Check-in toàn tập ở San Francisco

San Francisco là vùng đất đẹp như một viện bảo tàng mỹ thuật vậy!

Me in Union Square, San Francisco.

NGỦ ÊM Ở HERBERT HOTEL

Nếu bạn không đi du lịch on a budget thì xin giới thiệu Herbert Hotel ở trung tâm phố cổ của San Francisco, tại số 161 đường Powell. Khách sạn cổ điển này ra đời vào năm 1909, rất hợp gu của tôi là những chỗ ở ấm cúng, trong nhà cổ, có vị trí vàng thuận tiện đi lại. Cho mấy đêm ở San Fran, tôi ở phòng Herbert Standard có một giường size Queen, phòng tắm riêng với giá 170 USD/đêm. Nếu chọn loại phòng sử dụng chung nhà tắm với 4 phòng khác trong cùng tầng thì sẽ rẻ hơn. Tất nhiên, những khách sạn xa trung tâm hay AirBnB thì giá cũng tốt hơn nữa, dao động trong khoảng 70 – 100 USD/đêm.

Nhưng Herbert Hotel tọa lạc ở một vị trí vô giá! Cách khách sạn mấy bước chân là Union Square với hàng chục cửa hiệu mua sắm thỏa thích, Zara, Victoria’s Secret, H&M, Uniqlo, vân vân và vô số hàng quán ngon lành. Từ khách sạn đi bộ chỉ một dãy nhà là đến ngay trạm Market – Powell là trạm giao thông công cộng chính của San Fran, là đầu mối của tàu điện cáp, tàu điện ngầm, xe buýt. Thích nhất là chỉ cần bước ra khỏi cửa khách sạn là thấy ngay những chuyến tàu điện cáp màu đỏ chạy lên chạy xuống đường Powell – biểu tượng của San Francisco, hình ảnh trên muôn vàn tấm bưu thiếp. Ngay sát vách khách sạn là siêu thị và nhà thuốc Walgreens, khi nào đói hay cần trái cây để tăng cường vitamin mà chống chọi với cái lạnh của San Fran thì chỉ cần phóng ù sang.

ĂN SẠT NGHIỆP Ở SAN FRANCISCO!

Đừng tiết kiệm tiền ăn khi khám phá San Fran. Thành phố này cướp hồn du khách tứ phương cũng nhờ nhiều vào bản đồ ẩm thực phong phú vô ngần của mình. Chia sẻ cho bạn một vài điểm nhấn nhé:

CHINA LIVE

Nhà hàng Trung Hoa này gần trung tâm khu China Town, phong cách fusion món Tây và món Hong Kong, thực đơn thay đổi mỗi ngày. Ngon hơn bất kỳ nhà hàng nào mình từng ăn ở Hong Kong luôn. Món baked bun là mê ly nhất, có vỏ mềm, mỏng, giòn rụm. Món double happiness là hai loại sủi cảo tôm và heo, vị nhạt, thịt mềm. Ngân lượng tiêu tốn khoảng 45 đô/người. 

ZUNI CAFÉ

Nhà hàng Ý này nằm ở một góc hai mặt tiền đường rất đẹp, từng giành nhiều giải thưởng, phải đặt chỗ trước khá lâu vì nó cực nổi tiếng. Quán bên trong nhỏ xíu, đúng kiểu Ý, như nhấc từ một góc Rome nào đó về đặt tại San Fran vậy. Giữa quán có cây piano tam giác, ăn tối trong tiếng nhạc du dương rất phê phiêu. Phong cách ẩm thực thuần Ý (mình không mê lắm), thực đơn đổi theo ngày, và có món tráng miệng Gateau Victoire đánh cắp trái tim người! Ăn tối xong có thể xuống quầy bar uống một hai ly rượu. Quầy bar không có ghế ngồi, đứng uống cho đúng chất Ý. Ngân lượng tiêu tốn khoảng 60 đô/người. 

FOG HARBOR FISH HOUSE

Nhà hàng này nằm trên tầng 1 của Pier 39, chuyên các món hải sản được chế biến theo kiểu Mỹ, rất nổi tiếng với nhiều giải thưởng về món ăn và view nhìn ra vịnh San Francisco. Nếu may mắn được bàn bên cửa sổ thì bạn có thể vừa ăn vừa ngắm hải âu bay là đà trên mặt nước óng ánh nắng. Ngân lượng tiêu tốn khoảng 50 đô/người.

 KING OF THAI NOODLES

Quán mì Thái này khiến tôi trong thoáng chốc bùi ngùi nhớ Bangkok giữa nắng vàng và gió mát của San Fran. Quán nhỏ, mộc mạc, đúng kiểu “quán nghèo” ở Bangkok (nhưng sang Mỹ thì decor kiểu này mới thu hút, mới original!). Phong vị quen thuộc của các món mì Thái Lan pha Trung Hoa, nêm nếm thanh cảnh hơn, không chan chứa dầu mỡ như bản gốc để phù hợp với dân Tây. Ăn rất ngon! Ngân lượng tiêu tốn khoảng 15 đô/người.

THE COFFEE MOVEMENT

Quán cà phê nhỏ này trên phố Washington, gần Museum of the Cable Car, theo phong cách tối giản kiểu Thuỵ Điển, màu trắng, nổi bật giữa những căn nhà cũ màu nâu đỏ xung quanh. Cà phê ngon đặc sắc, mê nhất là món Spicy Vanilla Latte. Không hiểu chủ quán chọn vị trí sao tài tình, quán như là góc nắng nhất của cả con đường nên ánh sáng tuyệt hảo để chụp hình. Bên ngoài có chiếc xe van nhỏ gọi là Mobile Cafe. Khi đang thưởng thức cà phê, thi thoảng còn chiêm ngưỡng những chiếc tàu điện cáp chạy ngang bên ngoài. Ngân lượng tiêu tốn khoảng 7 đô/người.

CHÂN ĐI KHÔNG MỎI KHẮP SAN FRANCISCO

Rong ruổi tàu điện cáp quanh phố cổ

Tàu điện cáp là phương tiện đi lại chính của người San Fran vào cuối thế kỷ 19. Những chuyến tàu này chạy trên đường ray và di chuyển bằng cáp ngầm khắp các con phố của khu phố cổ (old town). Khi tàu dừng trạm hay đến gần một nút giao thông đông đúc, bác tài sẽ rung một hồi chuông ting ting để các xe cộ khác né ra. Ngồi trên tàu điện cáp lên xuống những con phố San Fran như dốc ngược là một cảm giác cực kỳ phấn khích, ú tim. Từ trên tàu điện, bạn gom vào trọn tầm mắt là khung cảnh ngoạn mục của những ngọn đồi, những dãy nhà Victoria duyên dáng, những cây hoa anh đào nở sớm đầu xuân.

Tản bộ qua cầu Cổng Vàng (Golden Gate)

Nước Mỹ có hai biểu tượng nổi bật nhất: một là tượng Nữ Thần Tự Do (Liberty Statue) ở New York, hai là cầu Cổng Vàng ở San Fran.

Mang tên là Cổng Vàng, nhưng cây cầu cao và dài sừng sững dắt ngang qua vịnh San Francisco này sơn màu đỏ cam chói lọi để tàu thuyền có thể thấy nó từ xa mà giảm tốc, ngay cả trong thời tiết mù sương. Tản bộ qua cầu Cổng Vàng mới thấm thía hết đủ cái hùng vĩ, sừng sững của nó. Nhưng để ngắm nó từ xa đẹp nhất thì nên đến Crissy Field.

Đến cầu Cổng Vàng vào buổi tối là một cảm giác khác, vắng lặng du khách, toàn thân cầu phát sáng bởi ánh đèn – trông nó lạnh lùng và đáng sợ!

Đi bảo tàng De Young và SFMOMA

Bảo tàng De Young nằm trong khuôn viên của công viên Golden Gate, bên cạnh một khu vườn Nhật Bản (Japanese Garden). Trong dịp tháng 2 tôi ghé thăm thì De Young đang có triển lãm các bức họa của danh họa Monet, giá vé 35 đô. Ở tầng cao nhất của bảo tàng De Young, là vị trí có thể ngắm toàn cảnh San Fran 360 độ.

Ngắm tranh Monet trong triển lãm tại da Young Museum.

Bảo tàng SFMOMA gồm 6 tầng, trưng bày các tác phẩm nghệ thuật đương đại, gồm cả nhiếp ảnh, hội họa, điêu khắc, nghệ thuật sắp xếp. Giá vé 25 đô.

Trước tác phẩm thích nhất của Philip Guston trong SFMOMA.

Nên ăn trưa trong bảo tàng luôn nha, vì tôi phát hiện ra các bảo tàng ở Mỹ đồ ăn rất ngon!

Thả dốc phố Lombard khúc khuỷu

My mummy was so happy when she saw Lombard street!

Đoạn đường ngắn ngủn nằm trên đồi Russian này là con đường quanh co nhất thế giới. Thiết kế zig-zag lát gạch đỏ của nó là để giúp cho xe cộ giảm ma sát và giảm tốc khi đi xuống đoạn đường dốc ngược này.

Đi chơi Toà Thị Chính (City Hall)

Đứng trước Toà Thị Chính (City Hall).

City Hall của San Fran là một công trình kiến trúc tráng lệ, bề thế, miễn phí để tham quan. Cảm giác bên trong giống như mấy cung điện nhỏ bên châu Âu vậy. Phía trước City Hall là một quảng trường lớn, có thể ngắm một khoảng trời San Fran thoáng đãng, thanh bình, cao xanh trong vắt…

Phơi nắng ở Alamo Square

Đọ dáng với the Painted Ladies.

Công viên Alamo Square nằm trên ngọn đồi Alamo nhiều nắng. Điểm thú vị nhất chính là nó nhìn thẳng ra một dãy sáu ngôi nhà nhỏ theo kiểu Victoria có hình dáng y hệt nhau, nhưng sơn khác màu – xanh dương, xanh lá, cam, vàng, xám, nâu. Những ngôi nhà đỏm dáng này có nickname là “Painted Ladies”.

Rong chơi Fisherman’s Wharf và Pier 39

Fisherman’s Wharf là một trong những khu nhộn nhịp nhất của San Fran. Hai bên đường là chen chúc các cửa hiệu, nhà hàng, quán cà phê, tiệm bán đồ lưu niệm và nghệ sĩ đường phố biển diễn. Hải sản ở đây rất tươi, chế biến ngon, nhưng giá thì hơi gắt một chút.

Pier 39 nằm ở khúc cuối của Fisherman’s Wharf, là nơi mà bạn có thể ngắm hải cẩu lên tắm nắng và xin ăn (từ du khách). Đi sâu vào trong Pier 39 có nhiều hàng lưu niệm khá lạ, như một hàng chỉ bán vô vàn các loại kẹo. Do ở đây sát rạt biển nên gió rất rất lạnh, vừa tản bộ vừa nên nhấm nháp một cốc cà phê nóng cho tăng độ thi vị.

Đi khu Phố Tàu

Ông cụ kéo đàn này ngồi bên hông Nhà Thờ Old St. Mary’s ở phía đầu China Town.
Tiếng đàn réo rắt như tiếng lòng nhớ quê hương giữa những con gió lạnh trên lục địa mới…

Thật ra là đến China Town là cho biết đủ bộ thôi, chứ Phố Tàu ở đây không nhiều màu sắc, nhiều hàng quán và xô bồ vui vẻ (tính đặc trưng của Phố Tàu) như các khu China Town khác trên thế giới. Ở đầu China Town San Fran có là cổng chào Dragon Gate, mang tên oai vậy chứ nhỏ xíu xiu… 

Into the Muir Woods

Muir Woods Muir cách San Fran gần một giờ chạy xe, ở phía bên kia của cầu Cổng Vàng. Tại đây, cây cối hùng vĩ rất rất đẹp, có thể ngắm những cây phong khổng lồ. Một màu xanh rì ngọt mắt. Tiếng dòng suối nhỏ chảy róc rách êm ru. Những thảm cỏ ba lá, mỗi lá như một cái trái tim to gần bằng lòng bàn tay. Đi một lần cho biết cảm giác vào rừng ôn đới nó thanh tịnh, yên ả trong lòng là thế nào.

“Bơi” ra nhà tù Alcatraz

Nhà tù Alcatraz chính là hòn đảo nhỏ nhỏ này đấy.

Ngày xưa, trên đảo Alcatraz là nhà tù giam giữ những tù nhân phạm tội nặng nhất ở Mỹ. Nhà tù đóng cửa vào năm 1970 và trở thành di tích quốc gia cho khách tham quan. Từ bến cảng, đi phà ra đảo tham quan nhà tù rất thuận tiện.

Thăm Nhà Thờ St. Paul

Tản bộ trên đường Market

Bung lụa ở “Thánh địa LGBT” The Castro

Đi nốt khu Embarcadero và Ferry Building cho khỏi lạc đàn!

Vào mùa xuân, San Fran sẽ cho bạn ngắm hoa anh đào

VÀI GHI NHỚ LẺ TẺ

Đem theo áo len. Có một câu nói nổi tiếng là “Mùa lạnh nhất mà tôi từ trải qua là mùa hè ở San Francisco”. Thời tiết của thành phố này khá là “lừa đảo”. Nó ngập nắng, nhưng những gió thì muốn len vào xương luôn. Vì gió mà dù thời tiết là 10 độ thì bạn vẫn cảm thấy như là 5 độ vậy!

Me on the cable car.

Để tiết kiệm tiền đi lại, nên mua MUNI Pass 1 ngày giá 23 USD, hoặc 3 ngày giá 39 USD. Với pass này, bạn có thể di chuyển bằng xe buýt, tàu điện ngầm và xe điện cổ trong thành phố San Francisco không hạn chế số lần. Uber hay Lyft giá cũng khá ok.

Ăn ngủ nhớ bo. Đây là một nét thú vị của văn hóa kinh doanh dịch vụ của Mỹ. Khi ăn nhà hàng, cần bo cho bồi bàn vì họ không cộng phí phục vụ vào tổng bill như các nước khác. Tiền bo tuy mang tính tự nguyện, nhưng là được tự nguyện chọn con số bo là 15%, 18% hay 25% trên hóa đơn, chứ không phải muốn tip thì tip, không thì thôi. Đa số nhà hàng sẽ tính sẵn con số tiền tip gợi ý và in vào cuối bill để khách đỡ phải chia chác mệt óc, chỉ cần móc bóp là xong. Tiền bo là nguồn sống chủ yếu của nghề bồi bàn. Lương cơ bản nghề này ở Mỹ rất bèo, có khi chỉ 3-4 đô/giờ, dưới cả mức lương trung bình. Nhờ vào tiền khách bo thì bồi bàn mới được 10 đô/giờ, vừa đủ trả chi phí sống. 

Ở khách sạn, tiền bo cho nhân viên dọn phòng thường là 1-2 đô/người, ở các thành phố đắt đỏ như New York hay San Francisco thì có thể lên đến 3 đô. Hàng ngày nên để tiền bo lại trên gối trước khi rời khỏi phòng, và nên cho tiền tip mỗi ngày chứ đừng chờ đến hết chuyến đi mới bo một khoản lớn vì có thể mỗi ngày sẽ là một người dọn phòng khác nhau. Cũng đừng bo bằng xu lẻ, vì tiền tip là trân trọng và cảm ơn công sức lao động chân chính của người khác.

Everything looks beautiful in San Francisco. See you again soon sooon soooon!

LANA


Leave a Reply

Your email address will not be published.

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.