Khi PLOY Nói Thật

Tại ASEAN Blogger Festival, Indonesia, May 2013

In ASEAN Blogger Festival, Indonesia, May 2013

“Vũ khí quyền năng nhất của người viết chính là đôi mắt.”

Tôi rất ngại khi được gọi là “nhà văn”. Tôi chỉ thích viết. Một danh xưng khiến tôi nặng nề. Nhưng tôi luôn trau chuốt các tác phẩm của mình, vì câu chữ gây ảnh hưởng lên tâm hồn và nhận thức của người đọc theo một cách rất sâu mà phải qua thời gian chúng ta mới thấm được.

Tôi học với tinh thần nhàn nhã để đạt hiệu quả cao. Tôi dùng sức cho những lúc cần thiết và học những gì mình thích. Tôi chẳng ham đứng nhất lớp, nhưng cấp hai tôi nhận giải nhất Học Sinh Giỏi Thành phố Hồ Chí Minh môn Sử, lớp 11 thì nhận Học Sinh Giỏi Quốc Gia môn Sinh. Tôi từng ăn con 2 môn Hóa, thường không làm bài tập nhà nhiều môn. Điểm văn tôi chưa hề xuất chúng. Tôi không hợp cách dạy và học văn trong môi trường sư phạm. Văn là cảm nhận và phân tích của từng cá nhân, tôi không thích khuôn mẫu.

Tôi chưa từng mơ ước viết sách. Tôi viết để thỏa trí tưởng tượng, không đặt cho mình áp lực. Duyên đến, người ta xuất bản tuyển tập truyện ngắn, truyện dài (tiểu thuyết) của tôi. Bắt đầu bằng yêu thích, rồi mọi thứ sẽ đến tự nhiên.

90% những gì tôi viết chỉ có bản thân và một vài người từng đọc. Câu chữ và suy nghĩ trong đó rất khác, có khi trái ngược với những gì độc giả vẫn đọc từ tôi.

Tôi sợ Phía Sau Một Cô Gái. Đấy là tác phẩm đầu tay, vẫn được nhiều người nhắc lại. Tôi mừng vì có bạn xem nó là cuốn sách của tuổi trẻ họ. Nhưng nó vô tình gây khó những sáng tạo sau này. Khi một cái cũ quá ấn tượng, độc giả phần nào đóng lòng với cái mới. Đừng đòi hỏi một tác phẩm giống PS1CG vì Ploy của ngày đó đã khác rồi.

Tôi dành nhiều thời gian để sống. Văn là người. Một người viết tốt cần những góc nhìn phong phú, khoáng đạt và kiến thức rộng. Tôi tập võ Thái, tập yoga, nấu nướng, học tiếng Thái và tiếng Pháp, đi công viên, đi đạp xe, tôi đi du lịch, và tôi đang làm Social Media Manager tại Bangkok (Thái Lan). Tôi không dành nhiều thời gian để viết, có khi cả tháng chẳng viết chữ nào.

Vũ khí quyền năng nhất của người viết là đôi mắt. Mắt quan sát, chuyển thông tin cho não và cảm nhận cho tim. Thông tin và cảm nhận của người viết chính là nguyên liệu thô cho những sáng tác.

Tôi đọc nhiều sách, nhưng hiếm khi đọc tiểu thuyết. Tôi thích sách sinh học, lịch sử và tâm lý học. Tiểu thuyết tôi thích nhất là The Picture of Dorian Gray của Oscar Wilde. Ngày đi du học, để nâng cao trình tiếng Anh, tôi ép mình không đọc sách tiếng Việt rồi dần thành thói quen. Đọc hiểu tiếng Anh, tôi tiếp cận được với nhiều đầu sách hay chưa có bản dịch Việt ngữ.

Tại sao phải thành người lớn?

Tại sao phải thành người lớn?

Tôi giải trí bằng cách đọc tin showbiz Việt trên báo mạng. Bạn nhận thấy sức mạnh vô biên của đồng tiền qua những tin tức ấy. Nhiều trò lố của những người-của-công-chúng để mua danh nhằm nâng giá đi sự kiện, dù họ lâu rồi không đóng góp nghệ thuật hoặc thậm chí chưa từng đóng góp nghệ thuật. Truyền thông thì để tăng lượng người xem nhằm bán quảng cáo, sẵn sàng đánh rơi nhiệm vụ định hướng cho xã hội, đưa lên lắm tin lá cải.

Đừng trách khán giả/độc giả ngày nay chuộng các món ăn tinh thần mì ăn liền, hay thậm chí “xôi thịt”. Nhan nhản trên các phương tiện thông tin đại chúng và mạng xã hội mà. Vả lại, ở Việt Nam, nhiều người có khả năng sáng tạo ra sản phẩm trí tuệ, nghệ thuật chất lượng cao chưa sống được với nghề. Họ trẻ, họ đam mê, họ tin, nhưng đói thì làm gì được?!

Viết truyện không đem lại nhiều tiền. Bỏ 500 ngàn mua chiếc đầm bây giờ là chuyện đơn giản với nhiều người, nhưng cầm một cuốn sách 100 ngàn thì chê đắt. Chuyện ăn ngon, mặc đẹp vẫn quan trọng hơn việc chăm nom trí óc và tinh thần. Rất nhiều người sau khi tốt nghiệp, ra trường đi làm thì mất thói quen đọc sách. Đọc sách là cách để thấu hiểu bản thân. Tinh thần khỏe khoắn thì con người sẽ sống và hiểu đời một cách khoáng đạt, bao dung.

Người Việt trẻ cần thông thạo chuyện bản quyền để đi kiện và tránh bị kiện. Internet và mạng xã hội mở nhiều cơ hội cho các nhà sáng tạo trẻ Việt Nam đến với thế giới, nên cần học cách bảo vệ mình và đòi hỏi quyền lợi. Tôi thấy rất nhiều truyện của mình bị đăng lại trên mạng, đổi tên rồi có người nhận vơ là tác giả. Tôi chỉ muốn đưa người ấy đến công an ngay thôi, nhưng cách quản lý các diễn đàn và website ở Việt Nam chẳng chặt chuyện bản quyền, làm lớn chỉ mệt thân mà không kết quả!

Lái xe bằng cả trái tim.

Lái xe bằng cả trái tim.

Tôi muốn trở nên nổi tiếng, thật thật nổi tiếng! Vì nổi tiếng thì tôi mới có tầm ảnh hưởng lên nhiều người để những dự án không-viết-truyện khác của tôi gây chú ý lớn. Tôi phụ trách dự án Không Còi của Ford Việt Nam hợp tác cùng họa sĩ Thành Phong (tác giả Phê Như Con Tê Tê) đặt nền móng xây dựng văn minh giao thông. Dự án có 40 tranh biếm họa về giao thông Việt, bước đầu xây dựng một cộng đồng trẻ có ý thức hơn khi lái xe. Tôi cũng cộng tác với WWF Việt Nam đẩy mạnh truyền thông cho các hoạt động ngừng việc mua bán và sử dụng sừng tê giác ở Việt Nam, khởi đầu bằng những bài blog trên www.lanasomething.com và một phần nhỏ trong cuốn Trái Đất Tròn Không Gì Là Không Thể nói về cuộc sống của chú tê giác Java cuối cùng của Việt Nam.

Tiếng lành đồn gần, nên tôi cần kiên nhẫn để những thông điệp tốt được đón nhận và chia sẻ, tạo thay đổi cho xã hội. Những điều tôi làm không đem lại nhiều vật chất, tôi làm vì tôi thấy mình đúng. Con người chúng ta không đối tốt với cuộc sống thì chớ mong cuộc sống đối tốt với mình. Thiên tai, lũ lụt, ô nhiễm… – câu trả lời nhẹ nhàng ban đầu của thiên nhiên cho việc phá tài nguyên đấy thôi.

Việc tôi thích nhất là học. Những cái mới lạ luôn khiến cho tôi sung sướng một cách khó tả.

– LANA –

 

5 thoughts on “Khi PLOY Nói Thật

  1. Camy
    March 15, 2014 at 10:28 PM

    thích c đã từ lâu. vì những câu chuyện của c, từng câu chữ, mang đến cho e cảm giác là thường mỗi khi thưởng thức. rất mong c sẽ viết 1 câu chuyện kể về hành trình của mình, hành trình đến với Thái Lan, đến với công việc viết lách và cả quảng cáo nữa 🙂

  2. Iris Wu
    December 13, 2013 at 1:16 PM

    chúc chị thật nhiều sức khỏe, luôn hạnh phúc và thực hiện được những ước mơ cũng như dự định của mình 🙂

  3. July 17, 2013 at 2:07 PM

    Minh xin phep lana lay bai Yangon, myanma dang tren tap chi jetstar. Cam on Lana nhieu, cho minh xin dia chi de gui bao bieu

  4. Zi
    July 14, 2013 at 8:45 AM

    🙂 chuc nhung du dinh cua chi thanh hien that.

  5. Trinh Ruby
    July 12, 2013 at 4:49 PM

    Cuộc sống của chị thật thú vị <3

Leave a Reply

Your email address will not be published.

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.