Old Speech: Bye Bye Le Hong Phong

Xưa chữ đẹp. Nay chữ mèo cào :")

Vô tình lục lại được bài speech của mình trong lễ ra trường 6 năm trước. Ôi, thời gian…)

Lê Hồng Phong Ơi, Xin Từ Biệt!

Suốt 11 năm học qua, ngày khai giảng nào tôi cũng đã thầm nghĩ “Hôm nay là ngày đầu tiên đây. Hãy còn chín tháng nữa mới lại nghỉ hè. Trước mắt là bao công việc, là bài thi, là khó nhọc.” Cứ thế cho đến ngày 5-9-2003, thật lạ là tôi không còn cảm giác uể oải, lười biếng sau một mùa hè dài rong chơi, trong lòng tôi dâng lên cảm xúc khó tả: Tôi mừng vì chỉ còn chín tháng nữa là tôi đã thật sự thành người lớn, đặt những bước chân đầu tiên vào đời, nhưng tôi lại thoáng chút tiếc nuối, “Thế là mình chỉ còn chín tháng nữa thôi!”

Tôi chỉ còn chín tháng để dạo quanh các hành lang. Chỉ còn năm tháng để được gắn bó với căn phòng A020. Còn một tháng để được ngồi trên chiếc ghế đá dưới bóng cây phượng. Và rồi chỉ còn ngày hôm nay nữa thôi…

Tôi yêu trường Lê Hồng Phong – ngay những ngày đầu lớp 10, tôi đã biết điều đó. Không hề bỡ ngỡ hay lạ lẫm, tôi thấy thoải mái và dễ chịu vô cùng trong “ngôi nhà mới” rộng rãi và xinh đẹp này. Ba năm qua, “ngôi nhà mới” ngày đầu ấy đã trở thành “tổ ấm” của tôi: Nơi trước bảng thông báo, tôi đã mỉm cười với kết quả các kỳ thi. Nơi khung cửa sổ, tôi thừ người vì thất bại. Nơi hành lang ấy, lần đầu tiên tôi thấy tim mình đập mạnh khi chợt bắt gặp ánh mắt của một người xa lạ.

Em xin cảm ơn các thầy, các cô đã cho em khoảng thời gian thật sự hạnh phúc. Không chỉ truyền đạt kiến thức, các thầy cô còn rất tâm lý khi dạy dỗ chúng em – Tuổi mới lớn lãng mạn và nhạy cảm. Thầy cô từ từ hướng dẫn để chúng em nhận thức được cái đúng, cái sai, mặt phải, mặt trái của các vấn đề trong cuộc sống, hình thành trong chúng em cách sống tốt đẹp và cả chuyện nên hay không tồn tại những tình cảm bộc phát tuổi học trò. Khoảng cách thầy trò ngắn lại: Thầy là cha, cô là mẹ, lớp học chúng ta là một gia đình có mắng, có giận, có cười, có thương…

Thời gian chỉ còn đếm ngược: Một giờ nữa, rồi vài giờ nữa, bạn chẳng còn ở bên tôi – những người bạn đã gắn bó với tôi suốt ba năm nay. Tôi sẽ mang theo kỷ niệm của chúng ta và xin gửi tới bạn lời từ biệt phát ra từ chốn sâu thẳm nhất của lòng tôi. Tôi và các bạn, mỗi chúng ta đều có những giấc mơ thành đạt: Có bạn ước mơ về một gia đình nhỏ đầm ấm; có bạn ước mơ là bác sĩ, kỹ sư, giáo sư, tiến sĩ có những cống hiến lớn lao cho Tổ quốc. Nấc thang tiếp theo của cuộc đời mà bạn chọn là gì, tôi cũng luôn mong bạn sẽ thành công.

Ước sao giây phút này kéo dài mãi, nhưng rồi chúng ta vẫn phải tạm biệt nhau. Thành thật ôm hôn nhau, quên hết những mối bất hòa và những niềm ác cảm. Để điều cuối cùng tôi nhớ về bạn là ánh mắt và nụ cười sáng ngời. Để tôi biết bạn thực sự hạnh phúc khi ở bên tôi.

Lê Hồng Phong, tôi thân ái chào từ biệt các bạn. Tôi để lại một phần tâm hồn tôi trong cái gia đình lớn này, mà khi bước vào tôi chỉ là một cô bé, nay bước ra đã là một thiếu nữ. Tôi yêu cái gia đình ấy biết ngần nào, vì trong ấy tôi đã được yêu mến. Nay, xin từ biệt!

Trần Lê Ngọc Bích
12CS

Leave a Reply