Nói nhỏ về Miến Điện

Nắng Miến Điện đẹp lắm. Bầu trời Miến Điện xanh lắm. Chùa chiền Miến Điện sâu thẳm lắm. Lịch sử Miến Điện hay vô cùng. Hơi nắng chút thôi. Đồ ăn hơi lạ miệng chút thôi. Nhưng là vùng đất nên ghé thăm một lần trong đời. 

Miến Điện (Myanmar) là đất nước phong phú về văn hóa và đa dạng về tôn giáo, là nơi đạo Phật, Thiên Chúa Giáo, Hồi Giáo và Hindu cùng tồn tại ôn hòa trong một cộng đồng chung. Chính vì vậy, một cuộc du hành đến những vùng đất lớn của Miến Điện như Yangon, Bagan, Mandalay sẽ đem đến nhiều trải nghiệm đa sắc, đa hương vị, đa phong cách. 

Ở Yangon hay Mandalay, thì lịch sử uy nghiêm quyện hòa vào hiện đại hối hả. Đi ngoài phố, bạn sẽ thấy chất Anh Quốc thuộc địa hòa vào những đường nét đến từ Trung Hoa, Ấn Độ, Trung Đông, Thái Lan, vân vân. Còn đến Bagan thì nhưng ngược dòng thời gian trở về cả chục thế kỷ trước vậy: người ta đi chân trần vào chùa, và những tháp đền chùa vài trăm năm tuổi thì vẫn sừng sững tĩnh tâm giữa nắng gió và cát bụi. 

Không tiền mặt, chớ ra đường!

Các phương tiện tài chính hiện đại đang tràn vào Miến Điện, nhưng có vẻ chưa được người dân tiếp nhận nồng nhiệt cho lắm. Tiền mặt vẫn là phương tiện giao dịch số 1 của xứ sở này. Chỉ một vài khách sạn, nhà hàng, cửa hiệu sang xịn chuyên phục vụ cho du khách cao cấp mới có máy cà thẻ ngân hàng. Còn trong việc ăn uống đi lại thông thường, người Miến vẫn chỉ chấp nhận thanh toán tiền mặt thôi. Bạn nên đem USD sang đổi tại các quầy đổi tiền trong thành phố, vì quầy ở sân bay tỷ giá hơi thấp.

Thành phố xịn nhất Miến Điện, Yangon, bây giờ có lắp đặt kha khá trụ ATM có thể rút tiền Quốc tế rồi, nhưng mà mình quan sát thấy thì hình như đến dân bản xứ cũng không xài các máy ấy luôn. 

Hãy dễ thương, hãy hiền lành!

Cảm nhận của mình là người dân Miến Điện khá hiền lành. 

Người bán hàng rất dễ chịu khi ra giá, trả giá, chốt giá, và thường họ cũng chẳng nói thách quá cao đâu. Vìvậy, nếu bạn đi mua đồ ăn tại các quầy ngoài đường thì không nên trả giá, họ không hay nói thách với người nước ngoài đâu. Còn khi đi shopping tại chợ Bogyoke siêu to khổng ở Yangon, thì trả giá xuống khoảng 20% là đẹp rồi.

Đi lại thì thế nào?

Chuyện đi lại trong Yangon bằng taxi khá rẻ, tương đương đi taxi ở Sài Gòn, Hà Nội. Một cuốc đi từ sân bay Yangon vào khu trung tâm Sule khoảng 8000 – 9000 Kiat (6 đô-la). Còn di chuyển từ nơi này sang nơi kia ở trung tâm khoảng 2000 – 6000 Kiat tùy khoảng cách. Bạn có thể trả giá, nhưng cũng chỉ giảm khoảng 1000 – 3000 Kiat thôi nhé.

Ở Yangon có Grab rồi, nên bạn có thể đặt xe trên Grab để khỏi phải trả giá. Nhưng mà nhiều địa điểm trên bản đồ là tiếng Miến Điện, tài xế cũng không nói tiếng Anh nên có khi đi Grab chẳng phải là một ý tưởng tốt cho du khách đâu. 

Cẩn thận, kẻo mập đấy!

Người Miến Điện ăn hơi ngọt. Họ thường cho đường vào thức ăn khi nấu nướng. Những món truyền thống phải thử là bún cá (mohinga), mì Shan, cà ri, samosa, bánh mì nướng trứng. Thú thật thì mình không hảo ẩm thực Miến Điện lắm, chỉ mê món trà sữa vào buổi sáng thôi. Nếu ở Yangon, hãy ghé quán The Rangoon Teahouse, phong cách nấu nướng fusion ở đây xuất sắc lắm luôn. Nếu bạn lên Bagan thì hãy đi ăn pizza ở quán La Pizza Bagan (nghe hơi kỳ dị nhỉ!) – mình thề rằng đây là cái pizza ngon nhất ở Đông Nam Á mà mình từng ăn luôn!

Phòng thân bằng kem chống nắng!

Miến Điện nắng lắm. Mùa mát mẻ đẹp trời nhất trong năm của Miến Điện là khoảng từ tháng 11 đến tháng 1, nhưng vẫn nắng nóng lắm đấy. Vì vậy, đem sẵn trong hành lý của mình thật nhiều kem chống nắng nhé. Nếu thích, hãy mua xài thử kem/phấn chống nắng Thanaka của xứ này. Bột phấn từ thân cây Thanaka nổi tiếng là chống nắng tốt, lại giàu vitamin E làm đẹp da.

Nhân tiện, trong hành lý của bạn nên có đầy đủ kem đánh răng, dầu gội, vân vân. Nói chung là tất tần tật các loại nhu yếu phẩm nhé. Ở Yangon tuy bắt đầu có cửa hàng tiện lợi rồi, nhưng không nhiều và cũng ít mặt hàng, sang bên đấy nếu thiếu thì khó tìm mua đồ bạn quen dùng lắm. 

Diện thì diện, nhưng nên kín đáo nhé.

Mặt bằng chung xã hội của Miến Điện còn khá truyền thống, quy củ. Trang phục nước họ, kể cả nam lẫn nữ, thường khá nhiều vải, chuộng mặc váy che kín đến mắt cá chân. 

Vì vậy, dẫu là du khách thì sang thăm nước bạn cũng cần nhập gia tuỳ tục nhé. Đem theo áo có cổ, áo có tay, và quần/ váy dài qua đầu gối là đẹp nhất, phù hợp nhất. Các bạn nữ mặc áo dây hay váy ngắn ra phố thì chẳng ai bắt bạn vào đồn cảnh sát đâu, nhưng bạn sẽ bị cấm thăm chùa chiền và nghìn nghìn con mắt sẽ luôn dõi theo bạn như đang xem… xiếc thú vậy (chứ đừng tưởng mình là minh tinh!). Chưa kể, mặc hở da thịt nhiều quá thì đừng trách bị nắng ăn cho đen thui. 

LANA

Leave a Reply

Your email address will not be published.