Hứa

Tuổi trẻ nên bồng bột, ủy mị một chút. Sau này có cái để nhớ, có cái để nuối tiếc.

Tháng 12, 2011

PLOY

***

Đêm giao thừa. Chiang Mai – Đóa hồng phương Bắc của Thái Lan.

Dòng sông chảy quanh thành phố phản chiếu lung linh vạn ánh đèn lấp lánh, trông như chiếc khăn choàng kim tuyến khổng lồ quấn ấm cho Chiang Mai ngày đông. Chợ đêm trung tâm người kéo nườm nượp, không gian nổ bùng nô nức. Trong nhà hàng trên tầng cao nhất của khách sạn năm sao bên sông, rộn ràng tiếng dao nĩa chạm leng keng, tiếng cụng ly, tiếng chúc tụng, tiếng cười nói. Chỉ bàn ăn hai người cạnh cửa sổ như thuộc về một thế giới khác, phảng phất tĩnh lặng.

Cô gái trẻ tiếp những món ngon nhất cho mẹ. Mái tóc mây hất bên vai, son môi cam tươi đúng mốt, ánh mắt sắc sảo, váy lụa màu ngà đài các – hình mẫu chuẩn của phụ nữ trẻ hiện đại và thành đạt mà xã hội vẫn ca tụng. Mái tóc người mẹ đã điểm mấy phần bạc. Bà nhẹ cười mỗi khi con gái hoàn thành phần giới thiệu ngon–bổ–lạ của từng món. Nhìn mẹ cười cô cũng nhoẻn môi, khoe nụ cười thừa hưởng từ bà – duyên dáng và hồn nhiên. Bất giác, cô thấy mình vẫn thật bé bỏng: bao tháng năm qua, dù chuyện nhỏ hay lớn, cô luôn cố gắng hoàn thành thật tốt để làm vui cha mẹ. Nụ cười của hai đấng sinh thành là phần thưởng lớn nhất, là động lực để cô nỗ lực đạt được cái này, vươn lấy điều kia. Nhưng giờ đây, cô chỉ còn mỗi nụ cười của mẹ.

Người mẹ âu yếm nhìn con liến thoắng về món cua vừa đem ra. Mắt cô rực sáng như tinh tú. Đôi mắt sâu, to, biết nói biết cười rất đẹp – đường nét nổi bật nhất của chồng bà vẫn còn sống động trên thế gian. Bất giác, bà nhìn sang cạnh bàn trống giữa hai mẹ con, chạnh buồn. Bằng giờ này năm trước…

Người mẹ lại quay sang con gái. Cô gái nhỏ của bà luôn đĩnh đạc và khôn ngoan, luôn quá tham vọng, luôn đi quá nhanh – bà biết cô như thế vì muốn sớm đem cho cha mẹ những điều tốt nhất. Bà chẳng đồng ý quan điểm ấy – lấy vật chất thể hiện tình cảm, nhưng chỉ khuyên nhủ vài lần. Bà để cô được yêu thương theo cách bản thân vừa ý. Có những việc chỉ cuộc đời mới có thể mách bảo cô, lời dạy của cha mẹ khó mà thấm thía.

“Mẹ đừng nghĩ nhiều về bố quá. Bố ham đi đó đi đây, chắc giờ đã lái mây đi trượt tuyết ở trời Âu rồi!”

“Không, mẹ đang nghĩ về con. Khi nào thì con sẽ du lịch và ngồi ăn thế này với một chàng trai, chứ không phải với mẹ?!” – Người mẹ cười dịu dàng, bỗng như thấy hình ảnh của vài mươi năm trước.

“Con thuộc về một thế giới lớn.” – Cô gái nhìn lên bầu trời – “Phụ nữ sớm vướng bận chồng con khó mà thăng tiến. Con không muốn tốn thời gian yêu đương lung tung. Yêu là cưới, chuyện của nhiều nhiều năm nữa.”

“Tuổi trẻ không yêu thì lãng phí! Tuổi trẻ nên bồng bột, ủy mị một chút. Sau này có cái để nhớ, có cái để nuối tiếc.”

Cô gái nhìn xoáy ngọn nến trên bàn. Ký ức chập chờn hiện lên trong ngọn lửa nhỏ ấy. Những tháng ngày xao xuyến, những giờ phút điên rồ, những khoảnh khắc vui lên mây và đau nát lòng – cô đã trải qua không ít, nhưng chưa từng chia sẻ cùng cha mẹ. Cô thấy ngượng nếu phải tự thú sự lớn của mình. Cô càng chẳng muốn cha mẹ buồn khi biết có người từng không trân trọng “nàng công chúa” họ nâng như trứng hứng như hoa. Và vẫn như mọi lần, cô quyết định chôn kín chuỗi bí mật của mình. Cô đoán, có khi mẹ đã lờ mờ nhận ra điều cô muốn giấu, bởi bà cũng sở hữu một tuổi trẻ mà cô không biết đến.

“Cưới, để có người bên mình trải qua khó khăn, rồi cùng nhau tận hưởng hạnh phúc. Nhưng bố bỏ đi quá sớm. Con xin lỗi, nhưng có lúc con nghĩ đấy là một vụ đầu tư lỗ. Đến ngày được hưởng thành quả thì mẹ phải bước một mình trong nhớ nhung và kỷ niệm.” – Cô gái mông lung nhìn ra khoảng không ngoài cửa sổ. – “Cớ sao người ta cưới nhau?”

“Mình đi, mình ngã rồi đứng lên, mình thành công và thất bại, mình sung sướng và khổ đau…” – Người mẹ dạo bước qua những trang ảnh vô hình – “Những thời khắc đó trong cuộc đời mỗi con người đều vô nghĩa, nếu không được lưu giữ trong trí nhớ của một ai đó.”

Cô gái ngắm mẹ hồi lâu, đếm từng nếp nhăn trên gương mặt bà. Mắt cô long lanh nhiều điều, nhưng ý nghĩ cứ rối vào nhau, chẳng biết phải sắp xếp từ ngữ thế nào cho mạch lạc. Cô muốn hứa, nhưng bản thân cũng mơ hồ điều mình muốn hứa, dù lòng (kỳ lạ thay!) rất phấn chấn và tự tin. Cô muốn mẹ được an tâm, nhưng lại chẳng biết nên nói thế nào cho yên lòng bà. Cuối cùng, cô mỉm cười nắm lấy tay mẹ – “Chúng ta sẽ ổn thôi, mẹ à!”

###

Leave a Reply

Your email address will not be published.

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.