Hai Người Ngồi Bên Nhau | Chương 1

Hai Người Ngồi Bên Nhau

BẮT ĐẦU, SAN FRANCISCO. 

Trái tim lần đầu biết lạc lối vào năm 19 tuổi. Chưa bước sang đầu 2, còn tốt chán, chưa quá trễ!

Ánh mắt của Quỳnh Như bám theo ba chàng trai đang vừa đi vừa cười đùa trên hè phố. 

Chính xác là cô nhìn mãi vào chàng trai đi ở giữa, cao nhất hội. Anh chàng người Á Đông, mái tóc dày loà xoà, mặc áo hoody màu ngà, quần bò màu xanh jean sẫm, mang giày thể thao. Là quần bò ống túm, loại cực kỳ khó nhằn! Dáng người phải cao, chân phải dài thì hẵng nghĩ đến chuyện xỏ vào nó. Vậy mà chàng trai kia lại diện ngon lành không cần chút nỗ lực nào.

Chàng trai trong tâm điểm của cô vừa bá vai anh chàng Á Đông khác đi bên cạnh. Hai người họ cười lớn, rất vui vẻ. Người còn lại trong hội là là một anh da nâu bóng, đang gãi đầu gãi tai ngượng ngập, chắc bị hai người kia trêu chọc gì rồi.

Chiếc xe điện cáp lao đều trên đường, nhanh chóng lướt qua chỗ của ba chàng trai. 

Ngồi trong khoang xe, Quỳnh Như ngoái cổ trông theo bóng áo hoody màu ngà và quần bò ống túm trở nên nhỏ dần. Chiếc xe điện cáp rẽ vào một con phố nhỏ. Bóng dáng của ba chàng trai chính thức mất hút. 

Ông lái tàu rung rung chuông một hồi dài để đánh động cho phố phường xung quanh là “Xe điện đang đến đây, xê ra, xê ra!” 

Tiếng chuông cũng đá Quỳnh Như một cú mạnh, rớt khỏi trạng thái ngây đơ. 

PHẢI ĐUỔI THEO! 

Cô vội vã nói lớn với ông phụ xe: “Cho tôi xuống ở trạm kế!”

Đến trạm. Khi xe cáp còn chưa kịp dừng hẳn, thì Quỳnh Như đã hấp tấp bước xuống. Tiết kiệm được giây nào hay giây nấy! Bậc thang bằng gỗ của xe khá cao, vận tốc bước lại nhanh, nên cô bị hụt chân, sém chút nữa ngã nhào. May mà bàn tay cô níu kịp cái thanh bám an toàn ở cửa xe, chứ không đã tiếp đất bằng hai tay hai chân và cả khuôn mặt rồi. 

Tuy vậy, cú suýt ngã ấy chẳng khiến Quỳnh Như xao nhãng việc đang làm. Cô phăm phăm bước thật nhanh, đi ngược lại lộ trình mà chiếc xe cáp vừa đi qua.

Quỳnh Như bước như chạy, chẳng mấy chốc đã quay lại đường chính, trở về chỗ ngã tư mà chiếc xe rẽ hướng khiến cho cô mất dấu ba chàng trai. Cô bám theo con đường mà họ vừa đi. Đi mãi, đi mãi, sau bốn cái ngã tư vẫn không thấy tăm hơi họ đâu…

Tốc độ đi của ba người kia không quá nhanh, nên chắc chắn trong khoảng thời gian tính từ lúc mất hút đến giờ họ không thể đi qua bốn cái ngã tư. Ở từng ngã tư, cô cũng ngóng sang các con phố rẽ ra từ đường chính rồi, không thấy họ. Hay là họ tạt vào quán cà phê nào? Nghĩ vậy, Quỳnh Như liền quay người bước ngược lại, vừa đi vừa dòm dòm vào bên trong các quán. 

Ngã tư, đèn đỏ. Quỳnh Như đứng dựa người vào cột đèn để thở. Leo lên leo xuống mấy con dốc nãy giờ khiến cô bắt đầu thấy hụt sức. 

Quỳnh Như thở phù phù nhỏ nhỏ, và tự cười mình. Trái tim cô hào hứng nhảy disco – năm phần vì mệt, năm phần vì trai. Cô đang làm chuyện kinh thiên động địa gì thế này?! Là lao xuống khỏi xe cáp điện chỉ vì thoáng thấy bóng trai đẹp đấy! Suốt cả thời cấp ba, suốt cả một năm ở London, cô đã gặp kha khá trai đẹp rồi, đủ mọi loại style và khí chất, nhưng lại chưa từng kinh qua cảm giác này. Đây chẳng phải là lần đầu trái tim rung động đấy sao? 

Quỳnh Như tựa đầu vào cột đèn. Ánh mắt mơ màng nhìn vào khoảng không của hè phố trước mặt. Hình ảnh cái bóng lưng mặc áo hoody màu ngà dập dìu mờ nhạt. Chàng trai ấy đã cười rất vui vẻ, điệu cười thoải mái và bừng sáng. Cơ mà, tại sao cô lại không nhớ nổi nét mặt của anh ấy, chỉ nhớ mái tóc loà xoà? Do trí nhớ của cô tệ lậu? Hay là lúc trên xe cáp, cô vốn cũng chưa kịp thấy mặt anh chàng, chỉ bị hớp hồn bởi dáng người cao ráo manly mà thôi? 

Đèn xanh. Quỳnh Như bước sang đường. Cô lại vừa đi vừa dòm dòm vào hàng quán người ta, căng mắt tìm tung tích ba người kia. Kết quả là thất vọng. 

Đi thêm một đoạn, Quỳnh Như trở về đúng ngay chỗ ngã tư nơi cô mất dấu bọn họ. Cô đứng lại giữa hè phố, chẳng biết nên bước đi đâu nữa. Trước khi nhìn thấy anh ấy thì mình đang ngồi trên xe cáp để làm gì ấy nhỉ? Cô không nhớ…

Sức mạnh của trai đẹp phá đảo thật đấy!

Quỳnh Như nhìn quanh, chợt thấy bên kia đường có một toà nhà lớn, cao sáu tầng, sơn màu trắng, nhiều ô cửa sổ hình chữ nhật, bên ngoài treo bảng hiệu màu đỏ và đen “Academy of Arts”. Ơ, là trường của cô đấy sao? Nhưng con đường này… Không phải! Đây đâu phải là địa chỉ của trường? Nhìn bên ngoài toà nhà cũng đâu giống một trường đại học mỹ thuật. 

Có hai cô gái tóc nâu tóc vàng mặc áo thun in logo của trường bước ra khỏi toà nhà. Lại có một chàng trai với kiểu đầu tết đầy những bím nhỏ, đeo tai nghe nhạc to sụ, bước vào trong toà nhà. À, hẳn kia là ký túc xá của trường rồi. 

Hay là… Anh ấy đã vào trong ấy, là sinh viên cùng trường với mình? Nếu vậy thì mình cứ đứng đây đến tối thể nào cũng gặp được. Còn không nữa thì sáng sớm mai lại đến đây chờ, chờ hết một ngày thì thể nào cũng thấy thôi.

Quỳnh Như cốc lên trán mình. Tại sao những suy nghĩ vớ vẩn này lại nảy sinh trong đầu cô cơ chứ? Đến gương mặt của chàng trai ấy cô còn không nhớ, thì lấy gì mà nhận người? Anh ta chắc chắn sẽ thay quần áo mà. Ừm, mà lỡ tìm thấy thì cô sẽ làm gì tiếp chứ? Chắc chắn cô không có cái gan chạy đến trước mặt người ta, bảo rằng “Anh ơi, em nhìn thấy anh từ trên xe cáp. Anh cho em số điện thoại đi.” Phải làm sao nhỉ?

Quỳnh Như cứ ngây người nhìn toà nhà bên kia đường, chẳng suy nghĩ rành mạch được gì. Ừm… Thôi thì… Nếu có duyên thì sẽ gặp lại vậy… Dù sao San Francisco cũng không phải là một thành phố quá lớn. 

**

Một lúc lâu sau, Quỳnh Như quay gót rời đi. Cô mỉm cười, nụ cười mỗi lúc một rạng rỡ. Những phút vừa qua cô đã hành xử khùng thật, nhưng lại thấy hưng phấn. Cảm giác được tự do làm điều mình thích! 

Mới một năm trước thôi, cũng vào khoảng thời gian này, cô vừa đến London học kinh doanh theo sắp xếp của ba. Lúc ấy, tương lai của cô như một ván cờ đã được hoạch tính hoàn hảo. Theo lộ trình thì cô sẽ ở Anh học đến thạc sĩ, rồi về nước thừa kế tiếp quản sàn chứng khoán của ba, sau này trở thành một nữ doanh nhân (thành đạt hay không thì chưa biết!).

Một năm, 12 tháng, 365 ngày, có thể xảy ra biết bao nhiêu chuyện. 

Ba mẹ cô ly hôn. Ba cô nhanh chóng công khai bà nhân tình đã bên ông mấy năm qua. Gia đình hoàn mỹ của cô đổ bể trên giấy tờ và cả trong tim cô. Cô chọn theo mẹ. Và mẹ đã đồng ý cho cô sang San Francisco học ngành Lịch sử Nghệ thuật. Làm lại từ đầu.   

Cuộc đời dài như vậy, tốt nhất hãy biến những điều mình thích trở thành công việc. Sống như vậy sẽ không bị nhàm chán. 

Trong khi Quỳnh Như vừa đi vừa nghĩ rời khỏi ngã tư, thì ở bên trong toà nhà màu trắng bên kia đường, từ một ô cửa sổ tầng ba, có chàng trai đang vừa uống cà phê vừa nhìn cô. Chính là chàng trai mặc áo hoody màu ngà với quần jean ống túm mà cô đã hớt hải kiếm tìm. 

Chàng trai ấy nghĩ: “Cô gái kia có mái tóc đẹp quá!”. Mái tóc đen, dày, dài gần ngang lưng, không thẳng đơ vì ép duỗi, mà hơi bồng, hơi rối, rất tự nhiên, cũng vì vậy mà rất đẹp. Anh dán mắt nhìn theo làn tóc ấy xa dần trên phố.  

**

Quỳnh Như trở về khách sạn khi trời vừa sập tối. 

Vừa bước vào trong phòng, cô liền tung hê giày khỏi chân, rồi pha cho mình một tách trà nóng, đến bên cửa sổ, ngồi bệt xuống sàn. 

Bên ngoài cửa sổ là một mảnh San Francisco đang nhá nhem. Khách sạn nằm gần quảng trường Union Square, trái tim của thành phố, nên từ đây có thể trông thấy những nét đài các nhất: khu phố tài chính toàn cao ốc ở xa xa, những dãy nhà cổ đã hai ba trăm tuổi ở gần gần, ngay bên dưới là con phố nhỏ có các tuyến tàu điện cáp chạy qua chạy lại rất vui vui mắt. 

Mấy ngày nay rong chơi, cô bắt đầu có khái niệm về các khu lớn, các phố chính của San Francisco rồi. Ngày mai, cô sẽ đến trường làm thủ tục nhập học, đăng ký lớp. Còn phải mua sắm một số thứ, nhất là quần áo ấm. Thời tiết sẽ nhanh chóng trở lạnh, gió ở đây lại lớn… 

Quỳnh Như đang suy nghĩ không đầu không đuôi về những chuyện cần làm ngày mai, thì mẹ cô gọi điện đến. 

“Hi mommy!”

“Con đang làm gì đấy?”

“Dạ con mới đi cả ngày về, vừa về đến khách sạn.”

“Trời có lạnh không?”

“Không ạ. Trời đẹp lắm. Ban ngày gió mát mà nắng ấm. Mẹ đi làm chưa?”

“Mẹ đang ra sân bay đi Hong Kong, xem cái hội chợ phim ở bên ấy.”

“Mẹ đi bao lâu thế? Bác Hai có đi với mẹ không?”

“Bác con sang bên trước ấy rồi. Mẹ đi ba ngày thôi, rồi sẽ bay qua Mỹ xem tình hình con thế nào.”

“Dạ.” – Quỳnh Như cười toe sung sướng. 

“Khi nào thì con vào học?”

“Dạ, mai con lên trường để chọn môn. Còn hơn một tuần nữa thì khai giảng.”

“Ừ. Mà con có tìm được nhà nào ưng ý để thuê chưa?”

“Dạ chưa. Con chưa tìm thấy chỗ nào ưng cả.” (Nói dối! Thật ra là mấy nay ham chơi quá, nghịch ngợm khắp nơi, nào đã có thời gian tìm nhà!)

“Không sao. Vậy cứ ở khách sạn cho tiện nghi, lại an toàn. Khi nào thích thì chuyển ra.”

“Dạ.”

“Thôi, đến sân bay rồi. Sang đến nơi mẹ gọi cho con nhé.”

“Dạ. Bye mommy. Mẹ bay vui nhé!”

“Bye con gái!”

Quỳnh Như cầm điện thoại trong tay, phân vân chẳng biết có nên gọi cho ba mình hay không. Từ lúc sang Mỹ đến giờ, cô vẫn chưa liên lạc với ông. Mới vài tháng trước thôi, ngày ngày ông đều nói điện thoại với con gái rượu là cô. Vậy mà giờ đây, cô lại không muốn nghe giọng nói ấy. 

Cô đã suy nghĩ rất nhiều nhưng không thể tìm được logic trong hành động của ba: Một người đàn ông trên 60, có vợ đẹp con ngoan, có tài sản và địa vị, bỗng đến một ngày phá bỏ trật tự cuộc sống vì người đàn bà khác. Mẹ cô đã van nài khóc lóc, nhún nhường khuyên răn, cố chấp cự tuyệt việc ly dị – dùng đủ mọi phương cách nhưng vẫn không lay chuyển được tâm ý ba cô. Ông kiên quyết muốn cho người đàn bà kia một danh phận, chẳng màng đến người vợ đã đồng cam cộng khổ bao năm gầy dựng sự nghiệp. Mà người đàn bà kia cũng đã ngoài 40 rồi, nào phải gái trẻ gái đẹp cho cam. 

Quỳnh Như thả điện thoại rớt xuống thảm sàn. Một lúc sau, cô lại cầm nó lên, nhắn tin cho ba: “Con đã đến San Francisco, sắp nhập học rồi. Con vẫn khoẻ. Ba giữ gìn sức khoẻ.”

Tin nhắn vừa gửi đi, cô liền đá thẳng điện thoại xuống gầm giường. Cô sợ lát nữa ba đọc được tin nhắn thì sẽ gọi cho cô. Cô vẫn chưa sẵn sàng để nói chuyện với ông. 

PLOY

Tags:

Leave a Reply