Một Ngày Quái Đản

Bốn mối tình cũ tuần tự gõ cửa trong cùng một ngày, lại là ngày đầu tiên của tuần trăng mật, thì rõ là Thần Tình Yêu đang giở quẻ hại người!

Anh có tiếc không?

Sáng mùa hè, Singapore mưa. Bầu trời tối mù nặng mây khiến kim đồng hồ đang nhích gần số 9 trở thành như một tên nói láo. Lê ngồi trong sảnh khách sạn, bên cửa sổ, hít tận lực làn thơm tho ngoi lên từ tách cà phê. Hans – anh chồng mới cưới của cô giở thói lười biếng, bỏ bữa sáng mà ngủ nướng. Cũng tốt, tiết trời u uẩn này lý tưởng để tự kỷ hơn là sẻ chia.

Lê hớp một ngụm cà phê, rồi ngắm mưa, rồi mân mê chiếc nhẫn xinh trên ngón áp út. Lòng cô mơn man rất lạ, mơ hồ chẳng rõ mình đang dũng cảm hay mù quáng. Một nửa cô tự tin vào quyết định cưới chồng ở tuổi 22, chỉ vừa chân ướt chân ráo rời trường đại học. Yêu là cưới, không tính sớm muộn. Một nửa cô hoài nghi bản thân cố tình nhảy vào thế phóng lao phải theo lao, vì đã ngấy cảnh “tình yêu đẹp đấy nhưng trước sau cũng rã đám”. Cô chủ động tìm ràng buộc, trong cái chán ngấy âm thầm dành cho việc cứ hoài gầy dựng những cuộc tình mới.

Bần thần chốc lát trong tâm trạng phức tạp, rồi Lê vỗ má mình, đánh tan tư lự. Mối quan hệ này đã đến hồi trăng mật. Nay chỉ có thể tìm cách sống tiếp trong hạnh phúc, chứ làm gì còn đường thoái lui.

–       Anh ngồi đây được chứ?

Lê chào chàng điển trai đứng bên bàn bằng cái miệng há hết sức vô duyên. Ánh mắt vừa thú vị vừa lúng túng của Tove nhẹ nhàng dắt cô về thực tại. Cô gật như lật đật và miệng vẫn há.

Lặng yên trên chiếc ghế đối diện Lê, Tove ơ hờ nhìn màn mưa ào ạt. Rồi anh lộ liễu quan sát cô, nhưng tuyệt nhiên không định bắt chuyện, tránh phá bĩnh khoảng thời gian mà cô có vẻ đang dành để nghiên cứu nội tâm. Dáng điệu cô thanh tịnh tuyệt đối, mắt mơ màng nhìn cà phê trong tách. Nhưng ruột gan cô phừng phừng trên đống lửa. Sau vài chục lần thầm lải nhải “Chỉ nhìn thôi thì đâu phải ngoại tình!”, cô mới rụt rè ngẩng lên, cho phép mình một lần nữa phiêu trong vẻ nam thần của Tove.

Tove có quyền năng khiến con gái mất trí ngay cái nhìn đầu tiên. Anh dong dỏng và săn chắc. Mái tóc vàng sậm như cánh đồng lúa mạch đương thời chín rộm. Đôi mắt màu hổ phách sâu hút, ngỡ qua đấy có thể dõi xuống tận đáy tâm hồn. Khuôn miệng hơi móm, mọi đường vân trên bờ môi đều phả mê hoặc. Nụ cười tựa mặt trời của một ngày rực nắng, phảng phất nét ngạo nghễ của gã trai hiểu rõ lực hấp dẫn mã ngoài mình có.

Lê nhận ra thời gian đã phủ một lớp mỏng lên Tove, che lấp những dấu vết thuộc về khí chất của một tay chơi. Thời gian khiến anh càng đẹp khó cưỡng. Chững chạc làm tăng ma lực của nam tính…

Ba năm đầu đại học, Lê ở Singapore và Tove là nguyên nhân khiến cô rời đi.

Đấy là năm thứ ba. Anh chuyển đến trường Lê theo chương trình trao đổi sinh viên. Vừa gặp anh, bạn cùng phòng của cô và nhiều cô gái đã phát cuồng. Ỷ thế đẹp trai, Tove tự cho mình quyền đào hoa. Con gái ngã vào tay anh nhiều vô kể. Tuy vậy, thành tích cô bạn cùng phòng thu được sau nửa học kỳ thương thầm nhớ trộm chỉ là một số điện thoại không bao giờ dám gọi, cùng vài lần… cười duyên trong thư viện và tiệc tùng. Lê tiếp cận Tove hòng làm mẫu cho bạn về nghệ thuật cưa trai. Và mô típ xưa như cái cưa: cô sập bẫy chính mình.

Tove và Lê bí mật hẹn hò nhiều tháng. Góc kín sân bóng rổ. Dạo phố nửa đêm. Quán ăn tồi tàn mà không sinh viên nào thèm bén mảng tới… Anh buông tay cô ngay khi xuất hiện người quen, giả lả như vô tình cùng cô ở một chỗ. Cột chú ngựa non vẫn thèm mùi vị đồng cỏ còn khó hơn bắc thang lên trời, nên cô chấp nhận để anh đá long nheo hết ả này sang ả khác, miễn anh hứa nghiêm túc trong chuyện với mình. Lê lên một danh sách dài lý lẽ tự dằn lòng khi anh đi với nàng khác: ăn vụng tuyệt hơn ăn trên đĩa, đa tình nằm trong gene di truyền của cánh đàn ông từ thuở khai thiên lập địa, vân vân và vân vân. Cô ngụy trang những cú rát lòng bằng cái tự hào hão rằng mình là người yêu rộng lượng và sâu sắc nhất quả đất. Nhưng nào có biên giới cho ham muốn chiếm hữu của con người. Hoa Tove hái ngày càng nhiều. Và Lê chua chát ngày càng đậm.

Đêm chơi bời trước tuần thi cuối kỳ, Lê say túy lúy. Rượu đập vỡ cái hũ uất ức cô trữ lâu ngày. Cô ôm loa phóng thanh leo lên chiếc bàn giữa đám tiệc, tung hê chuyện với Tove. Trách mắng, kết tội và chấm hết. Ngay sau bài thi cuối, Tove lặng lẽ về nước, còn cô đăng ký đi trao đổi sinh viên sang Anh. Chẳng còn mặt mũi nhìn nhau. Chẳng còn mặt mũi nhìn ai.

–       Anh mới vào khách sạn này làm. Em vẫn luôn ở Sing à? Đã học xong chưa? Sao lại đến đây? – Tove đầu hàng bầu khí im ắng đến lố bịch.

–       Em rời Sing cùng lúc với anh. – Lê vân vê chiếc nhẫn cưới, giọng hờ hững – Giờ em đang đi trăng mật.

–       Ồ! Chúc mừng! – Tove đưa tách cà phê lên, che nụ cười xã giao.

–       Anh có tiếc không?

Mắt Tove rối vò dò đoán. Câu hỏi của cô tưởng rạch ròi mà lại tù mù. Thân phận của cô – một nàng dâu mới – khiến tình thế thêm nhập nhằng. Một câu trả lời bất cẩn dễ mào đầu một cuộc ngoại tình tư tưởng. Nghĩ nhiều giây, Tove quyết định đáp bằng tiếng tằng hắng, rồi lấy cớ bận việc bỏ đi.

Lê tiễn Tove bằng ánh mắt lãnh đạm. Cô không nhìn theo anh, chỉ trút cái thở dài vào tách cà phê đã lạnh. Lưỡi đăng đắng vị tiếc nuối. Cô tiếc ngày xưa, cám dỗ nhất thời đã lóa mắt Tove, khiến anh vuột mất người yêu đáng mơ ước là cô. Cô tiếc hành động nông nổi trong bữa tiệc năm nào, để bây giờ không dám gặp lại nhiều bạn bè cũ, e họ thầm cười nhạo mình. Cô tiếc anh – miếng bánh ngon mà số phận không chia cho.

Trong mạch nuối tiếc, Lê chợt thấy buồn cười mà ngưỡng mộ hành động gan dạ của Tove. Nếu cô thấy anh trước, chắc chắn sẽ lẩn ngay chứ không chủ động gọi lại. Chẳng ghét bỏ, nhưng còn gì nói với nhau? Có những người cả đời cô không mong gặp lại dù vẫn thường nhớ đến, vì lẽ này hay lẽ khác. Nhưng anh với cô cứ điềm nhiên như không… Tình xưa phải chăng mỗi mình cô ngộ nhận, còn anh chỉ chơi đùa? – Nghĩ đến đấy, vị đắng thoang thoảng trên lưỡi cô hóa đậm nghét. Cô ném thẳng cuộc hội ngộ vào sọt rác của trí nhớ.

Anh có tiếc không?

 

Anh có vui không?

Phớt lờ bầu trời âm u, dọa sẽ mưa giông bất cứ lúc nào nó thích, Hans kéo Lê đi sở thú. Trong mùa xuân của tình yêu, người lớn chẳng biết ngượng khi đội lốt con nít.

Trên chiếc xe chạy vòng vòng ngắm những con thú đem về từ khắp hang cùng ngõ hẻm thế giới, chốc chốc gáy Lê phát rợn. Như có một đôi mắt xoáy vào cô, nhưng khi quay lại, cô không thấy gì khả nghi. Ai cũng đang bận rộn chỉ trỏ hoặc bấm máy hình. Đến lúc quay lên, chỉ lát sau gáy cô lại gai gai.

Hans kẹt trong hàng chờ trước nhà vệ sinh, nên Lê khám phá khu quà lưu niệm một mình. Cô mê mẩn lũ sư tử biển bằng bông trắng muốt, kích cỡ từ nhỉnh hơn cái nắm tay đến khít một vòng ôm. Cô nâng lên hạ xuống mãi, chẳng chốt được nên mua loại nào. Bỗng một con sư tử biển bông to kềnh, loại có thể thay gối ngủ, xuất hiện lửng lơ trước mặt cô cùng giọng nói trầm mà vang:

–       Em luôn thích thú bông lớn cơ mà!

–       Ryooooo! – Lê hét lên khi quay sang nhìn Ryo. Môi cô lặng vài giây rồi xòe tung mừng rỡ. Cô nhảy lên, ôm chặt quanh cổ anh.

–       Này này, bạn gái anh ghen lắm! – Ryo xua đuổi. Nhưng tay anh cứ vừa ôm vừa vỗ nhẹ lên lưng Lê, chẳng tỏ dấu hiệu muốn rời.

Nụ cười Lê ngỡ dính bằng keo siêu hạng, chành bành hết cỡ. Nhiều ý nghĩ xoẹt ngang não, nhưng cô chẳng tóm được cái nào để sản xuất thành lời. Cuối cùng, cô chẳng hiểu sao lại chìa bàn tay đeo nhẫn cưới về phía anh.

–       Lấy chồng rồi à? Không mời anh ư? – Bên máy bán nước tự động, Ryo diễn vẻ cáu kỉnh.

–       Chỉ là lễ cưới nhỏ trong nhà thờ. Em gặp anh ấy khi học ở Anh. Em định dành dụm sang Nhật du lịch sẽ gặp báo hỷ cho anh. – Lê lấm lét như đứa em gái trước ông anh cau có hơn là trước người cũ.

Ryo lừ mắt một cú dữ dằn, rồi đưa lon nước ngọt lên tu ừng ực nhằm xả phẫn uất. Biết anh khoa trương, Lê giả vờ chớp mắt ra chiều hối lỗi hòng phụ họa. Bên anh luôn vui như vậy – những cãi vã vặt vãnh, những tung hứng ăn rơ. Những kỷ niệm mà chỉ cần vài hồi tưởng cũng đủ lún tâm hồn vào gối bông êm ấm.

Năm nhất đại học. Ryo là mối tình đầu của Lê – với cô anh luôn là như vậy, dù anh nhất mực khẳng định đó đơn thuần là cú say nắng của một cô bé zero kinh nghiệm tình trường. Anh ví tình ý của cô với lớp kem bóng bẩy trang trí bánh ga-tô, chưa chạm vào được phần nhân bông lan. Cũng có lý, khi lần đầu gặp trước cổng học xá, cô đã nhỏ dãi nhìn như thể anh tỏa đầy hào quang, rồi hăm hở gửi đến hàng tấn tim. Cô thích, anh trông hay hay như một ngôi sao nhạc rock đơn độc. Cô thích, anh là thủ môn đội bóng đá.

Ôm niềm đam mê to như cái kho, Lê lao vào Ryo. Cô luôn thừa rảnh rỗi túc trực ngoài sân cỏ, ngắm anh bắt bóng khi hụt lúc trúng. Cô trường kỳ giả ngu, tìm anh gia sư tất cả môn học. Cô… đốt anh chết cháy bằng lửa tình của đứa con gái lần đầu đủ can đảm kết thân với người mình yêu thích.

“Cược không, sẽ có lúc em chán anh như chán những con gấu bông từng khiến em reo to khi lần đầu nhìn thấy?” – Ryo nói, lúc gặm phong chocolate Lê tặng vào lễ tình nhân. Cô bĩu môi, dặn lòng sẽ dùng thời gian chứng minh chuyện ngược lại. Thế mà… anh đúng!

Tình cảm của Ryo hoàn mỹ hơn cả yêu. – Lê ám thị mình như thế khi quyết định thôi đeo đuổi anh. Anh với cô luôn quá tốt. Luôn khéo léo ứng xử những tán tỉnh quá lố, tránh làm cô bẽ mặt. Nhưng viên chocolate ngọt ngào hạng nhất cũng có hạn sử dụng, huống chi ngọt ngào của con người. Cô sợ một ngày anh hết kiên nhẫn và hóa lạnh lùng. Cô thà có anh lâu dài trong cuộc sống dưới bất kỳ thân phận nào, còn hơn được anh yêu rồi gãy đổ. (Tình đầu mấy khi có hậu!) Và thật ra là cô nản, khi mọi cố gắng bị rơi vào túi vô đáy. Hai người thân thiết thêm vài tháng rồi anh tốt nghiệp. Anh đi. Mối liên lạc vẫn giữ nhưng bớt thường.

–       Hồi đấy em thật rầy rà, nhưng vì sao anh không gắt? Cứ nói nặng một lần, thể nào em cũng tự ái mà thôi bám riết anh.

–       Yêu là quyền tự do của con người, cấm em anh bị phạt thì sao? Mà thực ra bên em rất vui. – Ryo khẽ cười. Ánh cười có cái bẽn lẽn chữa thẹn của kẻ đang thừa nhận một sự thật đáng yêu mà mình từng bác bỏ – Những trò tán tỉnh của em thật trẻ con, nhưng vui kỳ lạ.

–       Vậy sao không yêu em? – Lê hấp tấp, rồi liền ngậm chặt miệng như thể đấy là lời kiêng kị hay xấu hổ lắm.

–       Em là đồ ngốc! Nếu không thích, anh đâu phí công lằng nhằng với em? Anh vốn muốn mọi chuyện tự nhiên phát triển. Yêu phải từ tốn. Nhưng yêu với em là đốt giai đoạn.

–       Ha ha ha… – Lê giấu cái ngỡ ngàng vào tràng cười thô gượng – Vì sao đoán được em sẽ chán anh?

–       Em là ả đa tình. Cứ mặc em thoải mái yêu thích, đến một lúc tim em sẽ tự xẹp mà không cần anh lỗ mãng.

–       Vì sao…

–       Tình cờ gặp lại, em hãy tận hưởng món quà của số mệnh thay vì liên thanh chất vấn anh. – Giọng Ryo trở nên cứng – Không ngờ em cưới sớm thế. Tính cách em luôn khiến anh nghĩ rằng em sẽ ế hoặc ở giá.

–       Nhọc nhằn lắm em mới bẫy được một chàng tử tế giống anh. Và anh ấy chịu cưới em, phải nhanh tay chứ!

Thấp thoáng, Hans và bạn gái Ryo cùng tiến đến máy bán nước tự động từ nhà vệ sinh. Sau màn giới thiệu ngắn gọn, Ryo hôn trán Lê tạm biệt. Trong chiếc hôn, cô nghe tim anh rung những nhịp bất thường. Trong chiếc hôn, anh nghe tim cô nảy mạnh một nhịp rồi chậm rãi dần. Và mỗi đôi tình nhân đi về mỗi hướng. Khi cuộc đời cho hai lựa chọn và đã chọn cái thứ nhất, thì mãi mãi chẳng ai biết cái thứ hai là thế nào. Chỉ có những giả định khiến lâu lâu quá khứ được hồi tỉnh hít thở vài cái.

Anh có vui không?

 

Anh có hận không?

Đang lặn ngụp trong cửa hàng đại hạ giá, Lê bỗng tái nhợt. Cô mấp máy nguyền rủa kẻ-nào-đó-đang-ở-trên-kia vì trò đùa dai. Gặp người xưa không tệ hại gì, nhưng gặp ba người xưa trong cùng một ngày – ngày đầu tiên của tuần trăng mật – thì chẳng là ý tưởng đáng khen. Nhất là, người cô vừa thấy bước vào cửa hàng còn sợ hơn cả ma. Nếu anh ta thấy cô, nhiều khả năng sẽ lại giáng cho mấy bạt tai!

Lê chui tọt vào một buồng thử đồ, bấm điện thoại gọi Hans đến. Khi tiếng gõ cửa chỉ vừa chớm, cô liền phóng ra, kéo anh ù té khỏi cửa hàng. Quen với tính khí cô thay đổi xoành xoạch, anh chẳng cự nự gì dù bụng không tin cái lý giải “Em đã ngấy shopping!”.

Lôi tuột Hans vào sân trượt băng, Lê mải miết với những đường lượn thần tốc, bỏ mặc anh tình tự cùng không khí bên rìa sân. Cô dốc đầu óc và các khối cơ vào vận động, e rằng nếu ngừng lại thì toàn thân sẽ run rẩy như chịu bùa chú. Mà cô cũng ngờ mình đang dính bùa. Không thì cớ gì đám tình cũ lại tuần tự hù cô vào cùng một ngày?

Lê tấp vào vịn thành sân, hồng hộc thở. Mồ hôi giúp định thần cực tốt. Cô dùng mu bàn tay lau mặt, vui mừng và nhẹ nhõm nhận ra mình đã hết hoảng sợ. Cách chia tay của cô ngày xưa vô trách nhiệm thật, nhưng xong rồi. Cô cũng đã trốn chạy khỏi cửa hàng quần áo, đâu có bị tóm được. Trong trường hợp kẻ-nào-đó-đang-ở-trên-kia quăng anh bồ cũ xuống lần nữa, cô có thể la toáng gọi bảo vệ nếu bị hà hiếp hay đe dọa. Vững dạ, Lê quay người phóng thân trượt tiếp.

–       Lê! – Đang mơ tưởng mình là cọng lông vũ yêu kiều thì Lê bị một bàn tay níu lại.

–       Tôi quen anh sao? – Mặt Lê lộ rõ cáu kỉnh. Nhưng ruột gan cô nhảy cẫng tự tán dương mình vì nhanh trí.

–       Không nhớ anh ư? – Mắt Dũng biểu cảm em-đóng-kịch-tài-lắm.

–       Tôi không quen anh! – Lê hung dữ hất tay anh và lướt nhanh về phía Hans.

Bị Lê đột ngột ôm mạnh, Hans sém ngã nhào. Sau thoáng ngỡ ngàng, anh cũng bắt nhịp được màn thân mật đột xuất của cô, ôm lấy vỗ về. Hơi ấm tỏa ra từ lồng ngực Hans và tiếng tim anh điềm tĩnh giúp xoa dịu cơn quá khích đang dồn dập trong Lê. Được trấn tĩnh, cũng là lúc lòng cô vỗ những đợt hối lỗi.

Vào một kỳ nghỉ đông về thăm nhà, Lê quen Dũng – thần tượng học giỏi nhất trường mà thời trung học cô chỉ dám đứng từ xa hâm mộ. Cảm xúc cũ sống dậy. Mớ gạch đầu dòng toàn tốt đẹp mà một thiếu nữ hay áp đặt cho người trong mộng. Vết thương do tình yêu thứ hai gây ra đang cần một chàng trai mới xoa dịu. Tất cả cộng dồn khiến cô chụp lấy Dũng.

Vui, thường rất ngắn. Lớp sơn hồng do tay Lê quét lên người Dũng khiến mộng sớm vỡ. Anh trong ký ức và tưởng tượng của cô là toàn bích. Còn anh da trần mắt thịt trước cô… Khác xa! Anh không xấu tính, nhưng đối nghịch quy chuẩn mà cô vẽ ra. Cô thất vọng một cách vô lý, chẳng biết vì anh hay vì mình. Cô đâm chán ghét những tin nhắn, những dòng chat yêu thương của anh. Cô im thin thít và lặn mất tăm. Cô đinh ninh, anh thông minh và cao ngạo nên sẽ tự hiểu tình cảnh bị đá mà thôi phiền hà.

Khi chắc chắn Dũng đã rút hẳn khỏi cuộc sống mình cũng là lúc Lê bắt đầu ăn năn. Nếu đồng hồ quay ngược, cô sẽ chọn chẳng đến gần Dũng. Chọn để quá khứ yên phận mặc chiếc áo hoa của nó. Chọn trực tiếp nói chia tay. Cô không xót anh đau lòng, chỉ ghét cái sự thực rằng mình hèn nhát. Nhưng… lỡ hèn nhát, cô đành hèn nhát cho trot! Những lần về nước, cô chẳng dám tìm Dũng thanh minh, linh cảm rằng anh giận lắm. Cô sợ sẽ bị làm bẽ mặt giữa đám đông để anh rửa hận. Cô sợ bị quẳng cho ánh nhìn ghẻ lạnh và kinh tởm. Thần hồn nát thần tính, anh dần hóa thân thành con quái vật cay cú trong mường tượng của cô.

Cùng Hans lướt khỏi sân băng, bỗng Lê quay lại. Cô tìm Dũng, muốn gửi lời xin lỗi qua ánh mắt. Cô thấy anh vừa ngã oạch giữa sân cùng một chàng trai, có vẻ rất tình. Một cảm giác khó miêu tả đâm chồi trong cô. Nhưng trước khi những vẩn vơ kịp thống lĩnh thần trí, cô đã bị Hans cao hứng bế bổng và trượt đến khu trả giày. Cô ngoái nhìn Dũng lần cuối, thấy anh cùng chàng trai kia đang ôm vai bấu tay nhau đứng dậy, môi cười tươi, mắt lồng mắt. Cô chẹp miệng, biết chắc rồi mình sẽ hao khá thời gian cho những giả thiết. Cảm giác khó miêu tả ban nãy giờ đã nảy lộc.

Anh có hận không?

 

Anh có nhói không?

–       Sao tay em lạnh ngắt vậy? – Hans lo lắng nắm bàn tay Lê bé xíu.

–       Chắc vì trời lạnh.

–       Sao mặt em nóng bừng vậy? – Hans sờ trán Lê.

–       Chắc vì trời nóng.

–       Anh đưa em về nhé?

–       Em ổn. – Lê nhìn lên sân khấu nơi ban nhạc đang chuẩn bị bài hát kế tiếp. Nơi tình xưa sưng tấy nhất của cô đang chỉnh dây đàn guitar. Biết cả ngày hôm nay hành vi của mình đã rất kỳ dị, cô không muốn làm Hans rối thêm nên cười trấn an – Thân nhiệt em vốn bất thường, không phải ốm đâu.

Sau cái nghéo tay hứa chắc của Lê, Hans tiếp tục hòa vào lễ hội âm nhạc dành cho các ban nghiệp dư. Còn cô, trọn phần biểu diễn của ban nhạc đến từ bang New Mexico nước Mỹ, chẳng nghe được gì. Mọi giác quan cô lịm tắt, dồn sức cho mắt ngắm chàng trai duy nhất từng theo đuổi mình. Cô quên cả sự tồn tại của cái ngày quái đản mình đang sống. Ngày mà quá khứ dắt díu nhau diễu hành.

Trong tình yêu không có sĩ diện. – Lê thường chủ động và chưa bao giờ đỏ mặt khi đánh tiếng với các chàng trai lọt vào mắt mình. Đi hái sẽ được quả ngon. Há miệng chờ sung thì ráng nuốt trái ung thối. Duy nhất một lần quả ngon tự nguyện lọt vào túi Lê: Gấu Bắc Cực.

Giữa một buổi học đầu năm hai, Gấu Bắc Cực búng qua bàn cô mẩu giấy “Làm bạn gái anh nhé?”. Quay sang đánh giá dung nhan anh – còn nhiều vẻ thiếu niên, tóc nâu sậm, mắt xanh, má lấm tấm tàn nhang và thần thái nổi loạn – rồi cô mỉm cười.

Những ngày bên Gấu Bắc Cực cực dễ thương. Cô như một nữ hoàng được người ta mê đắm và cung phụng. Anh làm mọi điều hòng đổi lấy nụ cười cô. Cốc cà phê nóng hổi đặt trước phòng cô mỗi sáng – luôn chuẩn xác 7 phần sữa, 3 phần cà phê đúng ý cô. Bài hát sáng tác mừng một chiều cô cắt tóc. Hoàng hôn dạo biển và tìm những xác sứa to như cái tô bị sóng đánh dạt vào bờ, phơi trên cát. Giữa đêm đèo nhau trên môtô xuyên thành phố, đếm đèn đường. Tấm thiệp sinh nhật tự làm tặng cô với tấm hình hai con gấu trắng bóc đang mi nhau – vì thế, cô gọi anh là Gấu Bắc Cực.

Mặt Trời lặn. Cầu vồng tan. Hoa tàn. Sao tắt… Tất cả mọi điều tuyệt diệu nhất trần thế rồi cũng đến hồi kết. Cán cân của mối quan hệ đổi ngôi: Lê tìm Gấu Bắc Cực ngày một dày, Gấu Bắc Cực tìm Lê ngày một thưa. Những cười nói vui vẻ không đủ lực cất nền xây tầng cho tình cảm. Lê là một nàng thơ. Khi nàng thơ hoàn thành nhiệm vụ truyền cảm hứng, khi cô không còn khiến anh xao xuyến mà viết thành nhạc, thì chấm hết. Khi cô dịch được nét miễn cưỡng trên mặt anh lúc mở cửa phòng cho mình, thì chấm hết. Không lâu sau, anh biến mất khỏi trường. Cô lao đi lùng người mới, lấp cái hụt hẫng anh gây ra.

–       Em quen tay đàn ấy à? – Hans hỏi trên đường tản bộ về khách sạn.

–       Không. – Lê tròn mắt ngây thơ, che đậy tâm trí đang ngổn ngang. Trước bài hát cuối cùng, Gấu Bắc Cực đã chỉ tay về hướng cô mà hét vào mic: “Bài hát này dành tặng em thay lời xin lỗi!” – Chắc chỉ là một mánh hút khán giả thôi. Đèn sân khấu sáng lóa, anh ta đâu nhìn rõ ai.

Hans ngăn Lê bước tiếp. Anh nhìn thẳng vào cô. Ánh mắt anh… Mỗi lần nhìn cô bằng ánh mắt này, anh luôn giải thích rằng muốn được ngắm cô thật kỹ. Nhưng từng chút một, cô nhận ra đấy là ánh mắt khi anh đấu tranh tư tưởng lúc phát giác cô nói dối – cân nhắc xem anh bóc trần hay cô bao biện sẽ khiến tình huống ổn hơn. Và luôn luôn, anh chấp nhận nuốt trôi tò mò, cho cô tự do với thế giới của mình. Như lần này.

–       Em hiểu cảm giác đang được yêu điên cuồng rồi bị vất chỏng chơ. Đau lắm! Một chai nước bị liệng đi sau khi uống cạn. – Tay trong tay với Hans trên phố vắng và lộng gió biển, Lê trút sạch lòng – Và em đã quyết định mình sẽ chỉ vào vai người vất chai. Em thử ném bỏ một người, rồi nhiều người. Nhưng em không đủ mạnh để 100% ruồng rẫy ai đó. Em rất hay nhớ về các nạn nhân của mình, dù nhớ chẳng dễ chịu chút nào. Đôi lúc em tự hỏi anh ấy có giống em, có từng nhớ…

–       Nếu em chạy vù về chỗ lễ hội, chắc hỏi còn kịp. Anh sẽ đợi.

–       Sẽ không giận chứ?

–       Không. Anh thề. – Hans cười đầy thấu hiểu.

–       Em luôn giỏi mở đầu một tình cảm, nhưng dốt nát chuyện vun vén nó. Em thiếu kiên nhẫn và thừa cái tôi. – Lê nhón chân hôn lên cằm Hans. Một cơn bão yêu thương vừa đùng đùng ụp lên tim cô – Hãy yêu em vô bờ bến ấy. Tha thứ nếu em làm anh buồn. Bao dung nếu em làm anh đau. Trói em chặt vào, đừng cho em cơ hội bỏ rời bỏ anh. Từ lễ cưới đến giờ, em vẫn nghĩ chúng mình đã hấp tấp nhưng…

–       Anh yêu em. – Hans nhẹ nhàng hối thúc – Và em đi nhanh lên trước khi anh đổi ý.

Anh có nhói không?

Bóng Lê khuất dần, Hans thở phào. Cuối cùng anh cũng rẩy được cô đi, tìm khoảng riêng tư cho mình. Anh bóp thái dương, cố nặn hết bối rối và căng thẳng vì ngạc nhiên quá độ khỏi đầu. Cớ gì ngày đầu tiên của tuần trăng mật, anh lại chạm mặt những bốn người yêu cũ? Anh nhắm mắt, mặc chuyện xưa dần hiện về sống động. Một ngày quái đản!

PLOY

3 Comments

Leave a Reply