Hai Người Ngồi Bên Nhau | Chương 16

KHOẢNG CÁCH LÀ THÁI BÌNH DƯƠNG

Li Peng đang bước vòng quanh bàn làm việc vì bí ý tưởng… 

“Sáng mai anh có thời gian không? Có thể cùng uống cà phê ngắm vịnh Victoria không? Quán Starbucks ở cuối Đại lộ Danh Vọng, 8h? Đã lâu không gặp. Quin Nu.”

Vì buồn tay, Li Peng mở điện thoại bấm kiểm tra email cho vui, thì gặp ngay email này vừa đến mươi phút trước. Ngắn gọn. Đủ ý. Đường đột. Từ vợ (cũ) của bạn cùng phòng cũ. Ha, sao có những ngày trong cuộc đời nó ly kỳ quá?!

Cái kịch bản phim anh đang viết đã tắc tịt suốt mấy ngày nay. Tâm trạng cứ nhàm chán, bực dọc. Anh đang cần một cái búa (vô hình) đập lên đầu mình cho ý tưởng tuôn chảy tung toé. Có lẽ một cuộc gặp gỡ sẽ giúp anh thoát khỏi lối mòn suy nghĩ. Dù sao Quin Nu cũng là loại điên điên rất truyền cảm hứng mà! Ôi, thật là Chúa trời rủ lòng thương!

Li Peng thoăn thoắt gửi email trả lời: “Hi Quin Nu. Long time no see. Sure, see ya tmr.”

**

Bầu trời buổi sáng Hong Kong trong xanh như ngọc. Đã là cuối tháng 8, thời điểm giao mùa vô cùng đẹp đẽ: Mùa hạ chuyển mình dịu dàng, thôi bỏng gắt. Mùa thu khe khẽ đến bên, đượm nồng nàn. 

Khi Li Peng đến, Quỳnh Như đã ngồi ở bàn bên ngoài quán Starbucks. Cô thư thái nhấm nháp cà phê, hưởng thụ nắng ngọt gió lành của buổi sáng bờ vịnh. 

“Quin Nu! Ngọn gió nào đưa em đến Hong Kong vậy?” – Li Peng ngồi xuống bên cạnh Quỳnh Như, vô cùng hồ hởi. 

Quỳnh Như cười toe, ôm nhẹ lấy bạn cũ, “Oh my God! Li Peng Anh đẹp trai hơn hình đăng trên Facebook đấy!”

Li Peng làm điệu bộ vuốt tóc, “Vậy à? Vậy phim tới anh sẽ liều mình đóng nam chính luôn!”

Quỳnh Như cười khanh khách. Cái hồn nhiên của thời đi học ùa về…

“Em du lịch qua đây à?”

“Không hẳn. Em đến xem Art Basel.” (*)

“Ồ. Em làm gì mà đi xem cái đó?”

Quỳnh Như nhăn mặt phật ý, “Thì ra bao lâu nay anh chỉ like dạo hình Facebook em thôi, chứ đâu có để tâm xem em làm gì!” 

“Ừ đúng, là anh like dạo thôi.” – Li Peng ba chây, giả vờ làm mặt nghiêm trọng, “Vậy ra… Em có đi làm hả? Anh thấy em check-in khắp nơi, toàn đi bảo tàng phòng tranh này kia, anh tưởng em chỉ lo enjoy cuộc sống thôi chứ.”   

Quỳnh Như bật cười. Ôi cô nhớ làm sao cái kiểu nói chuyện nửa đùa nửa thật của Li Peng! – “Em làm art curator. Mấy năm trước em based chủ yếu ở Bangkok, mới về Sài Gòn thôi. Đang phải set-up nhiều thứ cho một phòng triển lãm mới mở. Còn anh thế nào rồi?”

“Nghèo và thất nghiệp.”

“Khiêm tốn không hợp với anh đâu, Peng Peng! Năm ngoái phim ngắn của anh đạt nhiều giải thưởng lắm mà.”

Li Peng hãnh diện ra mặt, nhưng vẫn kiên trì kể khổ, “Haizzz… Thật ra là sau một chuỗi thành tích lỗ nặng của anh, nhà anh đã từ bỏ ý định bắt anh kế nghiệp rồi. Ba anh bảo anh càng làm thì gia tộc càng lụn bại. Vậy mà năm xưa ông ta cứ ép uổng anh đi học kinh doanh, làm lỡ dở cả cuộc đời.”

Quỳnh Như lắc đầu trước lời khoa trương của Li Peng. Nhớ năm đó, ngay sau đám cưới của cô với Tuấn Anh, Li Peng đã bị gia đình lôi về Hong Kong. Nghe bảo nhà anh sản nghiệp lớn, làm chủ mấy con phố buôn bán sầm uất, nên muốn có thêm người để phụ một tay. 

“Em lại thấy anh được như bây giờ vì hồi đó bỏ học. Đôi khi chính sự lỡ dở đã cho anh cảm xúc và ý tưởng sâu sắc. Kiểu như có không gian cho bản thân tìm tòi phát triển, không đi theo lối mòn của sách vở ấy.”

“Nói hay lắm!” – Li Peng tấm tắc, “Nhưng mà… Sao anh lại cảm thấy thật chua chát?! Phải chăng vì chúng ta không thể đạt được thứ mình muốn, nên mới nghĩ ra lời chống chế cho cuộc đời lỡ dở?”

Quỳnh Như chun chun mũi, “Có lẽ là thế thật…”

Li Peng hướng đầu gần về phía cô, hạ thấp giọng ra chiều bí ẩn, “Mà em nói giống Tun Anh y hệt. Nó vẫn bảo với anh là chính những chuyện trắc trở làm cho cuộc đời thêm đặc sắc.”

Quỳnh Như nghẹn ngụm cà phê đang nuốt. 

Vốn khi hẹn gặp Li Peng, cô biết chủ đề về Tuấn Anh là không tránh khỏi, nhưng mà… Đến cô cũng bất ngờ với phản ứng của chính mình. 

Li Peng nhìn biểu hiện của Quỳnh Như, liền nửa cười nửa thở dài, “Quanh co mà làm gì. Anh thừa biết em muốn nghe về Tun Anh.” 

Bị lật tẩy rồi, nên Quỳnh Như chẳng chối nữa, “Vậy kể cho em nghe đi.”

“Nó làm visual artist, lấy nghệ danh là Tyger hay Tigar gì đó. Làm nhiều job có tiếng lắm. Chưa vợ chưa con. À, đẹp trai hơn xưa nữa.” 

“Mấy cái này em biết. Anh ấy nổi tiếng lắm.” 

Thấy Li Peng nhìn mình theo kiểu “ồ, thì ra em là loại biến thái theo dõi người yêu cũ”, Quỳnh Như vội bào chữa: “Anh ấy lên báo lên tivi phỏng vấn nhiều lắm. Cũng trong giới nghệ thuật cả, em có muốn lơ cũng khó.”

Li Peng gật gù, vẫn tỏ rõ ý cười mỉa mai, “Vậy anh nói cho em chuyện mà em không biết ha!”

Quỳnh Như nhún vai, uống một ngụm cà phê.

“Tuần trước anh mới nhậu với nó ở Lan Quế Phường.”

Quỳnh Như kinh ngạc, “Anh ấy đến Hong Kong?”

“Ừ. Đến rồi. Đi rồi.”

Quỳnh Như cúp mắt xuống. Chẳng hiểu tại sao trong lòng lại thất vọng.

“Nó sang Mỹ làm job, tiện thể tạt qua đây mấy ngày rủ anh đi nhậu.”

“Vậy à…”

Quỳnh Như chà chà hai lòng bàn tay vào cốc cà phê ấm. 

Li Peng chậm rãi uống cà phê. Hết nửa cốc, anh vẫn thấy cô kiên trì trầm lặng.

“Này, nếu muốn gặp nó thì em đi tìm đi. Bây giờ hai người đang sống cùng một thành phố mà.”

Quỳnh Như cười bất đắc dĩ, “Em không tìm đâu. Anh ấy từng bảo là anh ấy sẽ đi tìm em. Đàn ông vẫn nên là nói được làm được.”

Anh ấy sang Mỹ. Anh ấy ghé Hong Kong rủ Li Peng đi nhậu. Nhưng anh ấy lại không tìm mình…

Bao năm qua, có thể cô đã cố chấp nhớ anh, nhưng anh thì không. 

“Đừng nói với anh là chừng đó năm mà em vẫn chờ nó nha?”

“Tất nhiên là không rồi.” – Quỳnh Như cố tình cười lớn, điệu cười khiến toàn thân cô co lại vì tự thấy giả tạo, “Em từng quen bạn trai, cũng hay đi xem mặt lắm. Chỉ là duyên mới chưa tới thôi.”

Li Peng bĩm môi, không nói nữa. Anh nhìn kỹ mái tóc đen dài cổ điển của Quỳnh Như… Hừm, tóc bao nhiêu năm rồi không đổi kiểu. Anh tự hỏi, có phải tóc tai có thể ám vào vận mệnh của con người không? Chính vì kiểu tóc cổ lỗ sĩ này mà cô mới như phụ nữ trăm năm trước nhẫn nại chờ chồng.

Trước đôi ngươi Quỳnh Như kéo một màn nước mỏng. Cô mím môi mỉm cười. Chẳng rõ tại sao trong lòng không thấy đắng nữa, thay vào đó là một vị ngọt thanh dễ chịu. 

Anh ấy đã sang cả Mỹ để làm job rồi cơ à? Vậy là thành công rồi! Ơn Chúa! 

Quỳnh Như không nhắc thêm một lời nào nữa về Tuấn Anh. Cô yên lặng ngắm vịnh Victoria đang lóng lánh trong nắng. Đôi mắt cô ánh lên những chùm sáng vui vui, mơ mơ…

Li Peng đưa điện thoại lên, chụp một tấm ảnh của Quỳnh Như.   

**

Ngồi bên cửa sổ quán Starbucks cũ kỹ, Tuấn Anh ngắm màn đêm ướt sũng và buồn thảm của Seattle. Chợt điện thoại rú lên một tin nhắn cụt lủn từ Li Peng: “500 đô!”

Vì đang chán, anh liền nhắn trả cho có việc để làm: “Bị đá ra khỏi nhà, cần tiền khởi nghiệp hả?”

Tin nhắn nhận lại: “500 đô!”

Giở trò gì đây? 

Đoán chắc Li Peng đang muốn quậy phá gì, nên Tuấn Anh giả vờ hạ mình. Anh nhắn đi: “Được rồi. Đưa số tài khoản đây.”

Tin nhắn nhận lại: “Bạn tốt! Vậy được, không bán nữa, cho mày free.”

Tuấn Anh còn chưa kịp thẩm thấu ý tứ của Li Peng, thì đã thấy một tấm ảnh được gửi vào cửa sổ chat. 

Anh sững sờ…

Người trong ảnh là Quỳnh Như. Cô đang xa xăm nhìn một cái gì đó ở bên ngoài tấm ảnh. Nét mặt trầm lặng. Mái tóc đen dài tự nhiên, một nửa thả trước ngực, một nửa thả sau vai. 

Tuấn Anh lập tức gọi điện cho Li Peng: “Mày làm sao mà gặp Quỳnh Như?”

“Vẫn đang ở Mỹ à?”

“Ừ. Đang ở Seattle. Mày…”

“Seattle? Đi thăm chị Karen à?”

“Ừ. Quỳnh Như…”

“Chị Karen có khoẻ không? Con bà ấy trong ảnh nhìn kháu ghê.”

Tuấn Anh gấp gáp: “Cả nhà chị ấy đều khoẻ.”

“Mày có ra quán Starbucks gần cái chợ trung tâm không?”

“Đang ngồi đó đây. Mày trả lời tao trước, Quỳnh Như…”

Biết thừa Tuấn Anh đang sốt ruột, nên Li Peng càng cò cưa: “Ê, tao vừa nhớ ra. Hồi đó đi Seattle tụi mình đã không vào cái quán đó. Quin Nu xếp hàng có chút xíu mà than lạnh, nên đòi đi chỗ khác. Đồ công chúa!”

“Tao tắt máy đây.”

“Mẹ nó. Mày đối xử với ân công như vậy đó hả?” – Li Peng im một nhịp, “Rồi rồi. Quin Nu qua đây đi Art Basel nên sẵn hẹn tao cà phê thôi.”

“Hai người…” – Tuấn Anh cảm thấy sự hồi hộp, kinh ngạc, phấn chấn của bản thân vừa lên tới đỉnh điểm, “Cô ấy… Có nói chuyện về tao không?”

“Chứ tao với Quin Nu còn có gì để nói với nhau nữa?” 

“Vậy mày kể những gì?”

“Tao nói mày bây giờ đã có hai vợ một con, nên Quin Nu đừng tơ tưởng nữa. Tao khuyên nàng hãy về với đội của tao.”

Biết Li Peng đùa dai, Tuấn Anh không đáp trả. 

Li Peng chậc lưỡi: “Mày rõ là nhàm chán! Thôi được rồi. Tao bảo với Quin Nu là mày bây giờ đã ngộ ra chân ái đời mày chính là tao. Vì vậy nên tuần trước mày đã bay sang tận Hong Kong thăm tao.”

Tuấn Anh tắt ngay điện thoại. 

Một phút sau, Li Peng gọi đến. 

Vừa nhận máy, Tuấn Anh đã phủ đầu: “Nói đàng hoàng.”

“Đồ cục súc!” – Li Peng dài giọng, “Tao kể cho Quin Nu sơ sơ cuộc sống của mày thôi. Mà hai đứa bay đúng có duyên đấy. Tụi tao vừa ngồi ở Starbucks bên này xong thì bờ bên kia Thái Bình Dương mày cũng đang ngồi Starbucks.”

Trái tim Tuấn Anh kích động thình thịch, “Cô ấy… thế nào rồi?”

“Bảo là đang làm art curator ở Sài Gòn. Mẹ nó, mày tự đi tìm mà hỏi thẳng. Ra dáng đàn ông tí đi! Năm xưa mày đùng đùng đòi cưới con gái người ta oai phong lắm mà?!”

Tuấn Anh cười xót. Anh nên vui hay nên buồn đây? 

“Sao? Sao không nói gì nữa vậy? Mày tra khảo tao xong chưa?”

“Xong rồi. Cảm ơn mày.” 

“Ok. Mày nợ tao đó.”

“Ừ. Lần sau tới Hong Kong lại đi nhậu.”

“Ok! Và nhớ trả tao 500 đô.”

Chấm dứt cuộc gọi. 

Tuấn Anh úp điện thoại xuống bàn, rồi lại cầm nó lên, bật lưu tấm ảnh của Quỳnh Như vào máy.  

Anh ngắm mãi hình ảnh của cô. Những đường nét thuần khiết, hài hoà. Vẫn kiểu trang điểm nhẹ nhàng, một chút chì kẻ mày, một chút son màu nhạt. Mái tóc virgin hair đúng gu của anh. So với thời đi học, cô chẳng đổi khác mấy, chỉ chững chạc hơn một chút. Cũng đúng thôi, người sống an lành hưởng phúc thì đâu sợ việc bị thời gian hãm hại nhan sắc. 

Đôi môi Tuấn Anh cong nhẹ… Mấy năm qua, anh vẫn thường lên Instagram ngắm ảnh cô đi du lịch khắp nơi. Nhưng tấm ảnh này khiến anh vui lạ, vì nó chỉ dành cho mình anh mà thôi. 

Tuấn Anh tắt tấm ảnh đi, rồi bấm mở ứng dụng ngân hàng ra, nhìn số tiền trong tài khoản. Khá lớn rồi đấy, nhưng vẫn chưa đủ. Anh cất điện thoại vào túi áo khoác, đưa cốc cà phê lên uống như một cái máy. 

Trời đã tối muộn, hè phố bên ngoài trống hươ, khác với cảnh ban ngày luôn có một hàng dài người xếp hàng chờ vào cửa. Cà phê Starbucks ở đâu cũng như nhau, nhưng chẳng hiểu sao du khách luôn sẵn lòng đợi mua từ quán đầu tiên của chuỗi thương hiệu này. 

Chẳng hiểu sao sau khi xong việc ở Los Angeles nắng ấm, anh lại thuê xe lái lên Seattle ẩm ướt này? Càng chẳng hiểu sao lại mò đến quán Starbucks này?

Dòng thời gian bỗng như đảo ngược…

Ngày hôm đó, trên hè phố, trước quán Starbucks đầu tiên của thế giới, có một chàng trai và một cô gái đứng trong hàng chờ đến lượt mình. Lề đường ướt nhẹp vì mưa dầm. Thời tiết đầu đông rất lạnh, bầu trời âm u. Cô gái ôm chặt chàng trai mà vẫn co ro run rẩy. Cuối cùng, hai người họ quyết định không mua cà phê nữa, mà chạy ù đến hàng xúc xích nóng hổi gần đấy…

**

(*) Art Basel ở Hong Kong là một trong những triển lãm mỹ thuật lớn nhất thế giới. 

PLOY

Tags:

Leave a Reply