Khăn Ấm

IMG_0178

Sau khi làm xong thủ tục nhận vé máy bay, cậu thiếu niên quay trở ra sảnh đưa tiễn chào bố mẹ, cô chủ nhiệm và bạn bè. Chụp chung một tấm hình. Cái nắm tay bịn rịn. Cái vỗ vai tạm biệt thiếu sức lực của những cậu trai mười mấy tuổi đang dâng tràn xúc cảm chia xa nhưng đã kịp học đòi thói đàn-ông-không-được-khóc. Du học, không phải là đi mãi, sẽ còn về thăm, sẽ gặp lại, nhưng thời gian sẽ lâu lâu lắm. Mỗi cuộc đời một ngã rẽ, lần sau hội ngộ chẳng biết ai xa ai gần, ai còn ai vắng. Và lần sau, liệu có còn thân thiết như khoảnh khắc này?

Bố đẩy vai cậu con trai trở vào cổng vào sân bay, ý bảo “Được rồi, dũng cảm nào con trai!”

Đi được mươi bước, cậu trai quay lại, đưa tay vẫy chào đám đông đưa tiễn một lần nữa. Ánh mắt cậu chậm rãi mà lén lút quét dài bao quát cảnh sân bay một đường. Cô ấy vẫn chưa đến. Đã trễ rồi, chắc là không đến kịp, hoặc có lẽ vốn cũng không định đến tiễn cậu. Cậu cười với bố mẹ, rồi quay lại tiếp tục bước đi giữa sân bay một chiều cuối năm. Người nhộn nhạo. Tiếng chào nhau. Tiếng hứa hẹn. Tiếng cười. Và cả tiếng khóc. Cậu trơ trọi giữa bao la nhân vật. Người đi, kẻ về. Người ra, kẻ vào. Lòng dạ cậu cứ râm ran một cảm giác kỳ lạ, chẳng biết nên định tên là gì, cứ mường tượng rằng nếu nó là một vật thể thì sẽ dài thườn thượt. Cảm giác của nỗi ngóng chờ đang lụi tàn theo từng bước chân đi.

Đứng bên băng chuyền kiểm tra hành lý trước khi vào khu vực làm thủ tục xuất cảnh, cậu đưa mắt nhìn đồng hồ trên tay, nhẩm tính mình vẫn còn mươi phút để phung phí, lại đoán chừng mọi người đi tiễn đều đã về hết, thế là cậu phóng ù ngược trở lại cổng sân bay. Biết đâu có thể chờ được…

Trái tim cậu khựng lại khi mắt chạm vào bóng dáng một thiếu nữ cao gầy đang ở gần cổng. Cô gái ấy quay trái quay phải ngóng tìm ai, ngược với nắng chiều. Cô gái ấy, những đường nét trông từ xa chẳng rõ ràng, khó biết lạ hay quen. Vì bước chân cậu quá nhanh khiến cặp kính cận xộc xệch nên không thể trông rõ? Hay vì hiện thực vốn luôn mờ ảo như vậy?

Cậu và cô gái, chỉ còn cách nhau ba bước chân. Cô mỉm cười. Dáng môi cong xinh trông thật nhẹ nhõm. Đôi ngươi long lanh ươn ướt. Mái tóc buông mềm ôm lấy bờ vai, những lọn tóc ánh lên trong nắng. Cánh tay cô vươn về phía cậu, đưa cho một túi giấy xinh xắn.

“Học tốt nhé. Giữ liên lạc với nhau nhé!” Giọng cô trầm trầm mà rất ngọt ngào.

Cậu nhận chiếc túi từ tay cô, chỉ ậm ừ gật đầu một cái thay lời cám ơn. Trống ngực cậu tưng bừng nhưng biểu cảm mặt cứ ngây đơ. Mùi vị của sự ngạc nhiên quá nồng đậm, nhất thời át hết những xúc cảm khác. Thật không ngờ quyết định bốc đồng vào phút cuối đã đưa cậu gặp được cô. Được mặt đối mặt nhìn thẳng cô…

Cậu thích cô ngay từ ngày nhập học đầu tiên của lớp mười, cô ngồi bàn trên, cậu bàn dưới. Suốt hai năm, cậu quen thuộc với mái tóc dài thơm thơm khi tết hai bím, khi cột đuôi ngựa, rất hiếm khi xoã buông của cô. Suốt hai năm, cậu luôn mừng húm và luýnh quýnh mỗi khi cô quay xuống mượn bút hay hay hỏi số bài tập về nhà. Suốt hai năm, cậu không dám bắt chuyện, chỉ luôn tận tình mà lập cập trả lời mỗi khi cô gợi ý, luôn chỉ là đề tài xoay quanh bài vở và trường học, rất nhạt nhẽo. Mãi tận đến ngày cuối cùng đi học, cậu mới dám lí nhí mời cô, “Ngày mốt cậu đi tiễn mình được không?” Cậu chỉ kịp nhìn cô gật nhẹ một cái mà chưa nói lời nào, thì đã ba chân bốn cẳng phóng khỏi lớp học, chẳng rõ có phải chiếc giày bị ma ám hay chăng.

Cậu cười gượng gạo, rồi quay đi. Những bước chân của cậu cứ lâng lâng như trên mây… Bỗng mây lủng một lỗ khiến cậu sụt xuống! Cậu ngỡ ngàng nhận ra rằng mình vừa ngu xuẩn bước đi một nước, không nói với cô lời nào. Thần trí của cậu đã rơi đâu mất. Cơ hội cuối cùng bày tỏ thầm ý suốt hai năm qua đã luồn khỏi kẽ tay. Cậu, đã qua khỏi quầy thủ tục xuất cảnh, đã an vị trong phòng chờ bay! Đã không cách gì quay ngược trở lại cổng sân bay tìm cô thêm lần nữa!

Vừa ngồi vào ghế trong máy bay, cậu mở túi giấy, lấy ra chiếc khăn quàng cổ cô tặng. Suốt chặng bay, cậu mân mê chiếc khăn, chốc chốc lại đọc mảnh thiệp cô bỏ kèm theo, “Mùa đông có tuyết sẽ đẹp mà lạnh lắm. Hy vọng chiếc khăn này hữu ích với Tú!”

Cậu sẽ tìm lại cô. Cậu hứa với lòng như thế, trước khi thiếp vào giấc ngủ giữa khoảng không bao la.

Cậu gửi thư về cho cả lớp mấy lần, nhưng không biết bằng cách nào hỏi thăm địa chỉ nhà cô. Rồi, những vương vấn của tuổi thiếu niên nhanh chóng bị chuỗi bận rộn của chặng đời mới đẩy lấp đi. Xa mặt cách lòng. Thời gian tích tắc trôi. Cảm xúc ngưng cháy bỏng, ngừng thôi thúc. Những gặp gỡ, xốn xang, những hứa hẹn bất thành hoá thành xâu kỷ niệm thoang thoảng đẹp, man mác buồn.

Cậu thiếu niên năm nào dần trưởng thành, thành thanh niên rồi đàn ông. Anh chạy theo những cơ hội, cuốn bản thân vào hết việc này đến việc khác, chẳng mấy chốc đã đếm được mười ba mùa đông có tuyết rất lạnh. Anh mua nhiều khăn quàng cổ, nhưng vẫn giữ lại chiếc khăn len cũ ấy. Thi thoảng, anh vẫn choàng nó ra phố, rưng rưng nhớ đến một thời tinh khiết vụng dại, nhưng niềm lay động ấy chẳng kéo dài trọn một phút.

Một buổi tối, anh chuẩn bị hành lý cho chuyến công tác xa vào hôm sau. Đang cuối thu, trời có thể gió to nên anh nhét thêm vào valy vài món đồ lạnh. Chẳng hiểu sao, chiếc khăn xưa cũ ấy lại nằm ở vị trí dễ thấy nhất trong giá treo, nên anh quyết định đem theo.

~

Chuyến bay xuyên màn đêm. Mọi người đều chập chờn ngủ giấc nông, trừ duy nhất một khoang ghế vẫn sáng đèn. Người đàn ông trạc ngoài ba mươi đang đọc sách, đôi mắt cương nghị sáng lên sau làn kính. Vai anh vắt hờ hững một khăn quàng màu nâu đã cũ, chất liệu và mũi đan khá thô kệch so với chiếc áo len màu xám nhạt vận trên người.

Một nữ tiếp viên đứng sau chiếc rèm ngăn cách khoang khách và khoang tiếp viên, qua khe hở quan sát vị khách còn thức và chiếc khăn trên cổ anh. Nó nhang nhác chiếc khăn ngày xưa cô từng tặng  một cậu bạn. Đã nhiều năm trôi qua, nhưng cô vẫn nhớ chất len xù màu nâu đất hơi cam cam ấy, mũi đan tay kiểu gợn sóng ấy. Cô đã dành trọn quỹ tiết kiệm suốt một học kỳ để mua chiếc khăn từ cửa tiệm của một bác chuyên đan móc thủ công trong ngõ. Khi hay tin cậu bạn ngồi bàn dưới đi du học, cô muốn tặng chút ấm áp cho cậu đem theo. Thưở ấy, cô thầm thích cậu, nhưng ngại, nhưng nhát, nên hoài phí thời gian không kịp kết thân, mãi mãi là bạn cùng lớp. Khi cậu mời cô đi tiễn, cô đã nghĩ đấy chỉ là khách sáo nhưng lại đối đáp rất tận tình. Thời khắc chia tay trước cổng sân bay, chỉ có hai người trong nắng chiều nhạt nhoà, chỉ có vài giây ngắn ngủi, cô đã run đến mức không thể nói hết lòng, đành nhìn cậu lãnh đạm quay đi. Sau đó, cậu viết về vài lá thư cho cả lớp, rồi biệt tăm khi tất cả đều ra trường. Ngần ấy năm trôi qua, đôi lần bạn cũ họp mặt, cô có nghe người này người kia nhắc đến cậu nhưng tin tức chỉ hời hợt, rằng cậu ở lại Mỹ, rằng cậu khá thành đạt. Không như con nít thời nay, thời của cô không có e-mail và mạng xã hội để kết nối dễ dàng. Đến khi thịnh hành e-mail và mạng xã hội thì quan hệ không còn đủ thiết tha mà giữ.

Càng nhìn, chiếc khăn ấy càng quen. Càng nhìn, người đàn ông gầy gầy xương xương ấy càng có nét quen với cậu bé mũm mĩm ngày xưa. Càng nhìn, ký ức càng đậm màu. Đến một lúc không thể bình tĩnh nhìn thêm nữa, cô tiếp viên đánh bạo pha một tách trà ấm rồi đem đến bên vị khách nam, “Ngài muốn dùng trà không?”

Người đàn ông nhìn lên, ngỡ ngàng trước nụ cười đang toả sáng bên mình. Cái dáng môi cong xinh rất nhẹ nhàng này. Đôi mắt long lanh quen thuộc này. Chất giọng trầm trầm mà rất ngọt…

– PLOY –

2 thoughts on “Khăn Ấm

  1. Hizashi
    August 11, 2015 at 11:41 PM

    Hay lắm chị ơi. Hy vọng câu chuyện sẽ được viết tiếp phần sau trong quyển truyện ngắn sắp tới của chị.

  2. Vy
    July 25, 2015 at 9:35 PM

    hay lắm chị ạ 😻

Leave a Reply

Your email address will not be published.

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.