Hai Người Ngồi Bên Nhau | Chương 9

CƯỚI KHÔNG?

San Francisco đẹp lắm!

Tàu cáp điện lượn lên trượt xuống những con dốc, giống một trò chơi cảm giác mạnh. Khi đi bộ băng qua cầu Cầu Cổng Vàng, lòng người sẽ ngập tràn khoan khoái như thể vừa chinh phục được một điều lớn lao. Vào mùa xuân, hoa anh đào nở hồng khắp ngõ lớn ngõ nhỏ – là cảnh tượng lãng mạn tuyệt đối. Vào mùa hè nắng đẹp, có thể bến cảng xem bầy hải cẩu nằm phơi thân ú nu. Chỗ lý tưởng nhất để chiêm ngưỡng toàn cảnh thành phố là từ tầng cao nhất của bảo tàng De Young…

Một năm trôi qua. Hai người đi bên nhau, ngồi bên nhau, nắm tay nhau, cùng thưởng ngoạn vạn phần tinh tuý của San Francisco. 

**

Thành phố Seattle. Gần cuối tháng 11. 

Một buổi tối trời mưa phùn. Phố xá ướt nhẹp, nhầy nhụa. Những chiếc xe hơi đậu kín hai bên đường. Hàng cây trơ xương trụi lá. Xa xa kia, nổi bật giữa trời tối là ánh sáng xanh đỏ của biển hiện neon một rạp chiếu phim cũ…

Quỳnh Như ngồi trên bậu cửa sổ lớn của một căn hộ trên tầng hai, lơ đễnh ngắm con phố nhỏ nằm bên dưới.  

Seattle được dân Mỹ gọi là “thành phố mưa bay” cũng đúng. Cô đến đây đã ba ngày, hầu như lúc nào trời cũng có mưa nhỏ, chẳng le lói chút ánh sáng. Nhưng mà, cái thời tiết này thật hợp để yêu đương. Trong tiết trời mưa phùn lành lạnh, còn gì tuyệt vời hơn chuyện ôm nhau, nắm tay, ăn kem, uống cà phê nóng, ủ ấm trên giường, cắn tai nhau, cắn mũi nhau?! 

“Em đang nghĩ cái gì mà cười gian vậy?” – Tuấn Anh bất ngờ lên tiếng bên tai cô. 

Quỳnh Như giật mình nhìn sang. Chẳng biết anh đã ngồi ở bên cạnh từ khi nào?!

“Đâu có!” – Cô lắc đầu chối đây đẩy, nhưng miệng vẫn cười gian.

Tuấn Anh không tin, đưa tay búng nhẹ lên đỉnh mũi cô: “Em lại nghĩ ra trò gì mới để hành hạ anh đó hả?”

Quỳnh Như cong môi, chưa kịp trả treo lại, thì Li Peng đã lớn tiếng phá bĩnh không gian riêng của hai người: “Này, đôi sến súa kia, có ra ăn không thì bảo?”

Tuấn Anh kéo tay Quỳnh Như đứng dậy, bước đến bàn ăn lớn nằm giữa bếp và phòng khách. 

**

Là một bữa tiệc thân mật khá đông đúc. Gồm có Quỳnh Như, Tuấn Anh, Li Peng và Dion – bốn người đã cùng nhau trốn học, thuê xe lái lên Seattle chơi. Còn có chủ nhân căn hộ này là chị Karen và người yêu, một anh chàng Mỹ trắng tên Allen, và năm người bạn của họ. Cả thảy mười một người. 

Karen là đàn chị của Tuấn Anh, Li Peng và Dion, nhưng ra trường trước khi Quỳnh Như nhập học. Karen vốn sinh ra ở Việt Nam, năm lên 10 tuổi thì cùng gia đình đến Seattle định cư. Chị học ngành đồ hoạ, sau khi tốt nghiệp thì đến New York làm việc, nhưng mấy tháng trước đã theo Allen chuyển về lại Seattle. Quỳnh Như nghe lỏm từ câu chuyện của mọi người rằng hai người họ đã yêu nhau từ thời cấp ba. Quả là một câu chuyện cổ tích hiếm có trên đất Mỹ thực dụng này! 

“Thằng nhóc này bằng cách nào đã lừa được em vậy?” – Karen gợi chuyện với Quỳnh Như, khi thấy cô không tham gia vào màn rôm rả trên trời dưới đất của bọn họ.

“Dạ?!” – Quỳnh Như bất ngờ khi bị hỏi đến. 

“Này, em chị lương thiện dễ mến, người gặp người yêu đấy nhé!” – Tuấn Anh nói xen vào, giải vây cho cô. 

“Em á? Mèo gặp mèo kêu, chó gặp chó sủa thì có!” – Karen liếc Tuấn Anh bằng ánh mắt “bớt giỡn”. Cô lại quay sang Quỳnh Như, “Nói cho em nghe, thằng nhóc này hồi đó ngủ trong góc phòng chị suốt cả một học kỳ đó!”

Quỳnh Như tròn mắt nhìn Tuấn Anh. Nhưng anh chỉ cười hì hì, chẳng có ý muốn giải thích. 

Karen nhanh chóng nói tiếp: “Hồi nó mới vào học, nó ham cái máy quay phim gì đó xịn lắm, thế là lấy hết tiền ăn ở để mua máy, chả thèm tính toán gì.” 

Karen lắc đầu với Tuấn Anh kiểu “bó tay thật”: “Định ôm cái máy đó ra đường ngủ chắc? Cũng may có chị đây cưu mang.”

Tuấn Anh đưa tay vò vò phần tóc sau ót của mình, hệt một đứa em trai ngốc nghếch. 

Quỳnh Như cười mím khi nhìn biểu cảm này của anh. Trông anh dễ thương thật. Dù làm động tác nào, dù đóng vai nào, trông anh cũng dễ thương!

“Hồi đó mới tới, em thấy dân vô gia cư ngủ trong con hẻm gần trường mình cũng cool, nghĩ là nếu không có tiền thì ra đó ngủ chung với bọn họ có sao đâu. Dù gì cũng sẽ là một trải nghiệm mới lạ!” – Tuấn Anh ra vẻ làm nũng với Karen, “Thật may có chị cứu em. Chứ San Francisco gió lớn như vậy, chắc em chẳng trụ nổi hai đêm.”

Karen cười lớn, đưa tay vỗ vỗ lên má của Tuấn Anh. 

“Wait wait!” – Tuấn Anh bất ngờ chộp lấy bàn tay Karen. Trên ngón áp út của chị là một chiếc nhẫn kim cương to bằng hạt đậu xanh. 

Li Peng hét lớn lên: “WHAT?”

Karen rút tay về, xoè năm ngón tay ra trước mặt mình. Tâm điểm khoe khoang chính là chiếc nhẫn kim cương. Allen ngồi bên cạnh liền vòng tay choàng qua vai chị. 

Mọi người đổ dồn vào Karen và Allen, tranh nhau nói:

“O! M! G! Khi nào vậy? Khi nào vậy? Cầu hôn khi nào vậy?”

“Ahhhhh!!! Chúc mừng!!! Cuối cùng cũng chờ được đến ngày cưới của chúng mày!”

“Là khi nào? Là khi nào cưới?”

“Chúc mừng Karen! Chúc mừng Allen! Tụi bay đẹp đôi nhất quả đất luôn đó!”

“Mẹ! Chúng nó yêu nhau gần chục năm rồi đó. Bây giờ không cưới là banh!”

Li Peng diễn vẻ ôm tim đau lòng, mếu máo nói: “Oh my f*cking God! Chị đẹp lấy chồng ư? Sao chị nỡ lòng nào bỏ rơi em? Chờ em vài năm nữa thôi mà…”

Tuấn Anh không tham gia vào hội nhốn nháo, chỉ che tay trước miệng kiểu nghẹn ngào không thốt nên lời. Anh đến bá vai Li Peng, hai gã trai tựa đầu vào nhau ra chiều đồng cảm lắm, còn nặn ra vẻ mặt đau khổ chối mắt. Hình ảnh này khiến người khác cảm thấy quyết định của cô dâu Karen là vô cùng đúng đắn!

Karen cười hi hi ha ha giữa sự chú ý của mọi người. Nụ cười rạng rỡ. Niềm hạnh phúc toả sáng chói chang giữa không gian kiệm đèn. 

Có một mị lực toả ra từ chiếc nhẫn trên ngón tay của Karen khiến Quỳnh Như cứ nhìn mãi vào nó, không thể rời mắt… Trong thoáng chốc, cô ghen tị. Thật vô duyên vô cớ! Nhưng mà… Không biết đến khi nào cô mới được hất mặt tự hào khoe nhẫn đính hôn giữa chúng bạn như vậy nhỉ?

Vẫn đang tựa đầu tình thân mến thương với Li Peng, Tuấn Anh đảo mắt nhìn đến Quỳnh Như. Cô đang ngồi tựa hẳn vào ghế mà tẩn ngẩn tần ngần nhìn Karen.

**

Sau bữa tối, mọi người rủ nhau đi hát karaoke đến tận nửa đêm. Lúc ra về, người này đi vệ sinh, người kia đi mua đồ ăn khuya, nên một nhóm đứng chờ đợi ở góc đường. 

Quỳnh Như đứng đạp chơi lên những đụn tuyết được vén lại ở một bên. Có lẽ nhiều người cũng đã đạp lên đây rồi, nên tuyết trắng dơ bẩn hết. 

Tuấn Anh bỗng từ đâu nhảy bổ ra trước mặt cô. Anh hít một hơi thật sâu rồi thở ra một đường khói dày và dài. Anh hí hửng: “Xem này! Trông ngầu có khác gì đang hút thuốc đâu?!”

Quỳnh Như bắt chước anh hít vào thật sâu và thở ra một đường khói “như hút thuốc”. Ánh mắt cô long lanh nhìn làn khói. Seattle vào khuya, nhiệt độ xuống đến gần 0. Phải chăng trời lạnh quá khiến người ta bị ngơ chăng? Cớ sao cô lại cảm thấy vô cùng vui vẻ với trò chơi hâm dở này?

Tuấn Anh ngắm ánh mắt tươi tắn và nụ cười ngọt ngào của Quỳnh Như. Trái tim anh rộn ràng. Bỗng dưng, anh muốn khoảnh khắc này kéo dài vĩnh viễn. Anh vòng tay ôm qua eo cô, kéo sát cô về phía mình. 

Quỳnh Như bị bất ngờ: “Sao thế?”

Tuấn Anh chưa vội trả lời. Anh hôn lên lông mày cô một cái, sau đó cúi mắt nhìn xuống gương mặt cô. Ánh mắt vừa gian vừa ngọt của anh khiến cho bầu má cô hồng lựng như quả đào, nhìn chỉ muốn cắn. Anh thầm thì, giọng ấm như khói: “Cưới không?”

Ơ?

Cái gì vậy?

Quỳnh Như tròn mắt nhìn anh. Cô hoàn toàn bối rối, chẳng hiểu anh đang muốn làm gì. 

Tuấn Anh nhìn sâu vào mắt cô, dịu dàng lặp lại: “Cưới không?”

Đang đùa dai với cô à?

“Anh…” – Quỳnh Như chẳng hiểu mô tê gì, chẳng biết nên đối đáp thế nào. 

“Yes or no?”

Quỳnh Như nhìn sâu vào mắt Tuấn Anh. Đôi ngươi anh đang mỉm cười với cô, 100% là chân thành và cầu mong. Cô hít một hơi căng tràn không khí vào lồng ngực, phủi bớt cái thẹn thùng ngơ ngác đi, rồi nghếch mặt bướng bỉnh: “Cầu hôn mà sao không có nhẫn?”

Tuấn Anh buông cô ra. Anh lấy cái bóp nằm trong túi áo khoác của mình ra, rồi từ trong đó lấy ra hai chiếc nhẫn vàng trơn kiểu cổ điển. Anh nhìn Quỳnh Như chậm một cái, lùi về sau một bước, rồi quỳ một chân xuống trước cô. Tay anh đưa một chiếc nhẫn lên cao, về phía cô: “Tiểu công chúa, cưới anh đi!”

Quỳnh Như cười sáng, hai khoé miệng muốn kéo ra đến tận mang tai. Ánh mắt cô xen lẫn giữa niềm vui và nỗi sợ. Đám người xung quanh thì cứng ngắc bất động, vì lạnh và vì sốc. Hai đứa con nít này đang diễn trò gì vậy? Có cắn nhầm thuốc không? Có vì lạnh cóng mà nghĩ quẩn không?

Quỳnh Như tháo găng tay ra, đưa bàn tay nhỏ nhắn về phía Tuấn Anh, cho anh đeo nhẫn vào. Cô cắn chặt môi dưới mà mỉm cười. Rượu không uống nhưng lòng vẫn say.

“Yeah yeah!” – Karen là người đầu tiên hú hét, vỗ tay cho hai người họ. 

Li Peng lầm bầm: “Hôm nay là cái ngày quái gì vậy trời?”

**

Buổi trưa ngày hôm sau, phía trước nhà thờ cổ nằm trên ngọn đồi nhỏ ở khu Tây San Francisco. 

Dưới ánh nắng dịu nhẹ, Quỳnh Như săm soi hai chiếc nhẫn vàng trong lòng bàn tay. Ở phía mặt trong của chiếc nhẫn lớn có khắc chữ “Tun Anh”, còn mặt trong chiếc nhẫn nhỏ có khắc chữ “Quin Nu” – là nickname mà Li Peng đặt cho hai người họ, do phát âm tiếng Việt của anh không chuẩn. 

“Tun Anh và Quin Nu…” – Quỳnh Như cau mày, đá mắt về phía Li Peng đang đứng bên cạnh Tuấn Anh, “Nhẫn khắc tên này, là anh muốn cưới em hay Li Peng vậy?”

“Nó yêu thầm anh, mà tỏ tình bị anh từ chối rồi nên mới quay sang em đó.” – Li Peng vỗ vỗ vai Tuấn Anh. 

“Ừ…” – Tuấn Anh thở dài não nề, “Số anh khổ lắm. Em cứu vớt anh dùm đi!”

“Được! Em cứu anh!” – Quỳnh Như khoác tay Tuấn Anh, kéo anh về phía mình, “Từ nay anh ấy là của em rồi. Peng Peng, anh xê ra đi!” 

Li Peng ngáp một cái lớn, quyết định làm thinh, không ngu dại gì mà nhúng chân vào vũng mật của hai kẻ này. Suốt đêm qua, anh thay phiên với Tuấn Anh lái xe đường trường từ Seattle về đây để làm lễ cưới cho nóng sốt, nên giờ đã thấm mệt, nhưng chú rể mới Tuấn Anh vẫn vui tỉnh như sáo. Anh bị lôi theo để làm phù rể, kiêm phù dâu, kiêm người làm chứng, còn Dion đau bụng tiêu chảy phải ở lại Seattle. (Chẳng biết tiêu chảy thật không, hay giả bệnh thoát thân, cho anh một mình chịu trận!) 

“Tiếp theo hai người định thế nào?” – Li Peng hỏi.

“Lễ cưới chính thức trong nhà thờ thì chờ ra trường sẽ làm.” – Tuấn Anh nắm nhẹ tay Quỳnh Như, “Bây giờ hai đứa tao chỉ muốn đứng trước Chúa cho Người chứng giám, còn mày chỉ cần làm chứng và nói mấy câu dễ nghe một chút thôi.”

“Okay!”

Nói rồi, Li Peng quay người bước đến phía cổng chính của nhà thờ. Tuấn Anh và Quỳnh Như tay trong tay theo ngay phía sau, vừa đi vừa thủ thỉ nho nhỏ:

“Chúng mình thực sự sẽ cưới nhau sao?”

“Sao? Em sợ rồi à?”

“Hứ! Tất nhiên là không rồi. Thật ra, em đã tính nhốt anh vào lồng từ lâu rồi. Anh đẹp trai như vậy mà để lang thang ngoài đường thật không an toàn!”

“Hà hà…”

“Anh chỉ còn vài phút để suy nghĩ lại thôi đấy!” 

“Tại sao lại phải nghĩ lại?” 

“Đàn ông con trai thế kỷ này mà lấy vợ sớm. Em sợ sau này anh sẽ hối hận.”

“Anh muốn cưới lâu rồi.”

“Thật không?”

“Thật! Thành gia, lập thất, bình thiên hạ. Anh không tính theo thứ tự trước sau, chuyện nào giải quyết được sớm thì giải quyết luôn cho nhẹ đầu.”

“…”

“…”

“Hai mươi tuổi… Chúng ta còn chưa đủ tuổi để tự đi mua rượu mà đã cưới nhau đấy!”

“Sau này kể lại cho con cháu nghe, chắc chắn bọn nó sẽ rạp người bái phục, không ngờ ông bà ba mẹ lại cool đến thế! Hai mươi tuổi đã cưới luôn rồi.”

“Chúng ta sẽ có đủ mười năm tuổi hai mươi bên nhau. Cùng nhau tốt nghiệp. Cùng nhau lớn lên. Đi khắp thế giới. Gầy dựng sự nghiệp…”

“Trọn bộ tuổi trẻ trải qua cùng nhau. Em nghĩ xem, có bao nhiêu couple may mắn làm được như mình chứ?”

“Hì hì…”

Đi đằng trước, Li Peng tuy nghe không hiểu tiếng Việt, nhưng qua ngữ điệu nhỏ nhẹ và những tiếng cười khanh khách kia, anh đoán chắc hai kẻ ở sau lưng mình đang trao lời tình mật. Anh sởn gai óc!

** 

Đang là buổi trưa thứ hai nên nhà thờ vắng ngắt, chỉ thi thoảng xuất hiện vài bóng khách du lịch lác đác.

Ở gian thờ chính điện, Quỳnh Như và Tuấn Anh quỳ nghiêm trang, nắm tay nhau, nhìn thẳng lên tượng Chúa. Hai người chìm sâu trong cuộc đối thoại lặng im với Chúa. Họ giãi bày lòng mình với Người. Họ bày tỏ ước nguyện tương lai. Họ thẳng thắn hứa.

Sau đó, cả hai đứng dậy, quay người đối diện nhau, hai đôi bàn tay nắm chặt, mắt lồng mắt.

Li Peng bước đến phía trước bọn họ. Anh e hèm mấy tiếng, rồi bắt đầu: “Quỳnh Như. Đôi nhẫn này Tuấn Anh đã tốn cả gia sản để mua vàng làm cho em đó. Nó ở cả tuần trong studio để làm đấy. Ban đầu anh tưởng chỉ là quà sinh nhật, ai ngờ chơi lớn như vậy.”

“Vào thẳng chủ đề đi.” – Tuấn Anh “cục súc” cắt ngang lời Li Peng. 

“Hừ!” – Ánh mắt Li Peng lia từ Quỳnh Như rồi sang Tuấn Anh. Anh hít một hơi dài để lấy đà thuyết giáo: “Thời của chúng ta y học phát triển, tuổi thọ trung bình của con người ước tính sẽ là 80, nghĩa là hai người sẽ có tận sáu mươi năm bên nhau. Sống lâu như vậy, chắc chắn sẽ có nhàm chán, cãi vã, đánh nhau. Nhưng là một người bạn, tôi mong rằng trong những hoàn cảnh đó, hai người hãy nhớ đến lễ cưới nhỏ bé và bột phát của ngày hôm nay để làm động lực sống tiếp. Hai người đã lựa chọn bước đi cùng nhau, thì phải cố gắng đến cùng. Hãy nhường nhịn và yêu thương lẫn nhau. Hãy thành thật với nhau. Hãy giữ lời hứa với nhau. Hãy thú nhận các sai lầm. Trên con đường mà hai người sẽ đi, Chúa sẽ dõi theo hai người, và Li Peng cũng vậy! Hãy sống cho thật hạnh phúc!”

Khi Li Peng dứt lời, cả Quỳnh Như và Tuấn Anh đều nhìn sang anh. Đôi mắt Quỳnh Như rưng rưng. Tuấn Anh mỉm cười thay lời cảm ơn, không ngờ rằng thằng bạn suốt ngày chỉ chuyên khích bác nhau lại có thể xuất khẩu thành văn động lòng đến vậy.

Li Peng hắng giọng: “Nào, hai người trao nhẫn đi!”

PLOY

Tags:

Leave a Reply