Đoá Hồng Nhung Trụi Gai

Đọc Phần 1 “Noel Trắng Trên Vịnh Victoria”

Nhung đã nghĩ mình sẽ phải tốn không ít thời gian mới có thể nguôi ngoai chuyện với Đăng. Nhưng mối xộc xệch tình cảm ấy chỉ là khởi đầu cho những biến cố, những bước ngoặt mới của cuộc đời cô. Vừa trở về từ Hong Kong, cô hay tin cha đột quỵ ở quê nên tức tốc đi ngay Quảng Ngãi. Cha cô mất hai tháng sau đó. Sau khi lo hậu sự cho ông, cô không trở lại Sài Gòn mà ở quê lo cho em trai đang học lớp Chín. Khi em cô lên cấp ba, hai chị em chuyển vào Hội An vì cô tìm được việc làm lương khá hơn ở đấy. Thi thoảng cô cũng nghĩ về Đăng, nhưng không ham muốn dò hỏi xem anh đang sống ở đâu, làm gì. Trái tim cô cứ thế dần bình ổn lại.

In each lantern there lives a dream...

In each lantern there lives a dream…

Phố-Phải-Lòng

Hội An, mùa đông 2004

Giữa tháng Mười Một, thời tiết Hội An có chút ngỗ ngược. Đùng một ngày, gió mùa lùa vào khắp phố, buộc con người quáng quàng chạy đi tìm áo len khăn bông để ủ ấp. Rồi chưa được vài ngày, lại đùng một sáng, gió mát bay biến đâu mất, mặt trời lại bỏng rát khắp các ngõ đất, con người lại áo vải dép lê.

Hôm ấy, có người đàn ông châu Á tìm đến văn phòng du lịch của Phố Cổ Hội An, đặt tua đặc biệt cho ngày hôm sau. Anh yêu cầu đi tham quan một kèm một với nữ hướng dẫn viên có khả năng tiếng Anh tốt, có kiến thức về các sản phẩm nghệ thuật truyền thống Việt Nam, và cô sẽ mặc phải áo dài. Văn phòng lập tức gọi cho Nhung, vì cô từng là sinh viên ngành ngữ văn Anh, trình ngoại ngữ nhỉnh hơn đồng nghiệp, lại trẻ đẹp.

Sáng hôm sau, Nhung dậy sớm, thay bộ áo dài màu hồng vẽ ba đóa sen trên tà trước, do một thợ may kiêm thợ vẽ trong phố cổ tặng làm quà Tết vì đã giúp ông giới thiệu nhiều khách hàng. Cô đến chỗ hẹn đón khách ngay chân chùa Cầu vào tám giờ sáng, thì người đàn ông vận sơ-mi vàng như dấu hiệu nhận biết đã chờ ở đó. Anh đang say sưa tìm những góc thật đẹp để chụp ảnh chùa Cầu.

“Chào ngài. Ngài là Davis Su phải không ạ? Tôi là Hồng Nhung, hướng dẫn viên du lịch”, Nhung khẽ khàng tiếp cận người đàn ông từ phía bên. Giọng cô đủ nhỏ để vị khách không giật mình, đủ lớn để chứng tỏ sự tự tin, lịch thiệp của một hướng dẫn viên hàng tuyển.

“A, chào em! Trông em thật đẹp!” vị khách cười tươi với Nhung. Nụ cười của anh rất sáng, hàm răng đều. Anh trông khá trẻ nhưng cố làm mình chững hơn với hàm ria trên mép. Khuôn mặt anh tròn nên không lộ đôi xương gò má cao. Mũi hơi to gồ nên khiến cặp mắt mí lót thành nhỏ so với tổng thể các nét.

“Xin lỗi vì để ngài đợi lâu.”

“Ồ không, tôi đến đây từ sớm, ngắm mặt trời lên trên chùa Cầu. Quả là một khung cảnh thập toàn thập mỹ! Tôi đã chụp được những bức ảnh đắt giá. Em đứng vào đi, tôi muốn chụp một tấm áo dài bên chùa Cầu,” Davis lập tức đẩy đẩy Nhung vào khung hình bên cạnh chùa Cầu, rồi bước đi tìm góc máy ưng ý.

“Em hơi nghiêng mặt sang trái một chút, như thế ánh nắng phất vào sẽ tạo được chiều sâu hơn cho gương mặt. Rồi, đúng thế!” Davis rất kỹ tính trước những cú bấm máy. Mãi hơn mười lăm phút sau, màn chào hỏi mới xong xuôi để tua tham quan được bắt đầu.

“Em nghĩ thế nào về chùa Cầu này?” Davis nheo mày chăm chú đọc bảng khắc giới thiệu di tích bằng tiếng Anh và tiếng Pháp đặt dưới chân cầu.

“Đây có thể xem là di tích điển hình nhất của Hội An,” Nhung mỉm cười dịu dàng. “Đây là cây cầu nối giữa khu người Nhật và khu người Hoa ngày xưa, thể hiện sự giao thoa văn hóa của cả hai dân tộc. Chùa Cầu cũng là đại diện cho sự đa dạng văn hóa của nhiều thế kỷ trước ở nơi đây, khi Hội An còn là một trong những thương cảm sầm uất nhất khu vực.”

Davis mỉm cười, lắng nghe Nhung nói hết, “Những lời em vừa nói tôi đã đọc trong sách giới thiệu hết rồi. Ý tôi là em nghĩ thế nào mỗi khi nhìn thấy chùa Cầu này?”

Nhung cảm thấy chột dạ khi nghĩ rằng mình đã khiến vị khách sộp này cụt hứng. Cô nhìn vào cây cầu gỗ nhỏ thấp và luôn luôn phủ trong một bầu khí tĩnh mịch. Cô không biết có nên nói thật hết những điều mình từng nghĩ mỗi khi phải đưa khách đến thăm chùa Cầu hay chăng. Cô sợ sẽ khiến Davis cười sặc hoặc nghi ngờ khả năng suy nghĩ của mình.

“Không lo, tôi rất thích những suy nghĩ trái lề thói của con người,” Davis nháy mắt với Nhung, ra chiều thấu hiểu. “Tôi sẽ không viết những điều em sẽ nói vào tờ phiếu đánh giá công việc ngày hôm nay đâu. Trái lại, nếu em chia sẻ hết cho tôi những suy nghĩ thật lòng mình, đưa tôi đến những địa điểm em thích nhất ở khu phố cổ thì sẽ có hoa hồng hậu hĩnh.”

“Không hiểu sao tôi luôn thấy sờ sợ mỗi khi nhìn cây cầu này. Có lẽ do nó luôn tối và tĩnh mịch. Thi thoảng nhìn làn hương khói bay từ trong chùa ra, tôi còn thấy gai óc. Nó khiến tôi nhớ đến đám tang của người thân mình,” Nhung thở dài. Dường như nói được một phần thật thà khiến cô tăng dũng cảm, thấy hào hứng nói tiếp. “Mỗi khi chờ khách chụp ảnh ở chùa Cầu, tôi hay đứng cách ra vài bước để ngắm cái dáng cong cong của nó. Có lúc tôi mường tượng về những chuyện tình của hai ba thế kỷ trước. Một lái buôn người Nhật lén lút yêu đương với một tiểu thư người Hoa định cư ở Hội An. Gia đình cô gái cấm cản, họ vụng trộm hẹn hò nhau mỗi sáng tinh mơ dưới chân cầu này, rồi cùng vào chùa cầu xin cho nhân duyên được thành. Có một hôm, chàng trai báo tin chuẩn bị theo một chuyến hàng đi xa, anh hứa sẽ trở về với rất nhiều tiền để có thể hỏi cưới cô. Cô chờ đợi. Một năm, hai năm, rồi ba năm. Cô mơ hồ không biết anh đã phản bội hay đã gặp chuyện dữ giữa sóng gió đại dương. Cô đành thuận theo gia đình mà xuất giá. Trái ngang thay, ngày cô về nhà người khác cũng chính là ngày anh trở về…” Nhung kết thúc bằng một cái nhìn hơi mông lung dành cho tấm biển giới thiệu lịch sử di tích. Chẳng rõ vì sao, lòng cô lại bất chợt thườn thượt theo câu chuyện tưởng tượng của chính mình.

“Ha ha ha…” Davis cười sảng khoái. “Hơi ủy mị nhưng thật thú vị. Đấy, tôi thích cách chuyện trò như thế này. Em cứ thế mà phát huy hôm nay nhé.”

Nhung bật cười. Nói thật lòng luôn khiến lòng người dễ chịu. Lời thật lòng được hoan nghênh lại càng sung sướng muôn phần. Cô nhìn vị khách lạ đời bằng ánh mắt cảm ơn, “Những căn nhà cổ ở Hội An nhìn chung khá giống nhau, thuộc dạng nhà gỗ hình ống, một hoặc hai tầng, giữa có sân trời, nhà mặt tiền thì có ban công trông xuống phố. Cũng có nhiều căn nhà theo kiến trúc Pháp. Hay anh muốn đến thăm những hội quán người Hoa trước? Xin lỗi nếu tôi tò mò, nhưng theo tên tuổi thì hẳn anh là một Hoa kiều?”

“Tôi sinh ra lớn lên ở Hong Kong, nhưng theo gia đình di cư sang Canada năm 1997 trước khi nó được trao trả cho Trung Quốc. Tôi mang quốc tịch Canada, nhưng hiện là chủ một công ty kinh doanh mỹ thuật tại Mỹ ở thành phố Boston. À, mấy cái hội quán người Hoa thì tôi không hứng thú lắm. Cứ Hoa kiều ở đâu thì sẽ có hội quán ở đó, chẳng đặc sắc mới lạ nữa. Có quán cà phê nào trong nhà cổ không? Đã đến giờ tôi cần tách cà phê sáng.”

Nhung mỉm cười ra chiều đang lục lọi trí nhớ để tìm quán cà phê cho Davis. Anh thuộc dạng người luôn biết mình muốn gì, nói chuyện đi thẳng vào chủ đề. Dạng khách này rất khó chiều, nhưng thường lại là những người thú vị, trò chuyện được nhiều điều hay. Cô muốn làm thật tốt buổi hướng dẫn hôm nay, lâu lắm rồi mới lại được nhận một “thử thách” trong công việc. “Cách đây hai dãy phố có một quán, ngồi ở ban công trên lầu có thể nhìn xuống ngã tư phố. Chúng ta đến đấy nhanh kẻo mất chỗ đẹp.”

Davis gật đầu rồi tiến thẳng theo hướng tay cô chỉ. Nhung đi cách anh một bước, vừa đi vừa nghĩ ra những địa điểm tiếp theo để đưa anh tới.

Let's open the six wonders of Hoi An in Vietnam!! Go!!

Let’s open the six wonders of Hoi An in Vietnam!! Go!!

“Tại sao em lại trở thành hướng dẫn viên ở Hội An?” Tinh thần Davis sáng bừng sau vài ngụm cà phê. Anh cứ hít hà mãi làn khói ấm vẫn đang tỏa ra từ chiếc tách, đôi khóe môi giãn nhẹ.

Đây là câu mà gần như khách nào cũng hỏi. Và hướng dẫn viên nào cũng thuộc bài về sự yêu nghề, yêu Hội An, muốn gặp gỡ khách thập phương, muốn giới thiệu cái hay cái đẹp của văn hóa bản xứ, vân vân. Nhung mím môi, tự vấn chính mình về một câu trả lời thật thà. Mất một lúc sau, cô mới nói thật chậm, cố gắng để không thành quá kể lể chuyện cá nhân. “Tôi đang học đại học ngành tiếng Anh, thì gia đình có chuyện buồn. Tôi về nhà để thay cha mẹ lo cho em. Khi em tôi lên cấp ba, tôi chuyển đến sống ở Hội An vì công việc này lương khá hơn, có thể dành dụm tiền cho em tôi vào đại học.”

“Có vẻ em không mấy hứng thú với công việc này.”

“Người vừa đến Hội An có thể phải lòng ngay cái nhìn đầu tiên. Đây là một nơi mà thời gian đã vĩnh viễn ngưng đọng lại, minh chứng cho sức mạnh xóa nhòa tất cả nhưng cũng lưu trữ tất cả của thời gian. Các con phố nhỏ xinh, những nhà mái ngói, những biển hiệu chữ Hoa… Nhưng phố cổ Hội An chỉ rộng có hai kilomet vuông, đi một ngày là hết, các ngày sau chẳng còn chỗ mới để đi. Tôi thì ngày nào cũng gặp khách từ muôn nơi, đưa họ đến những chỗ trong lịch trình, giải thích những bài lặp lại, chắc chắn cũng mất hứng khởi của buổi ban đầu rồi.” Nhung cứ khuấy khuấy tách cà phê mà không uống. Lòng cô cảm thấy rất kỳ lạ, tựa có vài cái gút thắt vừa được cởi bung ra. Đã lâu cô không thật sự chuyện trò với người khác.

Davis ngắm Nhung. Một cô gái còn rất trẻ, nhưng ánh mắt đã vội nặng tâm tư và lo toan. Cô không quá xinh đẹp, chỉ nhỉnh hơn chuẩn ưa nhìn một chút. Những biểu hiện của gương mặt cô luôn toát ra một sự gượng gắng pha lẫn kìm nén. Cái cách mà cô nói một lúc một nhiều khiến anh biết cô đã lâu không được giãi bày cùng ai.

“Tôi gọi cho em một ly kem nhé. Có chiêu thế này, khi ăn kem lạnh sẽ làm não đông đá tạm thời và như vậy em sẽ không thấy buồn hay chán nữa. Sau này khi thấy nhàm với công việc, cứ ăn kem là xong.” Nói rồi, Davis vẫy tay gọi nhân viên phục vụ trước nét mặt bối rối của Nhung. Cô không hiểu những lời vừa rồi là anh đùa hay thật.

“Em có dự định trở lại trường đại học không?” Davis hỏi khi nhìn Nhung nhẩn nha viên kem.

Nhung lắc đầu, “Tôi thật sự thích tiếng Anh, ngày xưa dù khó nhưng vẫn đi làm thêm để có tiền học phí, hy vọng ra trường loại giỏi mà xin được việc làm tốt. Nhưng gần hai năm nay tôi tự học, thấy khả năng của mình cũng tăng đều, nhận ra không nhất thiết phải đến trường thì mới có thể giỏi. Tiếng Anh chỉ là một công cụ giao tiếp, không phải là một nghề. Tạm thời tôi chưa nghĩ đến ước mơ hay sự nghiệp tương lai làm gì. Tôi cần tập trung lo cho em tôi trước đã. Ôi, tôi xin lỗi đã dông dài rồi, chúng ta có thể tiếp tục đi tham quan ngay kẻo phí thời gian của anh.”

“Đừng lo!” Davis ngả người tựa lưng ghế, ngắm bầu trời trong xanh lơ lơ. “Tôi trả tiền hôm nay chủ yếu là cho thời gian của em. Tôi muốn nghe em kể chuyện, còn công việc thì sẽ làm nhanh lắm, đầu buổi chiều là đủ rồi.”

Nhung nhìn vẻ thảnh thơi của Davis, cảm thấy con người anh rất thú vị nhưng lại không dám hỏi để biết thêm. Một chàng trai trẻ mà đã có sự nghiệp kinh doanh riêng, phong cách rất trắng đen rõ ràng. Để trở thành một người như vậy, đằng sau anh phải là một gia thế hoành tráng hoặc một trí tuệ phi phàm với những câu chuyện kỳ thú.

“Bầu trời hôm nay tự nhiên khiến cho tôi nhớ những bầu trời mùa hè của Hong Kong. Mùa hè tôi thường dậy sớm và nằm mãi trên giường bên cạnh cửa sổ ngắm làn da trời trong xanh.” Davis lãng đãng nói khi nhìn theo một dải mây trắng lững lờ trôi. “Cái khung cảnh hoài cổ xứ này khiến tôi nhớ cố hương mất rồi.”

“Hai năm trước tôi có dịp đến Hong Kong. Hong Kong thật là đẹp! Tôi rất thích vịnh Victoria. Ngày nào tôi cũng ra đại lộ Ngôi Sao ngắm những con thuyền thong dong và những tòa cao ốc ở bên kia vịnh. Mặt nước phẳng lặng luôn khiến cho tôi thấy êm ả dù tiết trời khi ấy là mùa đông, rét run.” Nhung mỉm cười cùng những hình ảnh quá khứ vẫn sắc nét trong tâm trí cô. “Đó là lần đầu tiên tôi đi nước ngoài.”

“Chắc vì vậy mà em thích Hong Kong. Những cái đầu tiên bao giờ cũng để lại ấn tượng sâu đậm nhất mà.” Davis bật cười, “Đại lộ Ngôi Sao chỉ dành cho du khách, chẳng mấy dân bản xứ lui tới đó trừ ngày lễ hội. Và chắc do tôi lớn lên ở đó nên không nhớ là nó đẹp. Tôi chỉ nhớ mảnh trời vuông vắn qua ô cửa sổ nhìn từ giường ngủ của mình thôi.”

“Anh có hay trở lại Hong Kong không?”

“Cũng mấy năm rồi. Không còn người thân ở đó nên tôi cũng không cần quay lại.”

“Tôi chỉ mong sau này có thể quay lại Hong Kong một lần nữa.”

Davis nhìn gương mặt hơi cúi xuống của Nhung, ánh mắt cô nhìn không rõ trọng tâm. Anh đoán, hẳn chuyến đi Hong Kong ấy đã để lại trong cô những ký ức khó quên, mà theo biểu hiện này thì có lẽ là buồn.

“Chúng ta đi thôi. Hôm qua tôi đã dạo quanh phố cổ mấy vòng rồi, đặc biệt hứng thú với các tác phẩm thêu ở đây. Em hãy giới thiệu cho tôi những cửa hiệu nổi tiếng nhất. Nếu em có cửa hiệu nào mình yêu thích, hay thấy nó làm tốt nhưng chưa có tiếng tăm thì cũng cho tôi biết luôn.” Một ngày bận rộn chính thức bắt đầu. Với Davis, số thời gian thả nổi tâm trí cho những câu chuyện đời, chuyện người vô thưởng vô phạt như thế đã quá hào phóng. Anh chỉ làm vậy trong những kỳ nghỉ mà may mắn gặp được một hướng dẫn viên bản địa có khả năng tung hứng với những yêu cầu tưởng chừng đơn giản mà rất kỳ quái của anh.

 

Like a princess waiting for her prince on the bridge!!

Like a princess waiting for her prince on the bridge!!

Hai bờ đại dương

Sau giờ tan làm, Nhung xin văn phòng cho mượn sử dụng máy tính một lát. Rồi cô lấy trong túi ra tấm danh thiếp của Davis. Sau ngày tham quan Hội An, anh cho cô danh thiếp để tiện liên lạc, nhưng cô lại thấy không cần thiết để email cho anh. Hai người tuy nói nhiều điều nhưng lại chỉ là những thông tin an toàn, có thể chia sẻ với bất cứ ai cũng được, đâu đủ thân và đủ chuyện mà hỏi thăm nhau. Cô đã nhận rất nhiều danh thiếp của khách du lịch. Lúc ban đầu, cô luôn hồ hởi thăm hỏi họ sau chuyến đi, hy vọng có thể gầy dựng quan hệ bạn bè hay luyện tập tiếng Anh. Nhưng rồi, có người trả lời nhát gừng, có người lờ hẳn email của cô nên cô thôi, dần quen với hành xử thảo mai của của những người chỉ gặp một lần trong đời. Cô nghĩ, Davis cũng là một trong số họ. Và chăng, người đi đây đi đó nhiều như anh chắc cũng phát đi hàng tá danh thiếp, nào nhớ được đã đưa cho những ai.

Nhung đăng nhập email và gõ địa chỉ của Davis vào ô người nhận. Hôm nay, cô muốn cám ơn anh.

“Dear Mr. Su,

Hy vọng anh còn nhớ tôi. Tôi là Hồng Nhung, hướng dẫn viên của anh tại Hội An bốn tháng trước. Hôm nay tôi có dịp ghé qua cửa hiệu tranh thêu của chị Bình, chị ấy nhờ tôi gửi lời cám ơn anh đã đặt mười bức tranh thêu. Lô hàng ấy vừa xuất sang Mỹ hai ngày trước, hy vọng vừa ý anh và công ty. Tôi cũng muốn cám ơn anh đã cho nghề thêu của Hội An một cơ hội. Nếu có dịp, mong lại được tiếp đón anh ở Hội An. 

27/3/2005

Hồng Nhung”

~ 

“Hello Nhung,

Tôi gửi kèm email này tấm hình chụp em bên chùa Cầu. Vốn định gửi em lâu rồi, nhưng chờ mãi mà em không email cho tôi, tôi lại không biết liên lạc với em thế nào. Tôi vừa nhận được lô tranh thêu ấy sáng nay, quả là rất tinh xảo, hy vọng có thể gây chú ý tại hội chợ hàng mỹ thuật vào hai tuần nữa ở Boston. Khoảng vài tháng nữa tôi sẽ quay lại Việt Nam, nhưng không chắc sẽ đến Hội An. Tôi muốn tìm hiểu những làng nghề nghệ thuật cổ truyền tại Việt Nam, như sơn mài, điêu khắc, hội họa dân gian. Tôi nghĩ đất nước em rất có tiềm năng, có thể sản xuất ra các mặt hàng nghệ thuật phù hợp với thị hiếu phương Tây. Mong gặp lại em một ngày không xa.

3/4/2005

Davis”

~

“Dear Mr. Su,

Thật vui khi biết rằng anh nhìn thấy tiềm năng ở Việt Nam. Hy vọng những chuyến đi của anh có thể đem đến cơ hội phát triển cho các ngành nghề truyền thống của bà con nơi đây. Nếu không có khách hàng như anh đầu tư, mua sản phẩm, tôi sợ một hai thế hệ nữa thì những di sản văn hóa ấy sẽ mai một hết. Hẳn anh đã nghiên cứu kỹ địa điểm cho chuyến đi sắp tới của mình. Hy vọng anh sẽ lên Tây Bắc và Sa Pa, đấy là nơi có những làng nghề thổ cẩm tuyệt diệu, ở Ninh Bình có làng đá mỹ nghệ và làng thêu ren, ở Huế có làng gốm, ở các tỉnh phía Nam có nghề dệt vải.   

Cám ơn anh vì tấm hình. Cám ơn anh vì lời khuyên ăn kem, bây giờ thi thoảng không vui tôi ăn kem vào là có thể bớt ngay, chắc là chiêu tâm lý J Tôi đang cố gắng học thêm tiếng Pháp để có thể làm tốt hơn nghề hướng dẫn du lịch của mình. Tôi không đam mê nghề này, nhưng tôi đã chọn nó thì nên toàn tâm toàn ý. Nếu có thể, hãy kể cho tôi nghe những trải nghiệm của anh sau chuyến đi Việt Nam lần tới.

7/4/2005

Hồng Nhung”

~ 

“Hi Nhung,

Tôi viết email này cho em từ Hong Kong. Trời cuối thu nơi đây tuyệt đẹp! Những làn gió mơn man, bầu khí mát lạnh khiến từng luồng hít thở đều sảng khoái. Có lẽ phải đi xa, lâu lâu trở về thì mới có thể nhìn vùng đất này bằng một ánh mắt tươi mới, có thể thấy nó đẹp. Sáng nay tôi ra vịnh Victoria ngồi uống cà phê cùng một người bạn. Tôi đã ngắm làn nước êm đềm của vịnh lấp lánh trong nắng. Tự dưng tôi đã cảm thấy thảnh thơi kỳ lạ. Tôi nhớ đến những lời em miêu tả về vịnh Victoria, nên viết những dòng này.

Chuyến đi Việt Nam của tôi vừa rồi rất tốt. Tôi đến Sa Pa, Ninh Bình và Huế, quả thật vô cùng ấn tượng. Hy vọng sớm sẽ có thể bắt đầu kinh doanh cùng họ. Tiếc rằng thời gian eo hẹp nên không thể ghé sang Hội An. Hy vọng mọi chuyện tốt với em và em trai. Hy vọng công việc và chuyện học hành của em tiến triển thuận lợi. 

10/10/2005

Davis”

~

Nhung lưỡng lự một hồi mới ấn nút gửi đi dòng email ngắn cũn. Cái email lần trước của cô, hơn nửa năm sau anh mới trả lời. Cô không muốn phiền anh nhiều, nói những câu sáo rỗng. Nhưng cô cũng không muốn bất lịch sự, không trả lời anh, nhất là khi anh đã gửi cho cô từ Hong Kong.

“Dear Mr. Su,

Chúc mừng Noel! Mong anh và gia đình có một mùa đầm ấm và một năm mới nhiều may mắn và niềm vui.

24/12/2005

Hồng Nhung”

~

“Chúc mừng năm mới, Hồng Nhung! 

Tôi đang ở Toronto ăn mừng kỳ nghỉ đông với cha mẹ nên không kiểm tra email thường xuyên, trả lời em chậm một chút. Nghỉ ngơi phải ra nghỉ ngơi chứ. Vừa rồi tôi có quen một số người bạn mới ở đây, có cô gái Việt Nam cũng tên giống em. Giờ tôi mới biết tên em nghĩa là Red Rose, rất đặc biệt. Tôi có một món quà nhỏ cho em, đó có thể trở thành một món quà lớn. Bạn của bố tôi là giáo sư về hưu của đại học Toronto. Ông vừa thành lập một quỹ học bổng hỗ trợ sinh viên các nước đang phát triển. Hãy gửi cho tôi hồ sơ và bảng điểm của em, nếu tốt, tôi sẽ giới thiệu em trực tiếp với ông ấy.

2/1/2006

Davis”

The two-century old beauty.

The two-century old beauty.

Em có tin vào ông Noel?

Toronton, mùa Noel 2009

Theo lời mời của gia đình Davis, Nhung đến Toronto (Canada) nghỉ Giáng sinh và năm mới cùng họ.

Sau bữa tối mừng Noel, Nhung và Davis đến ngồi bên cây thông trong phòng khách, cùng sắp xếp lại những gói quà để chờ nửa đêm sẽ cùng quây quần, tận hưởng trà ấm và bánh ngọt. Nhung vui thích cầm nắn những hộp quà vuông vức xinh xắn, cảm giác lửng lơ mơ mơ thực thực. Vậy là, cô đã bước vào quãng đời mới này một thời gian kha khá rồi. Cô gặp quý nhân, được bảo trợ đi học nước ngoài, được thấy lá vàng trải đầy những góc phố, được thấy tuyết, được ngủ quên trong thư viện khổng lồ, và nay là được đón một Giáng sinh nồng ấm như cảnh thường thấy trong những bộ phim.

“Em đang nghĩ gì mà cười tủm tỉm vậy?” Davis hóm hỉnh hỏi Nhung.

“Em đang nghĩ, không biết tại sao cuộc đời mình có thể may mắn như thế. Không biết phải cám ơn anh bao nhiêu lần nữa mới đủ.”

“Em xứng đáng mà. Vả chăng, người cho em học bổng cũng đâu phải anh.”

Nhung nhìn Davis, muốn hỏi anh điều cô luôn thắc mắc nhưng chưa từng dám thố lộ, bởi cô sợ nếu nói ra sẽ khiến cái vận may của mình biến mất. Cô tư lự vài phút, cho đến khi bắt được cái nhìn sốt ruột của anh dành cho mình. “Tại sao anh lại tin tưởng em? Chúng ta chỉ gặp nhau một lần, không biết về nhau nhiều, quan hệ của anh lại rộng như vậy mà sao năm đấy lại dùng uy tín của mình để đề cử em?”

“Tại sao không thể tin em chứ? Lúc ấy anh đâu biết gì nhiều về em, nên anh tin những điều em nói là thật. Chính chỉ khi biết về nhau nhiều quá thì con người mới bắt đầu thôi tin tưởng nhau,” Davis cười rất sáng. “Anh luôn tin vào trực giác của mình. Và đến giờ thì anh nghĩ là mình đã đúng trong trường hợp của em.”

Nhung hơi bẽn lẽn, mắt tự dưng rơm rớm. “Em chỉ cố gắng hết sức, không thể phụ lòng anh và bác Peter.”

“Cũng nhớ giữ sức khỏe. Mấy tháng không gặp mà em đã ốm đi nhiều, mắt sâu, má hóp. Dân châu Á sang đây thường phổng phao hơn, riêng em thì ngược lại.”

Nhung khẽ gật đầu và mỉm cười, không biết nên nói gì tiếp. Mỗi lần gặp Davis, cô đều như nuốt mất lưỡi mình. Mọi câu chuyện đều do anh chủ động gợi lên trước. Cô rất ít khi hỏi, cũng không cho phép bản thân được quyền tò mò đời sống cá nhân của anh.

Davis đưa ra trước mặt Nhung một cành hồng nhung to đẹp, những cánh cứng cáp và đang bung xòe rực rỡ. “Tặng em này!”

Nhung đón lấy cành hoa với một nụ cười rạng rỡ. Lâu lâu lắm rồi cô mới được tặng hoa, lại là loài hoa mang tên cô. Mắt cô lung linh báo đáp. “Cám ơn anh!”

“Ngày xưa, muốn tỏ tình, chàng trai sẽ tặng một cành hồng đầy gai cho cô gái mình thích. Nếu cô ấy nhổ hết gai và trả cành hoa lại cho chàng trai, nghĩa là cô ấy chấp nhận tình ý của anh ta.” Davis nhìn thẳng mắt Nhung, nói giọng ấm áp đầy kiên quyết.

Nhung giương tròn mắt, hết đỗi ngạc nhiên.

“Nói thật tình thì anh không phải đang tỏ tình với em, mà đang hỏi cưới em. Anh đã đến tuổi lấy vợ rồi, cũng muốn cha mẹ được an tâm.” Giọng nói Davis tuy ấm, nhưng không bộc lộ chút rụt rè nào của kẻ đang bàn chuyện tình cảm.

Nhung ngây người nhìn Davis. Trong vòng một phút, cô vừa được ân nhân của mình hỏi cưới đồng thời người ấy cũng khẳng định không yêu thương cô. Tình cảnh này, cô chẳng biết phải cư xử sao cho vẹn toàn. Cô cứ bất động nhìn thẳng anh, rồi nhìn vào cành hồng mình vừa nhận.

“Em không định nói gì sao?” Davis nhắc.

“Ơ…” Nhung cười gượng gạo. “Điều kiện của anh tốt như vậy, tại sao lại hỏi cưới em chứ? Em không thích đùa cợt thế này đâu.”

Davis nhìn ra bầu trời đen kịt thê lương của xứ Bắc Mỹ giữa mùa đông. Anh thở dài mấy hơi, rồi nhìn thẳng mắt Nhung kể chuyện. “Ngày xưa, khi còn ở Hong Kong, anh đã rất yêu một cô gái. Năm 1997, anh theo cha mẹ sang đây, cô ấy ở lại. Vốn tính mỗi năm sẽ cố gắng gặp một lần, sau vài năm, khi kinh tế nhà cửa ổn định thì sẽ cưới nhau, đón cô ấy sang đây. Nhưng chuyện này chuyện kia mà tình cảm phai nhạt dần. Bao năm nay anh đã chẳng rung động với ai được, kể cả em. Với anh, tình yêu không còn quan trọng như thời trẻ nữa, có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Ba mẹ thúc anh lấy vợ vì anh con một. Thay vì đi gặp mặt những đám mai mốt, anh nghĩ mình nên hỏi em trước, dù sao cưới một người mình quen biết thì vẫn hơn. Anh chỉ cần một người thi thoảng có thể nói chuyện được, giúp được mình trong việc kinh doanh.

Nhung xuôi theo tưởng tượng về câu chuyện mười mấy năm trước của Davis. Chẳng hiểu sao, cô không giận anh vì những lời thẳng thắn, xem hôn nhân chỉ như một mối quan hệ tầm thường. Tình yêu, ừ, đã rất lâu rồi cô không nghĩ đến nó. Hẳn là không nghĩ đến, không đau đáu thì dần sẽ thấy nó không còn đóng vai trò quan trọng trong cuộc sống. Nhưng những lời của anh cũng vừa gọi dậy hình ảnh của Đăng trong ký ức cô. Cô bỗng thấy sự cần thiết phải thành thật với Davis. “Thật ra em từng yêu và đã làm đau bạn trai em rất nhiều…”

“Anh biết là phía sau em có một kỷ niệm buồn về tình yêu. Cái ánh mắt của em ở Hội An, những câu chuyện của em, kiểu em né tránh nhắc về tình yêu đã thể hiện hết cả. Nhưng anh thật sự không muốn biết quá khứ ấy. Em của ngày hôm qua không phải là em bây giờ. Anh chỉ muốn biết, em có nhận lời cưới anh không?” Davis mỉm cười để xoa dịu những gay gắt trong ý tứ của mình.

Nhung vuốt ve những cánh hồng trong tay, suy nghĩ về những cái được và mất nếu cô nhận lời anh. “Anh sẽ đối xử với em tốt chứ?”

“Anh là người có trách nhiệm. Anh sẽ biết là một người chồng thì cần có trách nhiệm chăm sóc và tôn trọng vợ như thế nào.”

“Có thể cho em chút thời gian suy nghĩ không?”

“Trả lời anh trước tháng Hai năm sau cũng được. Dù sao thì với em kết hôn cũng là chuyện lớn.”

“Anh không có tật vũ phu, đánh vợ hay gì gì chứ?” Nhung bỗng nghi ngờ. Thật đây là chuyện thần tiên mới của đời cô, hay là chuyện ma có khởi đầu ngọt ngào?

“Ha ha ha…” Davis cười sặc, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ mặt nghiêm. “Anh không. Anh cũng không làm ăn phi pháp hay chơi bùa ngải gì. Nếu có thể làm những thứ đó thì bây giờ anh đã là đại gia lớn. Anh chỉ cần em tôn trọng những khoảng không gian riêng của anh, và đừng cho mình cái quyền được hỏi anh đi đâu, làm gì, với ai.”

Nhung lắng nghe Davis, màng nhĩ thấm sâu từng từ của anh. Cô nghe tiếng lửa bập bùng đốt củi phát ra từ cái lò sưởi cổ điển trong góc phòng. Cô quan sát những trái châu màu đỏ treo trên những cành thông xanh rì. Cô nghe tiếng nhạc Giáng sinh nho nhỏ, vọng xuống từ trên lầu. Có vẻ như Noel này, ông già Noel đã tặng cô một món quà khổng lồ vô giá: một cuộc đời hoàn toàn mới.

– PLOY –

Đọc Phần 3 “Cảng Cũ, Tình Xưa, Noel Nay”

Leave a Reply

Your email address will not be published.

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.