Hẹn

Có thể tin vào lời hứa "mãi mãi"?

Tháng 1, 2012

PLOY

***

Giờ liên hoan cuối năm. Vừa nhận phần kẹo chia từ tay lớp trưởng, Toàn phóng ngay lên bàn trên, chìa ra cho Minh – “Cậu thích màu xanh lá, cho cậu kẹo xanh lá của tớ này!”

“Hì!” – Minh nhón lấy viên kẹo xanh lá trong suốt, cười tươi và đặt que kẹo hình cây gậy giáng sinh vằn xanh vằn đỏ của mình vào tay Toàn – “Đổi này! Cậu thích màu đỏ!”

“Tớ thích cậu!” – Miệng cắn cắn que kẹo, Toàn nói khẽ. Má cậu hồng lên.

Minh nhìn Toàn, tròn mắt một hồi rồi thỏ thẻ – “Cậu có thể chờ không?” – Ánh mắt trẻ con trong veo, thấp thoáng vui mừng mà ẩn hiện buồn bã.

“Mãi mãi! Tớ hứa!” – Toàn mạnh mẽ nói nhanh, gật gật đầu hết sức nam nhi.

Hôm sau, Minh nghỉ học. Một tuần sau, Minh theo gia đình xuất cảnh sang Canada. Chẳng lâu sau, Toàn hoàn toàn quên viên kẹo màu xanh lá mình từng cho. Trẻ con 10 tuổi!

***

Buổi họp lớp cuối năm, những “người lớn mới” vẫn tíu tít như thời tiểu học. Nay ai cũng tốt nghiệp đại học, đi làm. Có người từ nước ngoài về. Có người nhân tiện phát thiệp cưới. Có người mười mấy năm không gặp, thi nhau ồ à trước thay đổi của chúng bạn: cô bé hoa khôi giờ béo và xấu, cậu chàng choắt con giờ thật ngon lành, kẻ học giỏi nhất giờ lẹt đẹt, kẻ đội sổ giờ học bổng tiến sĩ trời Tây.

Toàn lấy đầy một đĩa sushi, ra đứng ở góc phòng nhìn một đám bạn túm tụm lại giới thiệu người yêu. Những ánh mắt, nụ cười, những xã giao và so đo lén lút – tự dưng anh thấy mình xấu tính, vì ế mà ghen ghét hạnh phúc của người khác, tâm trí chơi trò phỏng đoán lý do và thời gian những cặp kia chia tay.

“Cậu vẫn ăn uống thật quái lạ!” – Một giọng tiếng Việt lơ lớ vang cạnh Toàn. Chàng trai – trắng như trứng gà bóc, mảnh khảnh, tóc nhuộm nâu vàng tôn lên gương mặt nhỏ nhắn rất đẹp, áo len màu nâu đất xé khéo vài vết ở ve áo vận cùng skinny jeans xanh lá – mỉm cười nhìn thẳng vào anh. Chàng trai xinh đẹp hướng mắt xuống đĩa sushi chỉ còn những cục cơm trên tay Toàn – “Kẹo mút thì ngày xưa cậu cắn. Giờ sushi thì nhặt hết cá thịt, chừa cơm. Cơm là để cân bằng vị và dinh dưỡng, có biết không?”

“Cậu…” – Toàn không tin vào mắt mình. Cái khóe môi mỏng cong cong rất duyên của chàng trai bên cạnh… Một cảm giác thân thuộc. Một tràng chuông gió reo khẽ bên tai anh – “Cậu…” – Tim toàn đập bình bịch. Anh chẳng biết nói gì, cứ ngoác miệng cười.

“Trông thấy cậu từ nãy khi tớ bước vào, nhưng cậu cứ mải bám mắt vào bọn họ. Thương thầm ai trong ấy à?” – Minh hất mặt về đám bạn đang túm tụm giới thiệu người yêu.

“Cậu thế nào rồi?” – Toàn vẫn cười lớn, ngạc nhiên và vui sướng lồ lộ trên từng cơ mặt.

“Ngày xưa có người hứa chắc là sẽ chờ tớ mãi mãi đấy!” – Minh nguýt Toàn, ánh nhìn sắc lẻm – “Lần này tớ về đòi nợ!”

Tiếng nhạc chúc mừng năm mới bỗng vang khắp phòng tiệc. Trong một góc, hai nụ cười dập dìu nhảy múa cùng những nốt hoan ca.

###

Leave a Reply

Your email address will not be published.

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.