Lạc

Ông từng bỏ quên một mối tình. Và ông đánh mất cả trái tim.

Tháng 1, 2012

PLOY

***

Hơn 2 giờ sáng, đoàn tàu từ Nam ra Bắc vào ga Nha Trang. Xavier tranh thủ vài phút tàu dừng, xuống thăm thú ga nhỏ buổi đêm, sẵn mua mì ly lên ăn đỡ buồn miệng. Tàu cứ dập dình rất khó chịu, anh đoan chắc mình sẽ khó chợp mắt cho đến khi lả hẳn.

Trở lại toa, Xavier thấy ông già người Pháp giường bên – Philip, ông giới thiệu khi mới lên tàu – đã thức, đang ngồi nhìn ra cửa sổ. Tàu dần chuyển bánh. Sân ga bị bỏ lại phía sau, những bóng cây đu đưa trong đêm nối đuôi nhau lấp đầy khung cửa sổ hình chữ nhật. Xavier ngồi đối diện, miệng sì sụp mì nóng, mắt ngắm gương mặt hồi-trẻ-hẳn-điển-trai của Philip. Anh thoáng tò mò về những câu chuyện mà đôi mắt sâu thẳm ấy đang cất giữ.

“Giờ là sáng đầu năm rồi! Sao ông không ở Pháp cùng gia đình, lại sang Việt Nam đón năm mới một mình trên tàu lửa?” – Xavier bắt chuyện.

“Sao cậu cũng vậy?” – Philip nhìn Xavier tinh quái.

Xavier lấy từ trong túi một lọ thủy tinh nhỏ, mở nắp ra và đặt lên bàn ăn giữa hai giường. – “Tôi đến đem quê hương về cho bà. Bà nội tôi người Việt, ông nội người Pháp đã bỏ đi khi bố tôi chưa chào đời. Sau khi hai miền thống nhất, bà đem bố sang Mỹ. Mấy năm nay bà sống ở Paris, bảo nước Pháp cho bà cảm giác được gần người yêu.” – Xavier nheo mắt nhìn ra bức tranh phong cảnh ma quái bên ngoài cửa sổ, tự thấy kỳ cục, chẳng hiểu sao mình lại kể gia cảnh cho một ông già lạ hoắc. Có lẽ vì ông cũng là người Pháp. – “Tình yêu của phụ nữ thật vĩ đại. Dẫu bị từ bỏ, họ vẫn yêu, vẫn ngóng chờ, vẫn tôn thờ.”

“Đàn ông, dù sống hết một đời vẫn là đứa trẻ chưa trưởng thành. Chúng ta xuôi theo những cám dỗ, những mục tiêu cho là to tát, bỏ quên vòng tay ấm áp ở nhà, đến khi nhận ra thì quá trễ…” – Giọng Philip nhỏ dần.

“Ông từng bỏ quên một mối tình ở đây, đúng không?” – Xavier đoán với giọng chắc cú.

“Tôi đã đánh mất cả trái tim ở đây!” – Philip nhìn thẳng vào mắt Xavier, rồi thở dài. – “Cô ấy nền nã, thanh mảnh như một dải lụa trắng, nhưng sức hấp dẫn mạnh mẽ hơn bất cứ cô đào phương Tây ngồn ngộn nào. Một tiểu thư Hà thành danh giá. Tôi khi ấy gần ba mươi, sang Việt Nam làm phóng viên. Tôi yêu ngay ánh mắt đầu tiên. Kỳ diệu thay, cô ấy cũng yêu tôi. Gia đình cô ấy phản đối, chúng tôi tính trốn cùng nhau thì tôi được cử vào Sài Gòn. Chuyến đi đáng ra chỉ vài tháng, nhưng rồi tôi gặp tai nạn khi đưa tin ở chiến trường gần Huế. Người ta đem tôi về Pháp. Chuyện này, chuyện kia. Đến năm 1982 tôi về Hà Nội tìm cô ấy nhưng tin tức thất lạc hết. Hơn nửa thế kỷ… Tôi muốn được nhìn lại đất nước của cô ấy một lần trước khi nhắm mắt. Giờ này năm sau…”

“Ư hưm…” – Xavier không biết tiếp lời thế nào, khi Philip tự nhiên trút hết câu chuyện cuộc đời với mình. Anh ngẩng đầu nhìn quanh buồng tàu, rồi sực nhớ đến chiếc lọ trên bàn. Anh đóng nắp nó lại trong cái nhìn kỳ dị của Philip.

“Cậu làm gì thế?”

“Tôi gói không khí.” – Xavier nây nẩy chiếc lọ con trong lòng bàn tay. – “Trước khi sang Việt Nam, bà tôi đưa mười mấy chiếc lọ thế này, bảo đem không khí của những vùng đất Việt về cho bà.”

Philip trừng mắt nhìn chiếc lọ trên tay Xavier, rồi dò xét nhìn thẳng Xavier. Xavier nhíu mày bối rối, chuyển thành khó chịu. Trước khi anh kịp phản ứng, Philip lấy trong túi áo ra một chiếc lọ con đậy nắp thiếc đã cũ. – “Năm xưa trước khi tôi đi, cô ấy cũng muốn tôi đem về chút khí trời phương Nam…”

Đoàn tàu Nam – Bắc vẫn nhịp nhàng trên đường ray. Buổi bình minh năm mới dần rực rỡ phía chân trời.

###

Leave a Reply

Your email address will not be published.

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.