Mùa Hạ Chín Mọng

Đã bao giờ bạn hỏi, câu chuyện những tấm hình?

1- Sau Cơn Bão

“Yeahhhhh…” – Vũ oằn thân, rút cạn hơi, gào lớn vào mic kết thúc màn biểu diễn đầu tiên trên sân khấu lớn của ban nhạc Bão. Thạch dội một tràng choang choang mạnh mẽ vào chiếc chiêng. Khương lia hai lần qua lại dọc hàng phím đàn organ. Mạn ngửa thân rồi quăng mạnh miếng gảy guitar xuống dưới đám đông đang hú hét cuồng nhiệt. Bốn vầng trán rịn mồ hôi. Bốn nụ cười lung linh như vì tinh tú trong kỳ rực rỡ nhất. Bốn đôi mắt chật căng thỏa mãn và hy vọng.

Trăng cao dần, rồi mất hút hẳn. Bãi biển nơi diễn ra lễ hội rock dành cho các ban nhạc trẻ nghiệp dư chỉ còn lại chai lọ và rác rến mà người xem quẳng lại. Gió tạt từng cơn ù ù vào cái sân khấu mà vài giờ trước còn thiêu đốt trong tiếng hát, tiếng đàn, tiếng hú reo. Sóng vồ vập từng đợt mãnh liệt, ra oai mình là ca sĩ dài hơi nhất trần thế. Miếng gảy guitar nằm chỏng chơ giữa bờ cát, chờ bị vĩnh viễn chôn vùi.

 

Nếu không có ngày mai…

Quá 2 giờ sáng, con ngõ bé nhỏ chỉ còn tiếng lá cây xào xạc trước gió. Trong quán bar nằm cuối ngõ, đôi ánh đèn vàng mờ tỏ chứng kiến một chuyến chia tay.

Thạch ngồi sau giàn trống, hững hờ gõ những nhịp “cạch cạch…” chẳng theo một giai điệu nào, ánh mắt nuối tiếc nhìn dùi trống. Chỉ đêm nay nữa thôi, từ ngày mai, anh sẽ không còn mấy lần được phiêu theo nhịp trống, lại càng hiếm cơ hội biểu diễn cùng ban nhạc. Cứ nghĩ đến xa hơn thì tim anh lại trùng xuống như có khối chì cột vào. Anh ép mình dõi theo những cú khẩy trống vô hồn, cố tận hưởng “lần cuối”, kệ ngày mai ra sao thì ra.

–       Ai cũng khắc cốt ghi tâm nụ hôn đầu, nhưng từng ai nhớ về nụ hôn cuối? – Khương ngồi bên cây organ, ve vuốt những phím đen trắng, hỏi vu vơ.

–       Chẳng liên quan! – Ngồi bệt trên sân khấu, Mạn gắt rồi đứng dậy đến tủ lạnh, lôi ra một lốc bia – Uống nào, ngày mai mỗi đứa một đường rồi! Đêm nay không say không về!

Thạch, Khương, Vũ không nói gì, chỉ lẳng lặng đến lấy chai bia phần mình rồi ai về góc nấy tu từng ngụm. Bốn dòng bia trôi theo một tâm trạng, nhiều lời muốn nói nhưng ai cũng chọn cách nín lặng. Không gian đã quá trĩu để mang thêm sức nặng của ngôn từ.

Ba năm trước, ban nhạc Bão của bốn người khởi đầu khá thành công tại lễ hội rock nghiệp dư. Bốn ý chí trẻ trung và mãnh liệt. Một ước mơ bỏng cháy. Một con đường gồ ghề. Nhưng thần may mắn trốn biệt.

Tuổi trẻ chỉ có một, phải dấn thân. Nhưng tuổi trẻ cũng chỉ có một, không thể vung vãi vào con đường vắng bóng ánh sáng. Có hoài bão dẫn đến thành công. Lại có hoài bão mãi mãi là kỷ niệm đẹp để vài mươi năm nữa, mỗi người có chuyện kể cho con cháu.

Ba năm, và Bão tan.

Nếu không có đêm nay…

–       Đêm nay chúng ta rất xuất thần, tiếng vỗ tay to hơn hẳn những đêm trước! – Giọng Khương có chất cười, nhưng rất gượng.

–       Đêm nay chúng ta… – Thạch bỗng ngập ngừng, thấy thật chối nếu nói điều vừa nghĩ, chẳng qua đó chỉ là một lời tự dối lòng, tự an ủi. Anh lái sang hướng khác – Đêm nay là đêm cuối. Đêm này năm sau, tớ đã xa các cậu nửa vòng trái đất, đang học thành kỹ sư máy tính rồi. Đêm này của năm năm sau, tớ đã là một anh kỹ sư máy tính biết chơi trống thật cừ. Có cool không cơ chứ?!!

–       Đêm nay là đêm cuối rồi! – Mạn, cô gái duy nhất của nhóm sụt sịt, tay mân mê lọn tóc ngắn ôm gương mặt xương xương – Đêm này năm sau… Tớ chưa hình dung được tương lai có hình gì, nhưng chắc chắn sẽ nữ tính hơn nhiều. Bố mẹ tớ mừng như điên khi tớ quyết định về nhà, trở lại là cô gái ngoan của họ. – Cô cười có nét chua chát – Một con mèo đi hoang, về nhà vẫn được đón chào. Gia đình thật tốt!

–       Đêm nay là khởi đầu! – Vũ im lặng hồi lâu rồi mới đáp lời nhóm bạn. Anh ngửa cổ tu hết chai bia rồi vớ lấy chai mới nốc tiếp.

Nếu không có ngày hôm qua…

Quá 5 giờ sáng. Mặt Trời bò những bước đầu tiên khỏi giường, tỏa rực một góc đằng xa, sau những dãy nhà cao thấp xen lẫn. Thạch và Khương ngủ vật trên sô-pha. Mạn ngồi vắt chân chữ ngũ giữa sân khấu, tay cứ vỗ vỗ vào hai vỏ bia rỗng không trong lòng. Vũ ngồi tựa vào gờ thành sân khấu, tiếp tục uống chai bia thứ rất nhiều của mình.

–       Nếu không có Mai, cậu có yêu tớ không? – Mạn trút cõi lòng mà cô đã nén bao lâu nay.

–       Nói về quá khứ đừng bao giờ dùng từ “nếu”. Chuyện đã xảy ra thì vô phương chỉnh sửa.

–       Đây có thể là lần cuối chúng ta được thân mật chuyện trò. Cậu không thể cho tớ toại nguyện sao? Có thể cho tớ biết, cậu có từng rung động vì tớ dù chỉ một chút thôi?

–       Nếu không có Mai… – Vũ nhát gừng. Chất men đã đem hình ảnh Mai choán ngợp hết tâm trí anh suốt từ đêm qua, làm suy nghĩ và tâm tư đều chẳng thông suốt – Tớ sẽ không hát, không quen biết cậu, không có Bão. Nếu không có Mai, giây phút này sẽ chẳng tồn tại.

–       Sao trái tim cậu ngu lì thế? Mai có gì tốt? Cô gái đã chà đạp ước mơ của cậu, đã bỏ cậu đi, đã hất cậu khỏi cuộc đời cô ấy. Bao năm qua đến một dòng email cậu cũng chẳng nhận được. Chỉ có tớ bên cậu, thế mà cậu chẳng thèm nhìn tớ lấy một lần!

–       Tớ có xin cậu ở bên tớ ư? Là cậu tự nguyện đấy chứ! – Vũ buông câu lạnh lẽo, rồi ngẩng nhìn Mạn cười hì hì như xin lỗi cho lời cứa tim còn nóng hổi. Như thế, lời thật lòng dù nhẫn tâm cũng không gây sứt mẻ hòa khí hai người.

Mạn im lặng. Cô đã từ bỏ quyết tâm đoạt lấy trái tim Vũ từ lâu lắm rồi, khi nhận ra mình hay bất cứ cô gái nào khác cũng sẽ thua trước tình yêu xa xưa của anh. Không phải thua Mai mà thua những kỷ niệm, những tình cảm Vũ vẫn quá nâng niu. Nhưng cái cảm giác phải từ bỏ một thứ rất quý giá luôn bóp nghẹt Mạn mỗi khi cô buộc đối diện với nó – mỗi khi cô đứng bên Vũ trên sân khấu, hay ở bên anh trong phòng tập.

–       Cậu có thể hát cho tớ nghe một lần được không? Bài năm xưa cậu hát vào một chiều mưa trong phòng tập mà chúng tớ vô tình nghe được. Bài hát về mưa…

–       Đấy là bài hát dành cho Mai. – Vũ miên man trong chùm sóng ký ức vừa dạt vào tâm trí anh, rồi nhìn thẳng Mạn – Cậu còn muốn nghe không?

Mạn khẽ gật đầu. Tim cô buốt lặng. Là kẻ chắt mót hạnh phúc cũng được, miễn sao cô được một lần nghe lời ca chiết ra từ trái tim anh…

I'm a small girl with big heart. I love a lot!!

2- Buồn Trong Veo Nhớ Óng Ánh

Một chiều muộn mong mưa, chợt nhớ…

Những ngày mưa trong veo.

Cái thời bên hiên cửa sổ, mặc mưa vỗ nhẹ vành tai và rúc rích trong tóc.

Cái thời khóc vì nhớ và khóc vì yêu.

Cái thời gói nước mắt vào mưa và gói mưa vào tim.

Cái thời trong mắt em có mưa và trong tim em có anh.

Xa. Mà không tan cùng mưa năm ấy.

Những ngày nắng óng ánh.

Cái ngày một nụ cười toả ngàn ngàn tia ấm.

Cái ngày một trái cầu tung nẩy cùng nhịp tim.

Cái ngày cười vì nhớ và cười vì yêu.

Cái ngày đan tiếng thở vào nắng và đan nắng vào tâm.

Cái ngày nắng vuốt mi em và mắt em dáo dác tìm anh.

Xa. Mà không tắt cùng nắng mùa nào.

Một chiều muộn.

Buồn trong veo và nhớ óng ánh.

Tìm ngày xưa.

Tìm người xưa.

Mất dấu!

Căng nẩy. Chín mọng.

3- Mùa Hạ Chín Mọng 

1. Buổi chiều muộn gần cuối năm học, khi giờ tan trường qua đã lâu. Trong phòng học nhá nhem ánh sáng…

“Cạch” – Mai bỏ viên phấn lên bàn giáo viên, bước xuống lối đi giữa hai dãy bàn, đứng ngắm bài thơ mình vừa cao hứng sáng tác trên bảng. Vũ đứng tựa bên cửa sổ, miệng lẩm nhẩm bài thơ nhiều lần. Mỗi lúc, giọng thơ anh mỗi ngân nga như có nhạc.

Mai đến bên Vũ, hồn nhiên giật lấy chiếc bao xốp trên tay anh rồi le lưỡi trêu. Cô khoe chiếc hoa cười rất yêu nơi khóe miệng khi mắt chạm vào những trái mận đỏ au và tròn xoe bên trong. Mận Hà Nội, loại trái cây chua chua chát chát, đặc sản của mùa hè mà cô mê mệt.

Ngồi xuống chiếc ghế gần cửa sổ, Mai hướng ra bầu trời đang tối dần với những tảng mây xám ú nụ. Vũ đứng âu yếm nhìn Mai nhón hết trái mận này sang trái mận khác. Ăn chán, Mai lấy một trái mận vân vê, nựng nịu mãi trên tay như con mèo nghịch cùng cuộn len. Say ngắm cô chơi đùa cùng trái mận, tim Vũ rung mạnh một nhịp, một nhịp, rồi một nhịp…

Ngoài trời, gió bắt đầu nổi từng cơn. Những tảng mây xám oằn mình trữ nước, đến một lúc không còn chống đỡ nổi, buông hàng tràng long lanh dày đặc xuống mặt đất. Gió ùa vào phòng lạnh buốt. Vũ nhìn những sợi tóc con vừa bị gió xáo tung trên trán Mai, tim kéo ngang một sợi đằng đẵng: cô vẫn còn đây, nhưng cơn nhớ chưa chi đã đặt chỗ trong lòng.

–       Cậu… thích tớ từ bao giờ? – Đột nhiên Mai nhìn thẳng đôi mắt đang mông lung của Vũ. Đây là điều duy nhất cô muốn tỏ tường trước khi bắt đầu một chặng sống mới. Nhưng dẫu câu hỏi đã buông, cô vẫn phân vân: nếu đã yêu thích, có nghĩa phút chia tay sắp điểm. Nếu không, có nghĩa những nhói tim của bao tháng ngày qua chỉ là tưởng bở mơ hồ. Hai cái nếu đó, cô đều chẳng muốn đối mặt.

–       Cậu khoan đi, có được không? – Vũ lấy can đảm nói hết lòng mình, kìm không cho cảm xúc len vào giọng nói.

–       Vì sao? – Mai tròn mắt.

Vũ quỳ xuống chân Mai, nắm lấy tay cô. Cái nắm tay của Vũ hoạt động như máy hút công suất lớn. Chưa tròn một tíc tắc, minh mẫn trong Mai cạn không. Trái tim mù mờ. Não cũng hoảng loạn. Cô chẳng phân định được cuộc chuyện trò này đang nhuốm tình cảm nào, muốn hàm ý gì.

–       Cậu say mê quảng cáo. Cậu đã cố gắng rất nhiều để đến New York, kinh đô quảng cáo thế giới. Cậu không thể bỏ ngang… – Ánh mắt vẫn nhấn sâu vào mưa, Vũ nói với Mai mà như thủ thỉ với chính mình.

–       Từ bỏ cái ban nhạc Bão vô bổ ấy đi. Sức học của cậu, thừa khả năng sang Mỹ cùng tớ. – Đã lấy lại bình tĩnh, Mai nhẹ nhàng mà dứt khoát.

–       Nếu tớ cứ giữ chặt tay cậu thế này, cậu vẫn đi à? – Vũ không chú tâm đến mạch chuyện mà Mai muốn lái đến.

–       Nghe tớ lần cuối này, Bão có chắc thắng không? Nếu không thể nổi tiếng, nếu mãi lẹt đẹt, nếu lãng phí tuổi trẻ, có đáng không? – Mai dần cao giọng, một nỗi bực tức vô cớ lùa vào cô – Tớ ân hận nhất chính là việc đã khuyến khích cậu theo đuổi ca hát. Không, mà thật ra tớ thích cậu vì cậu hát, cậu đàn. Nhưng tớ muốn nó dành riêng cho tớ, không phải cho đại trà ngàn vạn cô gái khác.

–       Cậu muốn tớ lựa chọn giữa cậu và ước mơ của mình ư?

–       Vì sao một chàng trai sức dài vai rộng lại chọn gắn tương lai vào một chiếc mic? – Mai bỗng nổi đóa, nước mắt túa ra ào ạt. Cô giật mạnh tay mình khỏi Vũ rồi chạy bay rời lớp học, chẳng để lại cho anh dù chỉ một cái cau mày hờn trách. Trái mận tung lên không trung rồi rớt bịch xuống đất, lăn lóc vào góc tối chờ chuột gặm.

–       Có chuẩn nào để đánh giá ước mơ là hơn, là kém. – Vũ vẫn kiên nhẫn dứt câu dù biết chẳng bao giờ Mai nghe thấu.

Lễ ra trường năm ấy, Mai ở cách xa Vũ nửa vòng trái đất, bắt đầu rong ruổi cùng ước mơ thuở thiếu thời.

2. Lại một mùa mưa ghé thăm mặt đất.

Đang so lại sợi dây đàn guitar trong phòng tập, Vũ chợt nghe tiếng mưa gõ lộp độp trên mái tôn. Anh nhìn ra cửa sổ, dạ bỗng mơn man, tưởng như làn ẩm ướt của buổi chiều mưa đã ùa được vào tim phổi. Những hạt mưa lôi tuột thần trí anh về một thời khắc của ngày xưa. Những hạt mưa kết thành một ánh mắt. Cảm xúc trong ánh mắt ấy tận cùng rối rắm. Chẳng rõ man mác hay trách móc. Chẳng rõ giận hay thương.

“Trong mắt anh có mưa rơi và trong tim anh luôn có em thôi. Xa, mà không tàn theo mưa năm nào…” – Vũ đứng tựa vào tường, rảo đàn ngân nga lời ca mà anh luôn giấu nhẹm trong ngăn kín nhất, tối nhất của não. Cái ngăn mà chỉ những hạt mưa đầu mùa mới đủ quyền phép bật tung ra – “Có nỗi nhớ rớt quanh đây, chợt giật mình vì em xa mất rồi…”

–       Bài này tuyệt quá, chắc chắn hit. – Các thành viên ban nhạc vỗ tay tán thưởng nơi cửa phòng.

–       Bài này không dành cho ban. – Vũ lạnh lùng và hấp tấp, hệt một con mèo ăn vụng bị tóm quả tang. Anh dựng cây đàn vào tường và bước nhanh khỏi phòng tập, chẳng đếm xỉa sự ngỡ ngàng của mọi người.

Toan lấy xe phóng vù trong mưa để gột trôi cơn nhớ vô duyên, nhưng chẳng hiểu sao Vũ lại lần mò về trường xưa – nơi mà kỷ niệm ở góc nào cũng đong chặt. Đứng thưởng thức mưa lượn bay bên hiên cửa sổ phòng học cũ, anh nhếch mép mỉa mai chính mình. Cười cái tính ủy mị chẳng chút nam nhi. Cười cái ký ức trốn chui trốn nhủi cứ thi thoảng chạy ra hù anh một cái, rồi lại lẩn mất…

Lần đầu tiên gặp Mai, Vũ đã thầm ví cô với một tia nắng nhiệt đới sung mãn – tinh khôi và lấp lánh. Anh bỗng quên hết nhiều mảng cuộc sống của mình trước ngày cô xuất hiện – nó tựa một cánh đồng khô cằn và lạnh lẽo mà trí nhớ được dịp quên sạch. Cô cổ vũ anh theo âm nhạc, khuyến khích cho anh một hồng tâm hướng đến. Sức sống từ cô đã lặng lẽ len vào từng tế bào trong anh. Anh thu gom đủ dũng khí chọn con đường mịt mù và bấp bênh để dấn thân. Và chính ước mơ của riêng anh, của riêng cô đã từng chút, từng chút đẩy hai người ra xa.

Hai năm trôi qua. Hai năm anh bên Mai trong mập mờ bạn bạn, yêu yêu. Tưởng nhanh mà chậm. Ngỡ chậm hóa nhanh. Anh trân quý từng phút giây chia sẻ cùng cô. Hít hà tận lực những phân tử khí quyện mùi hương cô. Tự chuẩn bị thật nhiều ký ức, để khi cô xa, những hình ảnh ấy sẽ ở lại mua vui cho anh. Thế mà khi nhìn Mai tan biến vào buổi chiều mưa hôm ấy, những thớ tim anh vẫn đờ đẫn hồi lâu. Lần đầu tiên trong anh ẩn hiện mệnh đề “giá mà”: giá mà cái khí chất sinh động và quyết đoán từ cô không lây lan sang anh, có lẽ anh đã ngoan ngoãn để cô vẽ ra cho mình những ngày phải sống. Giá mà…

 

3. Một mùa hạ. Rồi lại một mùa hạ.

Sau giờ học buổi chiều, Mai thẩn thơ quanh sân trường, đắm thân vào làn nắng thướt tha của Big Apple (1). Vừa đi, cô vừa nhâm nhi những trái anh đào đỏ au và tròn xoe, hình dáng có nét tương đồng mận Hà Nội mà một thời cô khoái khẩu, nhưng mỹ miều hơn.

“Bộp bộp bộp…” – Tiếng bóng rổ nện trên nền đất tõm vào tai Mai, kéo mắt cô về phía sân bóng. Cô ngây người, ngợp trong cảm giác quen quen lạ lạ. Những trái anh đào xinh xẻo trên tay. Những nhịp bóng tung lên nẩy xuống…

Nhòe nhòe trong Mai là hình ảnh chính mình vào một giờ ra chơi đã xưa. Cô – tươi tắn và thơ trẻ, bầu má còn lấm tấm những đốm mụn dậy thì – đứng trên hành lang trước lớp học, nhìn Vũ đá cầu. Mắt cô mê mải dõi theo trái cầu vun vút trong không trung. Tay cô ôm một bịch đầy những trái mận đỏ au và tròn xoe.

–       Một hai ba… sáu bảy… mười. Rớt! – Cô đếm to những nhịp cầu của Vũ – Mãi cậu vẫn chẳng tung được đến nhịp thứ mười một.

–       Vì cứ đến nhịp thứ mười là tớ sực nhớ đến cậu, phải quay lại xem cậu đã lẻm hết phần mận của tớ chưa. – Nụ cười của Vũ óng ánh trong nắng hè rộn ràng.

–       Chứ không phải… – Giọng Mai đột ngột đanh lại – Đừng có yêu tớ đấy!

–       … – Vũ tiếp tục tung nẩy trái cầu cùng nụ cười bí hiểm.

Ngày ấy, khi nhìn đám nam sinh đá cầu, cô đã nhiều phen bắt được ánh mắt Vũ bám chặt vào mình. Ánh mắt man mác pha lẫn nồng nàn. Ánh mắt lặng thinh trong muôn trùng điều muốn nói. Ngày ấy, lắm khi cô ngẫu hứng trốn vào một góc, khoái trá nhìn anh dáo dác tìm mình. Ngày ấy, tim cô nhúc nhích khi vô tình chạm phải nụ cười anh trong nắng. Ngày ấy, dạ cô thắt lại khi nhận từ tay anh trái mận tròn xoe và đỏ au. Ngày ấy…

“Rầm! Bộp bộp bộp…” – Quả bóng rổ đập mạnh vào tấm lưới sắt bao quanh sân bóng rồi dội ngược xuống nền đất, giật Mai khỏi những hình ảnh đã bắt đầu hoen ố. Cô khẽ rung đầu, rẩy những vẩn vơ khỏi tâm trí. Khóe mắt cô xon xót. Cô đưa ngón tay di khô giọt nước mắt vừa rớm. Nhiều năm đã qua, bao chuyện đã xảy ra, phiên bản Mai hôm nay chỉ còn vài nét phác mờ nhạt của cái thời thiếu nữ ưa gói nước mắt vào mưa và đan tâm tình vào nắng. Nhưng không hiểu sao vài gợi nhớ mỏng mảnh về ngọt ngào cũ vẫn đủ lực khiến cô bần thần.

Nhiều năm đã qua… Mỗi lần vô ý nhớ lại cái hành xử ấu trĩ của mình, tiếc và buồn vẫn rải đầy lòng Mai. Đáng ra, cô nên nhẹ hôn lên má Vũ, tạm biệt quãng đời mới lớn ngây thơ và xinh đẹp. Đáng ra, cô không nên cố quản tương lai của anh rồi thất vọng – cô vốn cũng đâu biết điều gì sẽ thật sự tốt cho anh. Đáng ra, cô nên cản những dâng trào xúc cảm nhất thời, thì bây giờ xấu hổ và ngượng ngùng đâu cắt đứt liên lạc của hai người. Đáng ra, cô không nên nhớ khi vô phương hoán chuyển quá khứ. Hay muốn quên nhưng đã quen nhớ mất rồi?

Đèn như xưa, nhưng người đã khác xưa.

4. Cảnh vật sau cơn mưa bóng loáng và ướp thơm mùi đất ẩm. Hoàng hôn tắt dần. Sân trường mỗi lúc mỗi đông, học sinh lớp 12 trong những giờ cuối cùng của thời cắp sách đến trường. Tíu tít, tươi vui bện chặt vào buồn bã thoang thoảng khi giờ chia tay đang tới gần.

–       Đã bảy năm từ ngày tôi tốt nghiệp. – Vũ dõng dạc trên sân khấu, mở màn cho chương trình văn nghệ của lễ ra trường.

Đám đông ồ à cuồng nhiệt vì sự xuất hiện của anh – ca sĩ ngôi sao, cũng là cựu học sinh. Tay nắm chặt chiếc mic, mắt anh lướt ngang một lượt những gương mặt nô nức ở phía dưới. Tâm can anh rực mãn nguyện. Nụ cười của kẻ thắng đĩnh đạc trên môi. Bảy năm trước, anh dự lễ ra trường với tâm tư hun trên lửa: Mai vừa rời xa và con đường anh lựa chọn thì mưa nhiều hơn nắng. Nhưng tất cả đã qua. Hiện hữu chỉ có anh mạnh mẽ và chiến thắng. Hiện hữu chỉ…

Nơi hiên cửa sổ lớp học cũ thấp thoáng một ánh mắt. Ánh mắt con gái ngỡ ngàng và da diết. Ánh mắt ấy cứ ghì lấy anh. Thân thuộc lắm, mà cũng vời vợi lắm.

–       Bài hát này tặng cậu. – Cái nhìn của Vũ cuốn chặt vào đôi mắt nơi hiên cửa sổ lớp học – Bảy năm trước, cậu đã không kịp nghe, nay…

Vũ bỏ lửng câu nói. Đám đông căng phồng trong nín thở. Chờ một bài hát tuyệt mỹ. Đợi một câu chuyện lãng mạn.

“Rồi một chiều vẫn thấy mình trong veo. Một ngày buồn trong veo, nhớ em…” –Những thớ tim Vũ bắt đầu rung lên theo từng lời ca – “Một chiều muộn mong mưa chợt nhớ, bên hiên cửa sổ có em…” (2)

Tay Vũ siết chặt chiếc mic. Trước mắt anh nhạt nhòa như có một màn mưa – “Trong mắt anh có mưa rơi và trong tim anh luôn có em thôi. Xa, mà không tàn theo mưa năm nào… Có nỗi nhớ rớt quanh đây. Chợt giật mình vì em xa mất rồi…”

Mắt Vũ mò mẫm về nơi cửa sổ Mai đang trân trân đứng nhìn. Mi mắt anh chợt trĩu xuống, gánh vác sức nặng của một giọt nước. Có một cái gì rất nhẹ, rất nhẹ lần bò trong tim phổi anh – “Rồi một ngày nắng thở dài bên anh. Nắng thì thầm tai anh nhớ em… Ngày nụ cười lung linh tỏa nắng, óng ánh dịu dàng… Có em…”

Những lời ca vẫn bay bổng. Vũ dần khép mắt, cho hình ảnh của ngày xưa được rõ nét – “Từng nhịp tim, từng nhịp tim tung nẩy theo quả cầu đang bay. Nắng khẽ vuốt lấy mi anh và mắt anh đang dáo dác tìm em. Xa, mà không tàn theo nắng mùa nào…”

Ghì chặt chiếc mic trên sân khấu, Vũ cảm nhận bầu khí mát rượi sau cơn mưa đang mơn man da thịt mình. Đôi chân anh vững vàng trên sân khấu. Toàn thân anh khoáng đạt và nhẹ bẫng tựa cánh buồm no gió giữa đại dương. Những lời ca nén chặt trong lòng được cất lên, một lời nguyền được hóa giải. Bao đè nén, nuối tiếc, đằng đẵng bám rịt anh bấy lâu lũ lượt bốc hơi hết thảy.

Trước khi tiếng vỗ tay đầu tiên kịp vang, Vũ thả những lời kết thúc trọn vẹn và đúng nghĩa. – “Buồn trong veo, nhớ óng ánh… Tìm người xưa, tìm tình xưa khuất xa. Đã khuất xa thưở nào.” – Anh mở to mắt, đẩy ánh nhìn dịu dàng và quyết đoán về phía đôi mắt bên hiên cửa sổ.

Những tràng vỗ tay rạch nát không gian. Đám đông ùa lên sân khấu, vây lấy Vũ chụp ảnh, tặng hoa. Tầm nhìn của anh hẹp dần, hẹp dần. Nhộn nhạo một hồi lâu. Đến khi mọi người tản ra, ánh mắt con gái nơi cửa sổ kia đã tan vào khí.

Vũ chạy như bay đến phòng học cũ. Chỉ có một không gian trống trơn, lạnh ngắt đón chào anh. Anh đến bên khung cửa sổ, chạm tay vào thành cửa gỗ, mong tìm được chút hơi ấm chứng tỏ có người vừa đứng – để chắc rằng Mai đã nghe được bài  ca tiễn cô đi ngày ấy. Khung cửa còn đọng những vệt ấm áp, nhưng lòng anh đa nghi: “Là thật, hay vì mình quá mong chờ mà tự huyễn hoặc?”

Lặng bên cửa sổ hồi lâu, rồi Vũ quay người toan trở ra. Mắt anh bắt được một vật đỏ au và tròn xoe chễm chệ trên chiếc bàn sát bên cửa sổ. Một trái mận chín mọng.

5. Nấp vào góc hành lang, Mai nhìn Vũ đi về phía cổng trường. Khi chỉ còn vài bước chân là qua khỏi cổng, anh bỗng quay lại, đảo mắt quanh quất, nửa như muốn thu gom hết khung cảnh vào trí nhớ, nửa như dáo dác tìm một bóng hình. Và tay anh nắm chặt một trái mận chín mọng.

Màn đêm dần sậm màu. Dưới luồng sáng mờ ảo của những cây đèn hành lang gần cháy bóng, vài mươi cô cậu học trò nán lại, ngồi quây thành vòng tròn kể cho nhau nghe những vui buồn ngày cũ. Ngắm cảnh ấy, Mai tìm được chút vui thích pha lẫn nuối tiếc.

Bảy năm qua nhanh, ngỡ chỉ gói gọn trong vài chớp mắt. Thời gian xoa mềm những cảm xúc mà một thời Mai tưởng sẽ vĩnh viễn rát bỏng, cũng chứng minh cho sức sống âm ỉ và bạo liệt của tình cảm đầu đời. Mưa vẫn đem theo buồn, nhưng nỗi buồn lại trong veo – nỗi buồn đặc trưng của việc nghĩ đến một thời khắc dễ thương mãi neo lại quá khứ. Nắng vẫn đem theo nhớ, nhưng cơn nhớ lại óng ánh – cơn nhớ đặc trưng của chuyện mường tượng lại những mùa hạ chín mọng có anh có cô, thơ ngây và đáng yêu cùng cực.

Mai vòng tay ôm chặt thân người, tự che chắn khỏi một cơn gió. Bất giác cô nhíu mày: nếu cuộc sống có một bàn tay vô hình ấn định những sự việc – địa điểm – thời gian, thì bàn tay ấy có ý gì khi đẩy cô nhìn thấy Vũ và đưa cô nghe bài ca năm xưa mình quẳng lại?

Thần trí trống rỗng nhiều giây, rồi Mai nhẹ cười. Nếu cuộc sống có một bàn tay vô hình, thì thật cám ơn bàn tay ấy đã cho cô tận mắt chứng kiến Vũ vững vàng, đầy sức sống. Không đong đếm được tình cảm xưa dành cho anh nay còn được mấy phần, nhưng bản thân cô tận cùng khoan khoái khi chứng kiến anh được yên ổn và tốt lành. Lần đầu tiên cô nhẹ nhõm khi phải thừa nhận mình sai – hình dung của cô về tương lai vô vọng dành cho anh đã hoàn toàn sai…

–       Cậu để lại trái mận, là ý gì? – Giọng Vũ đột ngột vang lên sau lưng Mai.

–       Trái mận chín mọng, luôn căng mịn và dễ thương như mối tình đầu. – Cú giật mình nhanh chóng êm xuống, cô nhẹ quay người lại – Những gì của quá khứ…

–       Nếu đã về đây thì phải nhìn mặt tớ một lần chứ. Vẫn cái trò nấp vào một góc rồi bắt tớ đi tìm. – Vũ cướp lời Mai, ra vẻ hờn dỗi. Xưa, anh phải hứng chịu một vết tấy bỏng, phải xa cô vì cuộc sống tuổi 18 có quá nhiều thứ xa tầm với, quá nhiều chuyện để sắp đặt, hơn là đau đáu một tình cảm không biết mưa hay nắng. Nhưng nay, anh đủ tự tin và năng lực để dẫn câu chuyện cũ đến một kết thúc mới.

–       Và lần này cậu đã tìm ra. – Mắt Mai cười lấp lánh.

Mưa bắt đầu rả rích cùng màn đêm. Trên hành lang trước phòng học cũ, hai người đứng chôn chân vào nền gạch. Mắt trong mắt. Một lúc lâu.

Và như thế… Giữa mùa hè, tự nhiên cái vị vừa nồng, vừa rát của mùa hè nhạt dần. Giữa cơn mưa, tự nhiên cái mùi rít rịt của cơn mưa tan mất. Giữa một ngày hè không đặc sắc, những cảm xúc tiêu biểu dành cho mùa hè tích tụ lại và bung ra. Ồ ạt. Trôi nhanh.

PLOY 

 Chú thích:

(1) Big Apple: Quả Táo Lớn – Nick name của New York

(2) Bài hát “Buồn Trong Veo, Nhớ Óng Ánh”, tác giả Phạm Toàn Thắng

TẶNG MỌI NGƯỜI BÀI HÁT:


One Comment

Leave a Reply