Hai Người Ngồi Bên Nhau | Chương 2

TRÌNH ĂN ĐÁNG NỂ!

San Francisco vào buổi trưa. Trời cao, nắng trong. Quán mì Thái có tên “The King of Noodles” nằm ở góc phố nhỏ khu trung tâm. 

Mặc xong xuôi tạp dề, Tuấn Anh rời khỏi bếp vào khu vực tiếp khách, bắt đầu ca phục vụ buổi trưa. 

Ngay khi vừa đặt chân vào gian bàn ăn, anh liền chú ý đến một mái tóc đen dài chuẩn gu mình thích: mái tóc buông xoã tự nhiên, ôm trọn bờ vai và tấm lưng cô gái, có chỗ hơi rối, có chỗ hơi gợn. 

Cô gái ngồi một mình, ở bàn sát cửa nhìn thẳng ra phố, quay lưng về phía anh. Thấy cô đang lật dở menu, Tuấn Anh đoán là chưa có ai nhận order, nên liền tiến đến. 

“Hi, what would you like to order?” (Chào, em muốn gọi món gì?) 

Cô gái ngước lên nhìn anh. 

Xinh quá! Đường nét rất êm đềm, dịu dàng. Không trang điểm nhiều, chỉ thoa chút son. Chỉ là… Tại sao cô cứ tròn mắt nhìn anh hoài mà không trả lời? Hay là không hiểu tiếng Anh?

Tuấn Anh nói chậm thêm một lần nữa: “What would you like to order?”

Cô gái hơi giật người, như vừa “tỉnh mộng”, cười nhanh một cái chữa thẹn. Tuấn Anh vẫn kịp nhận ra khuôn miệng cô cười vô cùng duyên. 

Cô chỉ chỉ ngón tay vào các dòng trong menu và nói: “Beef noodles, somtam, and a big glass of water, please!” (Xin một mì bò, somtam, và một ly nước lớn!)

Ồ, giọng tiếng Anh chuẩn thế. Vậy chắc vừa rồi bận nhìn anh vì đẹp trai rồi, chứ không phải do không hiểu tiếng Anh. 

Tuấn Anh ghi lại những món cô gọi, rồi thu dọn menu khỏi bàn. Thấy có chiếc máy ảnh đặt bên túi xách của cô, anh đoán cô là khách du lịch sang đây. Con gái đi chơi một mình cũng cool thật!

Mười phút sau, Tuấn Anh khệ nệ bưng một khay lớn đựng tô mì bò, đĩa somtam và một ly nước lớn từ trong bếp đi ra. Lại nhìn thấy mái tóc của cô từ phía sau. Anh bỗng thấy quen… Hình như chính là cô, người có mái tóc đen đi trên phố mà trưa hôm qua anh đã trông thấy từ cửa sổ phòng ký túc xá của mình. 

**

Quỳnh Như cố gắng giữ một nét mặt thản nhiên khi chàng trai dọn tô đĩa thức ăn từ trên khay xuống bàn cho mình. 

Nhưng bất giác, mắt cô lia xuống cổ chân anh. Là quần bò ống túm màu xanh jean sẫm! Con trai châu Á mà cao như vậy, lại mặc quần bò ống túm đẹp như vậy, ở San Francisco chắc chẳng có mấy người. 99% là cô nhận đúng người rồi! Chàng trai trước mắt cô đây chính là người mà cô đã hớt hải kiếm tìm suốt mấy con phố ngày hôm qua. 

Lạ thật… Hôm qua cô còn tự trách mình vì sao chẳng nhớ được gương mặt anh, thì ban nãy vừa trông thấy anh là cô nhận ra ngay. Như chưa từng quên! Ăn xong bữa này về, cô cần phải nghiêm túc nghiên cứu lại cách mà não mình vận hành.

Chưa kể, mới sớm nay cô còn nằm ườn trên giường mà mộng tưởng không biết khi nào có duyên gặp lại anh giữa San Francisco, thì đến bữa trưa gặp liền luôn. Có lẽ, duyên trời đang đốt đuốc chiếu sáng cuộc đời cô rồi. 

Tất cả đồ ăn được dọn ra ngay ngắn trước mặt Quỳnh Như. Cô ngẩng đầu, cười với anh: “Thank you!”

Chàng trai không nói gì, chỉ gật khẽ rồi cầm khay đi ngay. 

Quỳnh Như chưa vội động đũa. Cô nghĩ nghĩ một chút, rồi đứng dậy, chuyển sang ghế đối diện ngồi. Ngồi ở ghế này thì cô có thể nhìn khắp quán và tự nhiên quan sát anh. Chứ ngồi ở ghế trông ra phố, cô sẽ phải quay đầu vẹo cổ mới thấy anh được, mà như vậy vừa khó ăn vừa lộ liễu. 

Quỳnh Như vừa dùng bữa, vừa ngắm trai: Anh nhận gọi món từ các vị khách mới vào. Anh giới thiệu menu bằng giọng trầm trầm. Anh nhanh nhẹn thu dọn các bàn vừa ăn xong, rồi lấy khăn lau. Anh nói nói gì đó với một cô gái phục vụ khác. 

Anh ấy chỉ khoảng 20 tuổi hoặc hơn chút chút là cùng. Ừm… Chắc là sinh viên làm thêm, chứ trẻ tuổi sáng láng như vậy không có lý nào lại làm bồi bàn full-time.  

Nhưng suốt cả buổi, tại sao không nhìn đến bàn mình một lần?

Sau khi đã no kềnh, Quỳnh Như mới sực nhớ đến cuộc hẹn với bà giáo sư để cố vấn chương trình học cho cô vào đầu buổi chiều.

Cô nhìn đồng hồ, nó đã chỉ “2:05”. Có nghĩa cô vừa ăn trưa vừa ngắm trai hết hơn hai tiếng đồng hồ. Cũng có nghĩa cô đã trễ hẹn đến 35 phút. 

“Excuse me. Please check bill!” (Xin phiền, làm ơn tính tiền!) – Quỳnh Như nói lớn về phía chàng trai. 

Anh đang dọn dẹp ở cách cô hai bàn. Nghe cô gọi, anh không hề ngẩng lên mà chỉ hất đầu ra hiệu cho cô bạn phục vụ đến “giải quyết”.

Có phải… Hình như anh ấy cố tình ngó lơ mình! Anh ấy nhận ra đã bị nhìn cả buổi rồi phải không? 

Cô phục vụ nhanh chóng đưa bill ra cho Quỳnh Như. 

Quỳnh Như không nhìn tổng giá, mà chọn luôn mục “tip 25%” cao nhất, rồi đưa thẻ tín dụng ra. Cho tip cao một chút, xem như trả phí nhìn ngắm gây mất tự nhiên cho anh ấy đi. 

Thanh toán xong xuôi, Quỳnh Như đứng dậy mặc áo khoác, vơ lấy túi và máy ảnh, sẵn sàng rời quán. Trước khi bước ra cửa, cô hướng mắt về phía chàng trai thêm một lần, thấy anh đang nói gì đó với cô bạn cùng làm, không có dấu hiệu gì là sẽ nhìn về phía cô. 

Cô thở dài. Có lẽ cô đã gây ấn tượng xấu mất rồi…

Nhưng thôi không sao, dù gì thì cô cũng đã biết cách để tìm ra anh. Ngày rộng tháng dài, cô cứ chăm chỉ đến đây ăn hàng ngày, rồi hai người sẽ quen biết nhau mà thôi. Khởi đầu không quan trọng bằng tiến trình! Nghĩ vậy, Quỳnh Như yên tâm rời đi, quýnh quáng chạy về trường nằm cách đấy hai con phố. 

**

Quỳnh Như vừa đi khỏi cũng là lúc Tuấn Anh quay đầu nhìn về bàn của cô. Đi rồi… 

“Là người Việt sao?” – Tuấn Anh lặp lại cái thông tin mới được cô bạn làm chung người Thái tên Ploy cho hay. 

“Ừ. Lúc nãy tôi nhìn tên trên thẻ tín dụng. Là tên Việt Nam.”

“Tên gì?”

“Không nhớ. Tôi có biết tiếng của các cậu đâu?! Chỉ nhận ra vậy thôi.” – Ploy lườm Tuấn Anh, trong ánh mắt có chút khinh bỉ, “Sao hả, người đi rồi mới thấy tiếc à?”

“Ban đầu cứ tưởng là người Thái nên mới vào đây ăn. Nếu biết là người Việt thì đã chào hỏi mấy câu rồi.”

“Người ta ngắm cậu cả buổi đến quên ăn. Cậu mà lại chào hỏi thì có khi vui quá mà ngất luôn đi đấy. Ha ha…”

Tuấn Anh thấy buồn cười, nhớ đến cảnh cô gái ấy đứng lên đổi chỗ ngồi để quay mặt vào phía bên trong quán hòng quan sát mình cho thỏa thích. 

“Tôi đẹp trai thì tôi chịu vậy!” – Anh nhún vai. 

“Ây dà… Phí ngắm trai là tip 25%, cũng được quá ta!” – Ploy cười nửa khoái trá, nửa nhạo báng, “Này, hay là cậu đừng thôi việc nữa. Có cậu ở đây thì bọn tôi mới được hưởng ké tiền tip chứ.”

Tuấn Anh tảng lờ lời châm chọc của Ploy, cầm khăn bước đến dọn bàn của cô gái vừa đi. 

Một tô mì bò, một đĩa somtam theo kích thước khổng lồ của tụi Mỹ… Khối lượng đồ ăn này, nếu ở Việt Nam thì có thể nuôi đến tận ba cô gái, vậy mà cô nàng tóc đen này có thể chén sạch gọn gàng. Trình ăn đáng nể, đáng nể!  

PLOY

Leave a Reply