Hai Người Ngồi Bên Nhau | Chương 21

KẾ HOẠCH “CHỌC GHEN”

Jason và Quỳnh Như ăn trưa tại một nhà hàng Ý. Jason tập trung nhâm nhi món tráng miệng là mẩu bánh tiramisu nhỏ tẹo. Còn Quỳnh Như vừa thưởng rượu vừa ngắm anh.

Gương mặt anh vẫn thanh tú như thưở nào, vẫn trắng trẻo quá mức cần thiết. Tóc cắt cao, chải gọn và điểm thêm cặp kính trắng trí thức. Áo sơ-mi và quần tây xịn. Một người đàn ông thành đạt, chuẩn nhân sự công sở cấp cao. 

Chỉ trong hơn một phút, Jason đã ăn sạch phần bánh tiramisu của mình. 

“Trông anh chẳng khác gì một thằng nhóc chết đói!” 

“Để anh ăn cho.” – Jason nhanh tay với lấy đĩa bánh tiramisu trước mặt Quỳnh Như mà cô chưa kịp động vào, “Em cần giữ dáng mà.”

Mất tiêu cái bánh, nhưng Quỳnh Như nín nhịn cho qua. Mục tiêu của bữa ăn này là nhờ vả anh, cô nên nhẫn nhịn một chút cho được việc. Cô hớp một ngụm rượu nhỏ.

“Sao tự nhiên hôm nay em lại có nhã hứng đến tận văn phòng mời anh đi ăn?”

“Vì em nhắn tin rủ anh đi ăn, anh đâu có thèm trả lời.”

Jason ngơ người. Anh nhíu mày nhớ lại lịch trình của mấy ngày vừa qua, “Ôi, đúng rồi nhỉ. Sorry, anh quên đọc nên trôi tin nhắn. Hôm đó thấy điện thoại báo, nhưng phải lúc đang họp với ba em.”

“Tại sao hôm trước lại tặng hoa cho em vậy?”

“Em thích không?”

Quỳnh Như nén cái thở dài. Bạn trai cũ ơi là bạn trai cũ, anh vô tâm như thế bảo sao chúng ta “yêu đương” được có một tháng là toang?! 

“Tạm được.” – Quỳnh Như không muốn dông dài chuyện mình ghét hoa trong bó. Có nói với Jason thì anh cũng sẽ quên ngay thôi. – “Sao khi không lại tặng hoa cho em?”

Jason nhún vai, “Chào mừng em về nước thôi.”

“Em đã về nước mấy tháng rồi. Anh không rảnh rang như vậy đâu. Tại sao?”

“Chà, em thông minh hơn nhiều nhỉ!”

Quỳnh Như cười khẩy đón nhận lời khen, “Sao nào, em chờ nghe câu trả lời đây.” 

Jason uống một ngụm cà phê, rồi chậm rãi kể, “Nửa năm trước, công ty tuyển cho anh một cô thư ký mới. Con nhà gia giáo, hai năm kinh nghiệm, làm rất được việc, ngoại hình cũng được. Nhưng dạo gần đây, cô ấy cứ cố tình chờ anh ở lại làm khuya, còn nấu mì này kia nữa…”

“Có tình ý với anh rồi.” – Quỳnh Như hào hứng cắt lời Jason. 

“Nên vì vậy anh sai cô ấy đặt một bó hoa tặng em, để bớt ảo tưởng đi.”

“Anh được lắm. Dám đem cả con gái sếp ra làm bình phong.” – Quỳnh Như mở cờ trong bụng. Anh lợi dụng cô như vậy, thì cô mở miệng nhờ vả anh cũng không thấy ngại rồi. 

Sorry nhé, bữa này anh mời em cảm ơn vậy.”

“Không cần đâu. Mà này, chẳng lẽ chỉ một bó hoa đã work như vậy sao?”

Jason cười đắc ý, “Ai đấu lại với con gái sếp chứ?”

““Hay là, ăn xong rồi có cần em hợp tác với anh, khoác tay lên công ty diễu một vòng không? Xử lý tận gốc luôn.”

“Em tha cho anh đi, Quỳnh Như!” – Jason trưng ra vẻ mặt khẩn trương nghiêm trọng, “Ba em muốn gả em đi lắm rồi đó. Bây giờ mà nhìn thấy chúng ta kiểu đó thì chắc chắn sẽ tìm mọi cách bắt rể anh.”

“Nhưng nếu cô thư ký của anh thấy không có động tĩnh gì, lại tưởng em chê anh rồi mà đi nấu mì tiếp thì sao?”

Jason gật gù, “Ừ nhỉ… Vậy anh có thể gửi thêm vài bó hoa cho em không? Em không thích thì cứ vất đi. Anh nghĩ chừng năm bó maximum là cô ấy nản thôi.”

Quỳnh Như hớp một ngụm rượu rồi nhoẻn cười. Chàng trai ngồi trước mặt là bạn trai cũ của cô, nhưng tính nết anh cô chẳng hiểu chút nào. Con người với IQ 150+ này vô cùng kỳ quái. Có lúc thâm trầm, có khi nanh độc. Có lúc nghiêm chỉnh, có khi cợt nhả. Có lúc tử tế, có khi lại táng tận lương tâm. 

“Được, em sẽ nhận hoa của anh, nhưng đổi lại anh làm giúp em một chuyện.”

“Anh biết ngay là bữa ăn này không free mà.”

“Em chỉ muốn mời anh tuần sau đến dự triển lãm em tổ chức thôi mà.” 

“Và?”

“Mang một bó hoa thật to, ăn mặc thật đẹp đến tặng nó cho em.”

Jason nhìn thẳng vào Quỳnh Như. Ánh mắt anh sắc lạnh. Đằng sau cặp kính trắng là vô số suy nghĩ đang chạy như mắc cửi. – “Em muốn cho ai coi cảnh đó?”

Tinh tường thật! Không hổ danh là truyền nhân của ba cô.

“Bạn trai cũ của em.”

“Em có mấy bạn trai cũ?”

“Người trước .”

“Ồ, thì ra em si tình dai như vậy. Đã thế quay lại với cậu ta luôn đi, chọc ghen để làm gì? Dùng dằng thêm một ngày là mất đi một ngày yêu đương đấy.” (Đúng là con gái nhà giàu, rảnh rỗi sinh chuyện!)

Quỳnh Như uống cạn ly rượu. – “Em nghĩ đi nghĩ lại chuyện ngày xưa, chủ yếu là em chờ đợi Tuấn Anh, làm đủ chuyện vì Tuấn Anh, thiệt thòi đủ đường. Bây giờ, em muốn trông thấy cái bộ dạng anh ấy khổ sở đeo đuổi em. Anh ấy bảo nhớ em, nhưng mà hành động quan trọng hơn lời nói. Em muốn anh ấy chứng tỏ tình cảm.”

“Bằng cách đánh anh đổ máu giữa buổi triển lãm của em?” – Jason nói chậm từng chữ, nửa bỉ bai, nửa kinh sợ. Cái kế hoạch khốn nạn gì thế này? Bữa ăn này nôn ra trả lại có được không? 

Quỳnh Như cười ha hả, “Anh yên tâm đi. Tuấn Anh là nghệ sĩ, không phải dân võ biền. Anh chỉ cần xuất hiện thôi. Em muốn xem cái vẻ mặt ghen tuông của Tuấn Anh, rồi sau đó em sẽ giải thích với anh ấy. Em đảm bảo là anh sẽ không mất một sợi tóc nào đâu.”

Ok, điên rồi!

Jason nhai nuốt miếng tiramisu cuối cùng, dùng vị ngon ngọt khoái khẩu để bình ổn trí não lại. Chuyện cô nhờ thì chắc chắn anh phải làm, dù sao cô cũng là người thừa kế duy nhất của đại cổ đông công ty, là bà chủ tương lai của anh. 

“Không có ba mẹ em ở đó chứ?”

“Không. Họ sẽ đến vào buổi khác. Chuyện tào lao thế này không nên để phụ huynh xem được.”

“Em cũng biết là mình đang làm chuyện tào lao cơ à?” – Jason bĩu môi. 

**

Buổi triển lãm đầu tiên Quỳnh Như tổ chức ở Fun&Fame giới thiệu những bức tranh vẽ của trẻ em tự kỷ. Nhờ mối quan hệ sâu rộng của Lucas mà vào ngày khai mạc khách khứa đến nườm nượp từ sáng đến chiều. Buổi tối, Lucas còn đặc biệt tổ chức một tiệc cocktail dành riêng cho khách mời thuộc giới nghệ sĩ, giới tinh hoa và các đại gia yêu nghệ thuật.    

Tuấn Anh đến từ sớm, dành nhiều thời gian để ngắm từng bức tranh. 

Gần suốt buổi tối, Quỳnh Như bận rộn mời rượu, giới thiệu các tranh hoạ cho khách khứa. Thi thoảng cô mới có thời gian đảo mắt đi tìm Tuấn Anh, và lần nào cũng thấy anh đang say đắm nhìn một tác phẩm nào đó, và lần nào cô cũng mỉm cười. 

Gần 9 giờ tối, Quỳnh Như mới rảnh rang mà cầm một ly champagne đến bên Tuấn Anh. Cô đưa ly rượu cho anh, nhưng không nói gì. Hai người đứng bên nhau ngắm bức vẽ một vườn hoa đa sắc. 

Tuấn Anh nhẹ nhàng bắt chuyện, “Hồi lần đầu tiên anh nhìn thấy tranh của trẻ tự vẽ, anh đã có cái suy nghĩ ác độc rằng Chúa thật công bằng. Thế giới của chúng ta ở bên ngoài, rộn ràng màu sắc nhưng nông cạn. Còn với những đứa trẻ ấy, Chúa đã gieo cả thế giới vào trái tim, nên chúng có những thiên phú nghệ thuật mà người thường không có được. Mỗi bức tranh chúng vẽ ra là cả một vũ trụ mà anh chưa từng biết tới.” 

Quỳnh Như cười nhẹ. Anh không nhớ ư? Chính anh trước lúc chia tay ngày xưa đã dặn cô rằng sau này trở thành art curator thì hãy giúp các nghệ sĩ mới và những đứa trẻ. Khi ấy, anh bảo những trẻ tự kỷ vẽ tranh rất khác, chúng nhìn cuộc đời đẹp một cách khác. Những lời nói mơ màng ấy của anh đã thôi thúc cô bước sâu hơn vào cuộc đời, cho cô chứng kiến những trái phải, cho cô một động lực để làm việc tốt đẹp. Chính vì vậy cô chưa từng căm giận anh. 

“Cảm ơn em đã tổ chức buổi lần này.”

Quỳnh Như vẫn không nói gì, chỉ mỉm cười. Tuấn Anh nhìn nụ cười phảng phất trên làn môi màu hồng cam của cô. Nụ cười ngọt ngào, năm phần tự tin, năm phần mãn nguyện.

“Oh my God! Em đây rồi!”

Jason bất ngờ xuất hiện từ phía sau hai người. Hai tay Jason đặt lên vai Quỳnh Như, động tác khiến cô nằm gọn trong vòng tay anh. Jason quay sang Tuấn Anh, “Sorry, cho tôi mượn cô ấy một chút.”

Nói rồi, Jason liền nửa ôm nửa đẩy Quỳnh Như bước nhanh đi, tách xa khỏi Tuấn Anh.

“Anh làm cái gì vậy?” – Quỳnh Như rít khẽ.

“Phá đám. Chẳng phải kịch bản hôm nay là chọc ghen hay sao?”

“Vậy hoa đâu?”

“Anh họp vừa mới xong. Quên mua rồi.”

“Có tâm quá!”

“Kế hoạch B. Em giúp anh chọn một bức tranh đi, anh mua. Giả vờ nói chuyện với anh cho tình tứ vào. Chứ ban nãy em nói cười với anh ta tươi như hoa, trông chẳng còn phẩm giá gì cả.”

“Vậy sao?” – Quỳnh Như hơi hoảng hốt. Bỏ xừ rồi, sau bao nhiêu năm cô vẫn kiểu mê trai ra mặt vất hết liêm sỉ như thế à?      

**

Tuấn Anh đứng bên cửa sổ, vừa uống rượu, vừa nhìn bao quát phòng tranh, vừa quan sát Quỳnh Như và người đàn ông lạ mặt kia. Anh ta dong dỏng, trắng trẻo xinh tươi như con gái, cách ăn vận sang trọng đậm kiểu của dân kinh doanh trí thức, áo sơ-mi trắng với quần tây đen được cắt may khéo léo. 

Tây An bước đến bên cạnh Tuấn Anh, “Ông nhìn gì mà mặt khó đăm đăm vậy?”

Tuấn Anh chưa kịp trả lời, thì Tây An đã thốt lên đầy bất ngờ và bất mãn: “What?”

“What?” – Tuấn Anh dò hỏi nhìn Tây An.

“Cái gã kia.” – Tây An hất đầu về phía Quỳnh Như và Jason, “Sao bạn gái ông lại đi với gã đó vậy?”

“Không biết. Hai người họ có vẻ cũng thân lắm. Ai vậy?”

“Một thằng cha tồi tệ.”

Tuấn Anh tò mò, “Wow! Anh ta đã đắc tội gì với bà vậy?”

Tây An tu một hơi hết luôn ly champagne, “Lừa tình.”

“Hả? Hồi nào? Sao tôi không biết?”

“Thằng cha Việt kiều Mỹ mà tôi quen hồi ba bốn năm trước.”

Tuấn Anh nhíu mày suy nghĩ, rồi anh vỗ trán khi sực nhớ ra, “À rồi, hình như hai người chỉ quen một hai tháng, mà bà khóc quá trời khóc, đúng không?”

“Ông nói xem tôi có nên chạy đến bạt tai, hắt rượu hắn ta không?”

“Này, bà đừng có phá buổi triển lãm đầu tiên của Quỳnh Như đấy!”

“Đồ mê gái!” – Tây An cười khẩy, rồi cô lại nheo ánh mắt cú vọ về phía Jason và Quỳnh Như. Cô rít khẽ: “Jason… Jason…”

Tuấn Anh khựng lại, “Jason?”

“Hắn tên là Jason.” 

Bạn trai cũ của Quỳnh Như cũng tên là Jason… 

**

Quỳnh Như giới thiệu câu chuyện của từng bức tranh cho Jason. Cô diễn một vẻ mặt tươi tắn, nói chuyện bằng khẩu hình duyên dáng nhất, thi thoảng còn cố tình cười vui. Cô thừa biết Tuấn Anh và Tây An đang đứng ở một góc quan sát mình. 

Jason đôi lúc đưa tay lên chỉnh kính, nhưng thực chất là che đi cái ngáp. Anh hoàn toàn không có hứng thú với những câu chuyện nghệ thuật mông lung. Anh là con người của logic và các con số. Tuy vậy, lần nào chỉnh kính xong anh cũng tỏ ra nói cười với Quỳnh Như, hợp tác chút đỉnh với màn kịch vụng của cô. 

“Văn phòng của anh màu gì?”

“Trắng.”

“Bàn ghế màu gì?”

“Gỗ nâu sẫm.”

“Màu nóng như vậy…” – Quỳnh Như nhìn quanh, rồi kéo tay Jason đến trước một bức tranh vẽ cảnh biển có nhiều màu xanh, “Vậy anh mua bức này đi. Màu xanh là màu lạnh, cân bằng lại phong thuỷ trong phòng làm việc.”

“Quỳnh Như, em mời cả cô kia hả?” – Jason khẽ cúi xuống sát tai Quỳnh Như và thì thầm.

“Ai cơ?”

“Người đứng bên cạnh bạn trai em.” 

Quỳnh Như hơi nghiêng đầu, nhìn theo ánh mắt của Jason về chỗ của Tuấn Anh và Tây An. Cô cố tình mỉm cười với hai người, trước khi quay sang Jason.

“Đó là Tây An, bạn thân của Tuấn Anh. Anh… quen à?”

“Okay. Anh mua bức này. Mai em cho chuyển nó lên công ty cho anh. Bây giờ anh cà thẻ luôn rồi về.”

“Về sớm vậy? Chưa xong chuyện mà.”

 “Em có hai lựa chọn. Một, anh hôn em. Hai, em đưa anh ra xe. Đảm bảo work.”

Quỳnh Như nhìn Jason bằng ánh mắt nghi hoặc: “Anh đã gây ra tội nợ gì với Tây An à? Bồ cũ? Bắt cá hai tay? Sắp cưới rồi bỏ?”

Jason lạnh lùng: “Hôn nhé?”

“Em đưa anh ra xe.”

**

Jason bước nhanh ra khỏi toà nhà khu triển lãm. Xe anh đỗ ở gần cổng ra vào, nên phải đi băng qua khu vườn phía trước toà nhà. Quỳnh Như bước đằng sau Jason, khó khăn lắm cô mới đuổi kịp anh khi phải “đi cà kheo” trên đôi giày gót nhọn.  

Ra đến xe, Jason quay lại đối diện Quỳnh Như. Một bàn tay anh chạm nắm lấy bắp tay cô. Theo phản xạ, cô hơi rụt người lại tránh ra, nhưng vẫn bị anh bắt được.

“Diễn chút nữa. Họ đang đứng ở tầng trên nhìn xuống kìa. Anh thấy mặt anh ta xám ngoét rồi đó.”

Quỳnh Như cười sung sướng, “Vậy sao? Còn mặt của Tây An thế nào?”

“Anh mà ở lâu thêm chút nữa, có khi cô ta sẽ nhào tới gây sự chiếm hết spotlight của em đó.”

“Chu choa… Anh làm em tò mò ghê gớm. Lần đầu tiên em thấy có người có thể khiến cho bad boy máu lạnh như anh phải trốn tránh đó. Anh đã làm ra chuyện đồi bại gì kinh khủng vậy? Nói cho em biết mở mang tầm mắt đi.”

“Em dai như đỉa vậy!”

“Tạm tha cho anh. Coi như trả công anh hoàn thành tốt vai diễn.”

“Ừ. Lại còn phải bỏ tiền ra mua tranh.”

“Thank you. Số tiền của anh sẽ được đóng góp cho quỹ…”

“Thôi được rồi.” – Jason cắt lời. 

Jason hôn nhanh lên trán Quỳnh Như. Cô hoảng hốt, trợn mắt nhìn anh.

Jason nháy mắt xảo quyệt, “Cú cuối cho ép phê. Em tha hồ mà giải thích.”

“Anh có tin là em xử anh thay cho Tây An không?”

Jason hạ giọng khuyên lơn, “Em đừng có trẻ con nữa. Đàn ông mà ngần ấy năm vẫn yêu em là động vật quý hiếm đó. Bắt bỏ vào chuồng đi, đừng bày ra mấy trò dại dột này nữa.”

“Em biết rồi.”

“Bữa nào cuối tuần rảnh đi cà phê. Đem theo Hoàng Anh luôn, anh xem xem nó lớn thế nào rồi.”

“Lên lớp ba rồi.”

“Chà, chúng ta sắp già rồi.”

“Bái bai!” – Quỳnh Như đuổi thẳng, nãy giờ anh nhây quá rồi.

Jason bước vào xe, nhanh chóng phóng đi. Quỳnh Như đứng nhìn theo cho đến khi chiếc xe của anh khuất hẳn trên con đường. 

Đứng bên cửa sổ lớn ở tầng trên nhìn xuống, Tuấn Anh và Tây An quan sát hết cuộc trò chuyện của Jason và Quỳnh Như. Hai người ở dưới thì vui vẻ, thân mật. Hai người ở trên thì khó chịu, giông bão…     

PLOY

Tags:
One Comment

Leave a Reply