

– LANA – 

Leave a Reply

Your email address will not be published.

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.