Hai Người Ngồi Bên Nhau | Chương 7

MẶT TRÁI CỦA SỰ PHỒN HOA

Cuối tháng 11, sau nhiều lần nộp email xin việc, cuối cùng Quỳnh Như cũng nhận được công việc part-time đầu tiên của đời mình: phụ bàn trong nhà hàng của Bảo tàng Nghệ thuật, mỗi tuần 3 buổi, lương $10/giờ chưa cộng tiền tip. 

Thật ra, ban đầu cô nhắm đến những vị trí như hướng dẫn viên hay bán hàng ở shop quà lưu niệm, nhưng họ lại không nhận sinh viên năm nhất cho những chỗ đó. Thôi thì, phấn đấu từ thấp lên cao. Cứ bưng bê, nhận order đồ ăn cho quen tay, quen giao tiếp với khách khứa trước đã, rồi sau này thăng tiến lên các hạng mục khác. Điểm cộng là giờ đây cô có thể dành thoả thích thời gian trong Bảo tàng Nghệ thuật, chốn cô thích nhất ở San Francisco.   

Quỳnh Như rất có niềm tin vào tương lai tươi sáng của mình, nhưng Tuấn Anh sau khi hay tin thì liền nhăn nhó lo nghĩ…

“Em lên cầu thang thì vấp, cầm cà phê thì đổ, ôm sách thì rớt. Anh sợ tiền lương không đủ cho em đền chén đĩa đổ vỡ đó, còn phải xin mẹ bù vào!” – Anh đã nói như vậy bằng một vẻ mặt 101% nghiêm túc.

Uất ức! Dám khi dễ cô! 

Anh không thèm hiểu cho lòng cô!! Cô đi làm thêm chẳng phải vì tự ái bị anh bôi nhọ suốt hay sao?! Cô mua cho anh cốc cà phê, cô mua cho anh cái bánh, cô mua cho anh cái áo – anh đều bảo rằng đó là mẹ cô đang mua cho anh, chứ cô đâu làm ra tiền.

Đã thế, cô nhất quyết sẽ trở thành một nàng bồi bàn xuất chúng cho anh sáng mắt ra!

**

Hai tuần đầu trôi qua trong yên ả. Không có cái đĩa nào bị vỡ. Không có cái mâm nào bị hất đổ. Cuối tuần nhận lương cô vui như hội. 

Tất cả giống như thời khắc phẳng lặng trước giông bão.

Chiều hôm đó, trong sân lộ thiên của nhà hàng, khi Quỳnh Như đang lau dọn chiếc bàn có khách vừa rời đi, thì một tiếng nói quen thuộc vang lên sau lưng cô. 

“Khi nào con làm xong?”

Quỳnh Như quay ra, không tin vào mắt mình. Một người đàn ông dáng cao, tóc hoa râm, đeo kính trắng, vận sơ-mi trắng và quần tây ca-rô đơn giản nhưng sang trọng. 

Là ba cô!

Quỳnh Như đứng đơ ra, vừa sốc, vừa sờ sợ. 

Ba cô dịu dàng hỏi lại: “Khi nào con làm xong?”

“Dạ…” – Quỳnh Như cố gắng trấn tĩnh. Cô đưa tay nhìn đồng hồ, “Bốn giờ chiều con xong.”

Ba cô cũng nhìn đồng hồ, “Còn hơn một tiếng nữa. Vậy ba ngồi đây đợi con. Lấy cho ba một phần gan ngỗng và ly rượu đỏ.”

“Dạ.”

Ba cô rút bóp, lấy thẻ ngân hàng đưa cho cô đi mua suất ăn, rồi ông ngồi xuống chiếc bàn mà cô vừa lau dọn xong.  

Quỳnh Như đón lấy chiếc thẻ, lập tức bước đi. Trạng thái của cô như một bờ cát đang bị sóng dập, cứ chao đảo ngả nghiêng…  

**

Sau khi Quỳnh Như tan ca, hai cha con cô tản bộ cả một tầng của bảo tàng. Khi ba đứng lại ngắm tranh, cô cũng đứng lại. Khi ông cất bước đi, cô lại theo sau, luôn giữ một khoảng cách ngắn.

Hai người im lặng đi qua những gian phòng trưng bày. Cứ chốc lát, Quỳnh Như lại chăm chú nhìn mái tóc hoa râm của ông, ngắm dáng người ông cao lớn còn hơn cả Tuấn Anh, ngắm điệu bước khoan thai đĩnh đạc. Nếu ông không rời bỏ gia đình, thì có lẽ lúc này cô đang hớn hở ôm cánh tay ông mà luyên thuyên kể về câu chuyện của từng bức tranh rồi. 

Ba quay sang nhìn cô ở đằng sau: “Con lên đây đi ngang với ba.”

“Dạ.”

Quỳnh Như bước lên hai bước để đi ngang hàng ông, nhưng lại cách nhau một quãng. 

“Con học hành thế nào rồi?”

“Dạ, rất thích ạ.”

Ba cô trầm ngâm, chẳng rõ tại sao lại không nói nữa.

“Ba, tại sao lại biết tìm con chỗ này?”

Nói xong, cô thấy mình hỏi bằng thừa. Đây là ba cô mà. Một người quyền thế, quen biết rộng như ông muốn kiểm tra chuyện của cô thì chỉ cần lệnh cho thư ký gọi vài cú điện thoại là xong. 

“Con không nói chuyện với ba, nên ba mới phải cho người dò tin tức của con. Con ở ký túc xá, đi làm thêm, còn quen bạn trai nữa.”

Quỳnh Như chột dạ. Đã hay chuyện cô quen bạn trai luôn rồi! Liệu ba cô đã đào xới đến gia phả nhà Tuấn Anh lên để tìm hiểu luôn chưa? Không được, cô phải lái câu chuyện sang hướng khác, không thể để ông ý kiến này kia về chuyện tình cảm của mình. 

“Ba không cấm con đi làm thêm sao?”

Ba cô cười: “Tất nhiên không. Đi làm thêm là chuyện có ý nghĩa nhất của đời sinh viên, con cũng nên nếm trải một chút. Ba vẫn nhớ hồi học ở Đức, ba thường trốn học đi làm hàng cho nhà máy, hái quả cho nông trại. Cả đời này không quên được cảm giác cầm đồng tiền đầu tiên do chính tay mình làm ra! Đấy là lần đầu tiên ba thấy bản thân mình có giá trị.”

Quỳnh Như cúi đầu nhìn đôi bàn chân mình bước. Cảm giác ấm áp len lén xen vào trái tim cô… 

“Đây là lần đầu tiên hai cha con mình đi bảo tàng riêng với nhau nhỉ.” – Ba cô tiếp chuyện.

“Dạ.”

Đúng rồi, đây là lần đầu cô cùng ba tản bộ trong bảo tàng. Cô rất thích đi bảo tàng, đi phòng tranh, có thể ở cả ngày trong đó mà không chán – đây là thói quen mà mẹ đã tập cho cô từ nhỏ. Ngày nhỏ, cứ vào kỳ nghỉ hè là mẹ cô sẽ đem anh em cô sang châu Âu xem triển lãm, xem cung điện. Còn những khi có cả gia đình thì sẽ đến một nhà hàng xịn, ăn ngon lành thịnh soạn, vì ba cô đam mê ẩm thực. Khung cảnh một nhà bốn người thật ấm áp…

“Thế con định học cái trường nghệ thuật ấy luôn à? Hay chỉ muốn nghỉ xả hơi cho vui một năm thôi?”

Quỳnh Như nhìn ba, dường như hiểu ra mục đích của chuyến thăm đường đột này, “Ba đừng ép con quay lại Anh học những thứ khô khan đó mà!”

“Tính con cứng đầu, bây giờ lại có mẹ hậu thuẫn, ba đâu ép con được.” – Ba cô ngừng lời, đưa ngón tay chỉnh lại chiếc kính trắng, “Nhưng con lớn rồi, nên biết suy nghĩ phải trái rồi. Con không có năng khiếu, lại đi học nghệ thuật thì sau này tính làm gì?”

Quỳnh Như dừng bước. Cô đứng nhìn xoáy vào một bức tranh, hít thở để lấy bình tĩnh và dũng khí. Sau một lúc, cô nhìn thẳng vào mắt ba: “Hồi nhỏ ba hay kể cho con nghe chuyện nhà ông nội làm giáo viên, không có tiền, nên ba đã cố gắng học giỏi để được học bổng sang Đức. Nhưng sau đó, ba lại không học kỹ sư, bác sĩ cho an toàn, mà đi học kinh tế vì thích, dù thời ấy chẳng ai chuộng ngành đó cả. Ba đã gầy dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng.” 

Ánh mắt Quỳnh Như tràn đầy kiên quyết, “Ba đã dành cả tuổi trẻ cho ước mơ của mình, vậy tại sao con không thể đi tìm ước mơ của con chứ?”

Ba cô bình tĩnh lắng nghe, rồi từ tốn thuyết phục cô: “Mỗi thời mỗi khác, nhưng cuộc sống có một chân lý bất biến. Chỉ có tiền bạc mới đem lại bình yên cho con người! Từ nhỏ con đã được nuông chiều, con không biết thiếu tiền khổ sở thế nào đâu.”

Quỳnh Như cười gượng. Cô muốn thoát khỏi cuộc nói chuyện này. Tính cách của ba cô là vậy, một khi đã muốn thứ gì là sẽ bất chấp tất cả để đạt được. Ông muốn cưới người đàn bà kia, liền nhẫn tâm ruồng rẫy mẹ cô, người từng cùng ông trải qua bao đắng cay của đời người. Như vậy vẫn chưa thoả mãn ư? Còn muốn cô phải tròn vai một đứa con gái gọi dạ bảo vâng?

“Ba có biết anh hai từng đặt mục tiêu trở thành game thủ đẳng cấp thế giới không?”

Quỳnh Như đổi chiều câu chuyện. Cô biết, nhắc đến anh trai là chạm vào nỗi đau của ba, cũng khiến bản thân cô chẳng dễ chịu gì. Nhưng đây là cách cuối cùng mà cô có thể nghĩ ra hòng chấm dứt ý định của ông muốn xếp đặt tương lai cho cô. 

Ba cô phỗng người, trân mắt nhìn cô.

Quỳnh Như cúi mặt, đôi ngươi không kìm được mà hoá rưng rưng, “Anh hai chưa bao giờ dám nói với ba mẹ chuyện này, vì biết thể nào cũng bị mắng. Nhưng anh ấy đã định khi nào đi du học có tự do thì sẽ bắt đầu thi lấy giải. Lần cuối nhìn mặt anh, con đã nghĩ… Anh ấy cứ như vậy mà chết đi, ước mơ chưa thực hiện được, thì liệu ở trên trời có nhẹ nhàng siêu thoát?”

Quỳnh Như không dám nhìn thẳng vào ba. Cô biết, những lời mình vừa nói đã đâm một nhát vào trái tim ông. Cái chết của anh cô là vết đen trong lòng tất cả người nhà. Vào sinh nhật năm anh 18 tuổi, ba cô tặng cho một chiếc siêu xe, để rồi sau đêm tiệc mừng hôm ấy, anh say rượu phê thuốc mà lao xe gây tai nạn kết kiễu đời mình. 

Anh cô đã từng là một thiếu niên vô cùng thông minh, là niềm tự hào của dòng họ… 

Sau đám tang, mẹ cô ngoài mặt vẫn cư xử dịu dàng đúng mực với ba cô, nhưng có lẽ tình cảm giữa hai người đã bốc cháy thành tro cùng sinh mạng của anh rồi.   

Quỳnh Như gắng cười để cứu vãn bầu không khí đã bị cô làm hỏng. Cô mềm giọng, nửa như giải thích, nửa như năn nỉ: “Con biết ba muốn sau này con kế nghiệp ba, tiếp quản công ty. Nhưng con không có năng khiếu kinh doanh. Một năm ở Anh con luôn thấy mình bị mất phương hướng. Con sợ sau này cơ nghiệp tâm huyết cả đời của ba mẹ bị huỷ trong tay con…”

Ba Quỳnh Như trầm ngâm, không có ý định nói gì dù cô đã ngừng lời. 

Im lặng chút ít, rồi cô nói tiếp: “Mấy tháng nay con học rất vui. Con biết mình không có thiên phú nghệ sĩ, nhưng con nghĩ nếu mình làm gì đó liên quan đến nghệ thuật thì chắc sẽ không đổ bể đâu. Có thể sau này con không kiếm được nhiều tiền, nhưng ít nhất con được làm điều mình thích. Lại cũng không phải lo sợ việc mình làm gia đình tán gia bại sản.”

Ba cô thở dài, “Đáng ra hồi nhỏ không nên để mẹ con đem con đi khắp nơi như vậy. Mấy thứ nghệ thuật này chơi vui thì được, chứ xem nó làm sự nghiệp cả đời thì…”

Thì sao nào? Chẳng phải bác cô là đạo diễn nổi tiếng, có danh có tiền, già rồi mà tâm hồn vẫn phơi phới gió xuân đó sao? Chẳng phải Tuấn Anh đang phấn đấu mỗi ngày để trở thành visual artist, một nghề có tương lai sáng rỡ đó sao?

Nghĩ như vậy, nhưng Quỳnh Như biết mình không nên nói qua nói lại nữa, bằng không thì hai cha con cô ở đây đến sáng mai vẫn chưa dứt chuyện. 

“Noel này con về nước dự đám cưới của ba với dì Quyên.” – Ba cô bẻ ngoặt chủ đề. Lời nói như một mệnh lệnh.

Thì ra ba sang đây tìm cô vì nhiều chuyện vậy ư? 

Những cảm xúc thân ái trong lòng cô vừa bị hai chữ “dì Quyên” phủi sạch không còn dấu vết.

Quỳnh Như ngẩng cao đầu, ánh mắt đanh lại, không điều chỉnh nổi giọng nói nữa: “Con sẽ không về, cũng không bao giờ gọi bà ta bằng dì.”

Ba cô nghiêm mặt: “Từ khi nào con dám lớn tiếng với ba như vậy hả?”

Quỳnh Như cố gắng trăm bề để kiềm chế cơn tức giận, để không gằn tiếng hỗn hào: “Từ khi ba phụ bạc mẹ con.”

Ba cô chưa kịp lên tiếng trấn áp, thì cô đã cướp lời: “Có chuyện này con nghĩ mãi vẫn không hiểu. Chi bằng bây giờ hỏi thẳng ba luôn. Con biết chuyện của ba mẹ sẽ có những điều không tiện nói. Nhưng mà, ba vui vẻ bên người đàn bà đó thôi là được rồi, sao còn phải ác với mẹ con như vậy? Mẹ đã cùng ba vất vả kiếm tiền, sinh cho ba hai đứa con, vậy mà già rồi còn bị mang tiếng là chồng bỏ. Thật ra mà nói, ba có được ngày hôm nay cũng nhờ không ít vào nhà ông bà ngoại mà.”

“Nếu đây không phải chỗ đông người, thì con đã bị một bạt tai rồi.”

Đôi mắt Quỳnh Như ầng ậng nước chiếu thẳng vào ông, “Bây giờ ba còn vì bà ta mà muốn đánh con ư?”

Ba cô dường như cảm thấy mình đã quá lời, nên hạ giọng: “Con vẫn còn nhỏ, có những chuyện rồi sau này con sẽ hiểu.”

Quỳnh Như mím môi cười, đầy chua xót: “Ba vừa mới bảo là con lớn rồi cơ mà!”

Quỳnh Như nấc một tiếng. Rồi… Nước mắt cứ túa ra, không ngăn được. Cô đưa hai lau quẹt bờ má, cố nén tiếng nấc, “Xin ba làm đám cưới đừng ầm ĩ quá. Đừng làm mẹ con đau lòng thêm nữa!”

Nói rồi, không nhìn phản ứng của ba, cô quay lưng bỏ đi. Cô bước như chạy qua những gian phòng trưng bày. Cô rẽ vào một hốc tường, trốn trong đó, không để ba tìm ra mình. Cô ngồi xổm xuống, gục đầu lên gối mà nức nở. 

Đã lâu lắm rồi cô không khóc dữ như vậy. Dường như trong cuộc đời mình, cô chưa từng khóc dữ như vậy. Lúc hay tin cha mẹ ly hôn, cô không khóc nhiều, mà buộc bản thân phải mạnh mẽ để làm chỗ dựa cho mẹ. Cô những tưởng có thể dùng suy nghĩ sáng suốt mà gỡ thẳng các cảm xúc khó chịu trong lòng ra, nhưng không. Đám cảm xúc khinh bỉ, rối ren, hoảng loạn, đắng nghét ấy đã bện lại thành một cục bẩn đè nặng tâm tình cô. Cái cục bẩn ấy, chỉ có nước mắt mới giải toả được phần nào. 

Cô ngồi trong hốc tường mà thổn thức cho đến tận khi bảo tàng đóng cửa. 

PLOY

Tags:
2 Comments

Leave a Reply