Đi Tìm Cầu Vồng

IMG_2843

Mỗi chuyện tình đều có trắc trở của riêng mình. Và cũng có cái lý của riêng mình.

1. Ngày thứ hai Tâm Khiết ở Moscow (*), trời bão tuyết. Cái lạnh thẩm thấu vào từng giọt máu, rồi theo mạch lan khắp thân người. Cái buốt muốn cắt đôi từng tế bào. Ngồi cuộn mình trong hai tấm chăn bông bên cửa sổ, cô lạ lẫm chiêm ngưỡng khung cảnh trắng xóa mù mịt bên ngoài và lặng lẽ đếm từng nhịp thở. Thực tại lần bò trở lại tâm trí cô.

Cô bấm những đốt lóng tay, lẩm bẩm: “Một, hai, ba, bốn, năm, sáu…” – Đã sáu ngày cô không nhìn thấy mặt anh. Và giờ cô cũng đã cách xa anh ngàn vạn dặm, có muốn gặp cũng không dễ dàng. Miệng cô hơi bành ra trong khoảnh khắc, chẳng biết thế đã là một nụ cười hay chưa. Tim cô lên tiếng: “Mày thật dũng cảm!”. Nếu tâm tính cô mềm yếu như những đứa con gái bình thường, nãy giờ mặt mũi đã lem luốc trong nước mắt. Vậy nhưng lòng cô cứ cắn rứt một nỗi đằng đẵng.

Tâm Khiết ngáp một cái dài, rồi uể oải đứng dậy, nhích vào bếp, thân người vẫn bao chặt bởi hai tấm chăn nặng trịch. Cô rót một cốc cà phê thật bự rồi quay lại ngồi bên cửa sổ, tiếp tục dấn thân vào màn tuyết bên ngoài. Đêm qua cô không dám ngủ. Đêm hôm trước vật vờ trên máy bay, cô cũng không dám ngủ. Đêm trước, đêm trước nữa cũng thế. Chỉ khi thân thể rã rời không chịu đựng nổi, thì cô mới vô thức thiếp đi. Chẳng biết là ngất hay ngủ. Còn không, dù ngáp sái hàm, cô cũng chẳng dám chủ động nhắm mắt. Bởi giấc ngủ sẽ không đến, mà cái cảnh chia tay của sáu ngày trước thì cứ diễn qua diễn lại trên sân khấu tâm trí cô.

2. “Em không tin tưởng bản thân mình khi bên anh!”, cô gái nói rời rạc từng chữ, rồi quay lưng bỏ chạy. Phía sau cô, chàng trai đứng yên như đá. Gương mặt anh trơ ra, không tồn tại một cảm xúc nào, hoặc vì đã thể hiện quá nhiều bi thương mà trở thành chai cứng.

Tâm Khiết vùi đầu sâu hơn vào gối, cố chặn một tiếng thở dài. Nước mắt không đủ lực nặn thành giọt, chỉ có thể làm những cọng lông mi ươn ướt. Bàn tay cô xoa xoa chà chà vào chiếc gối bông căng phồng, như để tìm kiếm thực tại sau giấc mơ. Hai ngày nữa, cô sẽ được nhìn thấy anh, vì cớ gì khung cảnh buổi chia tay hơn sáu năm trước lại tái hiện trong mơ? Như một điềm báo? Cô thoáng cau mày…

“Tâm Khiết này, con sang Thái Lan, có muốn tiện thể về Việt Nam gặp mẹ luôn không?” – Bố cô hỏi trong bữa ăn sáng, khi đang phết mứt dâu lên lát bánh mì đen.

“Không ạ. Đi lâu quá, bố sẽ thấy vắng.” – Cô cười với bố bằng một nụ cười thơ trẻ.

Bố cô không nói gì, cặm cụi với phần còn lại của bữa sáng. Quan sát những nếp nhăn hằn trên trán và mái tóc muối tiêu của ông, một vệt êm ái vắt đều qua lòng cô… Suốt sáu năm qua, cô luôn cố gắng hoàn thiện vai trò “cô con gái nhỏ của bố”, và bố cô luôn cố gắng bù lại mười bảy năm ông sống ngoài sự tồn tại của cô. Nhìn bên ngoài, bố cô vẫn chưa thoải mái, chưa thể hôn lên trán cô chúc ngủ ngon, chưa thể lớn tiếng mắng khi cô sai, chưa thể vòng tay ôm cô khi chụp chung hình. Nhưng cô luôn cảm nhận được tình thương to tát ông dành cho mình, quyện chặt trong những mặc cảm tội lỗi.

Tên cô – Tâm Khiết – trái tim trong sáng, không phải được bố cô đặt, mà do chồng của mẹ cô đặt. Ngày cô chào đời, đinh ninh rằng đây là thiên thần bé bỏng do mình tạo ra, người đàn ông ấy cưng quý cô như bảo vật. Những ngày thơ bé, ông yêu chiều cô bao nhiêu, thì khi biết cô chẳng phải con mình, ông bạc với cô bấy nhiêu. Nếu năm bốn tuổi cô không gặp tai nạn cần truyền máu, thì sự thật sẽ chẳng bao giờ hé lộ: mẹ cô trong phút yếu lòng đã qua lại với tình cũ trước ngày người ấy xuất khẩu lao động sang Nga, rồi sinh ra cô. Nếu… thì cô sẽ chẳng bao giờ dám yêu anh.

Trên giấy tờ, anh là anh họ cô – con của chị chồng-mẹ-cô. Trên giấy tờ, giữa anh và cô không được phép tồn tại mối tơ tình nào. Nhưng đời thật đâu phải một mảnh giấy. Anh và cô chưa từng thốt lên một tiếng yêu rõ ràng. Nhưng trái tim ai nấy đều thật thà với tình cảm của mình: Anh yêu cô, và cô yêu anh.

3. Khi biết vì sao người bố đầu đời đối đãi với mình như không khí, qua những lời bóng gió của xóm giềng, trái tim trong sáng của Tâm Khiết cứng lại dần. Trở thành một cô bé chai lì. Một cô bé chẳng bao giờ thật lòng. Cười không thật. Khóc cũng không thật. Chẳng bao giờ tin vào cái mà thơ ca và con người vẫn ngợi ca là “tình cảm”. – Bởi nếu tình cảm tồn tại trên đời, thì việc cô là con ai nào có quan trọng.

Những suy nghĩ lệch lạc như lớp vỏ sù sì bọc lại nội tâm mong manh. Tâm Khiết dần lớn lên. Trong một lần thu mình vào góc, lẩn trốn hơi ấm đoàn tụ của buổi họp mặt đại gia đình, cô đã gặp Hoàng. Hai tâm hồn: Một nồng ấm, một giá buốt. Một luôn tin tưởng, một luôn nghi kị. Hai nửa đối kháng hoàn hảo khép chặt vào nhau. Chất lãng mạn yêu đương đã phả mạnh những luồng tươi mới vào thế giới của cô. Rồi ngay khi cô bắt đầu đặt cược niềm tin vào cái mà thơ ca và con người vẫn ngợi ca là “tình cảm”, đời thật giáng vào anh và cô một cú mạnh: anh và cô là anh em họ, dù chỉ trên giấy tờ.

Mẹ cô khóc van năn nỉ. Chồng của mẹ cô chửi mắng. Bố mẹ anh cấm cản. Anh cứng đầu không chịu buông, dọn đồ đạc đến tá túc nhà bạn để phản kháng. Cô phân vân, chẳng biết nên về phe trái tim hay lý trí. Dồn ép. Nằn nì. Sỉ vả. Bức bối… Đến một ngày, khi buộc phải chọn lựa giữa hai mối ích kỷ: Đổ thêm đau khổ vào cuộc đời mẹ mà yêu anh, hay đục thủng trái tim anh để bảo vệ mẹ, cô chọn mối ích kỷ thứ ba. Cũng là mối ích kỷ to lớn nhất: cô sang Nga đoàn tụ với bố đẻ, quẳng lại nỗi hẫng hụt ngút ngàn cho hai người mình thương yêu.

Suốt những ngày dài sau khi đến Moscow, một cơn đau vô hình cứ thi thoảng dẫm đạp tim gan Tâm Khiết. Cô nén mình chịu đựng. Vết thương còn mới thì bao giờ chẳng bỏng rát, chờ đến khi nó hóa sẹo thì mọi vật sẽ ngăn nắp như cũ. Như Mặt trời luôn mọc ở đằng Đông và lặn ở đằng Tây. Sống, đôi khi là phải biết tàn nhẫn với bản thân.

4. Ngồi bên quầy rượu chấm mút ly rượu màu xanh lá cây lạ kỳ, trong thứ âm nhạc kỳ lạ cứ gõ vào không gian những tiếng choang choang, Tâm Khiết kín đáo ngắm Hoàng ngồi cùng bạn bè tại chiếc bàn lớn ngay giữa quán bar. Hôm nay là lễ tốt nghiệp của anh, và cô – sau khi đã sắp xếp chu đáo hết những rung động ngổn ngang xưa cũ, tự tin rằng có thể nối lại mối liên hệ với anh như một tri kỷ – đã bay chặng đường dài từ Moscow sang Bangkok để được nhìn anh ngày tốt nghiệp. Và biết đâu đấy, sau mấy ly rượu, sau khi tẩm đều chất lâng lâng vào tâm trạng, cô sẽ đến bên anh chúc mừng.

Sáu năm. Sáu năm Tâm Khiết chỉ viết cho Hoàng những email cụt lủn và thưa thớt, hỏi thăm sức khỏe và vắn tắt những chuyện linh tinh khác. Sáu năm anh đều đặn cập nhật tin tức mình cho cô, bằng những email chi chít chữ. Sáu năm… Anh đổi khác quá nhiều. Chàng trai đang tươi cười trong mắt cô không còn nét hiền lành công tử bột. Vẻ thanh tú của một thiếu niên đã cứng cáp hơn, nam tính hơn. Nước da cũng ngả sang một màu nâu khỏe mạnh. Và thần thái anh rất tốt, đầy năng lượng, đầy tự tin, đầy sảng khoái. Cô khẽ mỉm cười, lòng nhẹ tâng như cọng lông vũ chao liệng trong không trung bao la.

Tâm Khiết rời mắt khỏi anh, thả hồn bơi bì bõm trong ly rượu màu xanh lá cây, rồi nốc cạn. Cô gọi thêm một ly rượu khác, màu đỏ hồng và lấp lánh những hạt sương sa trong veo. Khi cô đang thích thú quan sát ly rượu trông dễ thương như một ly nước đồ chơi, bỗng tiếng nhạc choang choang trong quán tắt phụp. Vài giây sau, một giai điệu dương cầm ngọt như mật ong mới chiết vang lên. Ánh đèn vàng mềm mịn rót từng dòng lãng mạn vào không gian. Và Hoàng đĩnh đạc bước ra giữa sàn nhảy đang trống trơn. Anh làm một động tác cúi chào nhẹ nhàng, rồi cất giọng trầm ấm.

“Xin mọi người thứ lỗi cho sự đường đột của tôi.” – Nụ cười anh lấp lánh như ánh sao. – “Hôm nay là ngày vui của tôi và tôi tham lam, muốn nhân đôi niềm vui ấy. Em, hãy chấp nhận lời cầu hôn của anh nhé!”

Đám đông đóng băng lại. Chỉ nghe thấy những tiếng tim đập bình bịch, vì tò mò chẳng biết cô gái may mắn là ai, vì hồi hộp thay cho Hoàng. Mắt anh nhìn thẳng về phía chiếc bàn lớn mình vừa ngồi, miệng cười đầy tự tin, trên tay là một chiếc hộp nhung nhỏ. Một cô gái mảnh dẻ với mái tóc đen dài bẽn lẽn đứng lên. Đám đông nở bung ra trong những tiếng đập bàn, những tiếng hú hét.

Ly rượu đỏ đổ đầy khắp váy Tâm Khiết.

5. Sau khi Tâm Khiết quay lại Moscow được vài ngày, mẹ cô gọi điện, ngập ngừng bảo cô Tết về ăn cưới Hoàng. Cô từ chối trong một cái cười nhạt, lòng hun hút mỉa mai: cô chưa từng xem anh là anh họ, vậy sao phải về ăn cưới? Mẹ cô tường tận chuyện anh và cô, nhưng vẫn muốn cô chứng kiến cảnh người yêu đi ký roẹt hiệp ước sống đời với kẻ khác. Một phụ nữ khó hiểu. Và ít nhiều cô đã thừa hưởng tính khí này.

Cố tình nhốt mình trong bận rộn để quên bản thân đang sống ở ngày nào, tháng nào. Nhưng kỳ lạ thay, vào sáng ngày Hoàng cưới, Tâm Khiết vẫn đứng trân trân nhìn tờ lịch. Cốc cà phê trên tay cô từ nghi ngút khói dần hóa nguội lạnh. Rồi suốt ngày hôm đó, thần trí cô cứ như đang treo ngược trên một cành cây nào đó ở tít đầu bên kia nước Nga. Cô không tin những tàn dư của yêu đương cũ kỹ lại có sức mạnh khiến mình đờ đẫn. Cô đổ tội cho sự tiếc của – Cô luôn trân quý tình yêu với anh như một tài sản giá trị, giờ tự nhiên bị tước mất. Cô dùng lý trí để cắt nghĩa cảm giác thườn thượt đang trờ khắp lòng mình, nhưng chẳng thể khiến cảm giác đó tan biến đi.

Năm hôm sau ngày Hoàng cưới, mẹ anh gọi điện cho cô. Sau một hồi lấp lửng, bà vào thẳng vấn đề: cô có biết anh đang ở đâu? Đến lúc ấy, cô mới biết chú rể đã chạy trốn. Và suốt nhiều tháng sau, anh biệt tăm.

6. Cơn mưa dai dẳng giữa mùa hè rải vào không khí lung linh những kỷ niệm. Tâm Khiết đi học về sớm, đứng bên cửa sổ tự thưởng cho mình chút thời gian lang bạt vào những mùa xưa cũ, cùng những hạt mưa. Có một thời cô từng yêu thích mưa. Cô cũng không dám chắc mình đã yêu mưa dạt dào, hay chỉ yêu phơn phớt để ngụy tạo chút yếu mềm, chút nữ tính trước mặt Hoàng. Có một thời cô hay tìm kiếm cầu vồng sau mỗi cơn mưa, như tìm chút động viên từ thiên nhiên quyền năng, rằng chuyện của anh và cô, dù khó khăn nhưng sẽ kết thúc trong muôn màu sắc. Nhưng đâu phải cơn mưa nào cũng kết thúc bằng một cầu vồng.

Tiếng chuông điện thoại đổ dồn cắt tơi tả niềm lãng mạn man mác đang giăng đầy hồn Tâm Khiết. Cô trễ nãi từng bước chân đến chỗ chiếc điện thoại, ậm ừ một tiếng “alô”. Đầu dây bên kia là những tiếng thở đều đặn, của một chàng trai.

“Alô?” – Tâm Khiết mất kiên nhẫn.

“Em còn yêu anh không, cô bé?”

Cô cảm thấy màng nhĩ mình căng cứng ra, khi tiếng nói trầm ấm của anh chạm nhẹ vào đấy. Đầu dây bên kia có tiếng anh cười nhẹ.

“Anh… anh đang ở đâu?”

“Em còn yêu anh không, cô bé?”

“Thi thoảng.” – Cơn bình tĩnh nhanh chóng trấn áp tâm trạng Tâm Khiết.

“Vậy được rồi. Anh sẽ sớm gặp lại em thôi.”

“Anh đang ở…” – Tâm Khiết chưa kịp hết câu, Hoàng đã dập máy.

Cô quay trở lại bên cửa sổ, tiếp tục thưởng lãm màn nhảy múa của những hạt mưa, cứ như chẳng có gì xảy ra. Một tia gió len qua khe cửa, vào phe phẩy trên đỉnh mũi, rồi thổi lòng cô phơi phới. Cảm giác đang dễ chịu, bỗng trong cô treo ngang một câu hỏi: Phải chăng anh đã nhìn thấy cô trong quán bar ở Bangkok, rồi bày một trò chơi độc ác, để trừng phạt sự tàn nhẫn của cô? Lý trí phủi nhanh đi niềm nghi ngờ ấy: anh của cô đâu đủ nhẫn tâm mà chơi đùa với tình cảm của người khác, cô gái kia đâu có tội tình gì. Một mối nghi ngờ khác lại dâng lên: vật đổi sao dời, bản chất con người đâu phải là bất biến.

Những chuỗi câu hỏi liên tiếp gõ bing boong vào khối óc Tâm Khiết. Cô vỗ nhẹ vào đầu, có ý đổ sạch dòng suy nghĩ vớ vẩn ra khỏi. Mọi chuyện, khi gặp lại anh, cô sẽ được rành mạch, đâu cần phải hành hạ thần trí bằng việc đoán già đoán non. Rồi cô dồn hết sự tập trung say sưa ngắm bức tranh mưa ngoài cửa sổ, vui thích cá cược với chính mình: cơn mưa này liệu có kết thúc bằng một cầu vồng?

– PLOY –

Chú thích: Moscow (*) là thủ đô của Liên bang Nga.

Leave a Reply

Your email address will not be published.

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.