Biển Mùa Xuân

"Này, anh không được quên em nhé!"

Tháng 2, 2012

PLOY

***

Biển nhiệt đới mùa xuân rất đẹp. Bầu trời màu ngọc bích óng ánh. Gió múa trên bờ cát trắng. Sóng xôn xao ngàn câu chuyện góp nhặt từ mọi miền đại dương. Biển nhẹ nhàng cởi từng chiếc nút của lòng người, rồi rót vào đấy dòng hân hoan, rộn ràng.

Cô gái ôm cánh tay chàng trai, cùng bước dọc mép biển. Dấu chân anh dần kéo thành hai đường vẽ theo rìa sóng. Dấu chân lành lặn đều bước hơn dấu chân gỗ, do anh vẫn chưa quen làm chủ chiếc chân mới.

“Cuối cùng chúng ta đã có thể cùng ngắm biển mùa xuân. Thật mê ly!” – Cô gái buông tay người yêu, quay mặt về phía biển. Cô tiến thêm vài bước, cho bàn chân ngập trong làn nước trong vắt. Cô giang rộng cánh tay, muốn ôm trọn lấy biển bao la vào lòng.

“Cuối cùng anh đã có thể thực hiện lời hứa với em.” – Chàng trai thầm thì với biển. Một hơi gió biển mằn mặn thổi vào mắt anh cay cay. Anh ngồi bệt xuống cát, ngắm người yêu đang ôm chặt lấy biển.

Thời gian nhích từng khắc. Hai người bất động – kẻ đứng người ngồi. Có phút chia tay buộc phải tới. Có nước mắt phải rơi. Nhưng không ai đủ mạnh mẽ để chủ động. Len lỏi trong tiếng sóng là tiếng hai trái tim đập những nhịp xen kẽ, rất đồng điệu.

Cô gái ngắm sóng xô bờ, thêm một ngọn sóng rồi lại thêm một ngọn sóng. Chàng trai ngắm cô, cầu mong cô đừng quay lại nhìn anh, cứ đứng như thế giữa thời gian rồi tan vào bóng đêm. Như vậy, có khi lại tốt.

“Em có thể ở lại bên anh không?” – Chàng trai thổi những âm hơi vào gió biển.

“Đừng có ngốc! Em phải đi.” – Cô gái quay lại nhìn anh, cười lấp lánh. Cô muốn, nhưng không dám lại gần bên anh. Phải cách anh một khoảng, cô mới có thể sửa soạn bản thân, ngăn những đau xót, bất lực, yếu đuối. – “Anh còn những ngày dài phía trước, còn nơi để đi, còn người để gặp. Anh phải sống thật tốt.”

“Em sẽ đi đâu?”

Nếu còn khóc được, cô gái chắc chắn nãy giờ nước mắt đã tèm lem mặt mũi. – “Em không biết. Giờ này ngày mai, có thể em đang nhìn anh từ trên cao kia, hay đã đầu thai, hay… Em không biết mình sẽ như thế nào. Nhưng anh, anh phải sống thật tốt!”

Cô gái nhắm mắt, chờ đợi một cơn gió, một tia nắng, hay một cái gì đó quyền năng đem mình đi. Cô thật bình tĩnh, dù không biết điểm đến của hành trình. Lần đầu tiên cô đi xa rất xa mà không có anh. Cô nhắm mắt, tập trung ngắm nụ cười anh ngày đầu tiên hai người gặp mặt. Những thước phim xưa tuần tự chiếu lại.

“Này, anh không được quên em nhé!”

Thoáng chốc, nơi cô gái đứng chỉ còn làn nắng óng ánh.

Một tay chàng trai nắm chặt, chôn sâu trong cát. Một tay anh bấu như cắm năm đầu ngón tay vào chân gỗ. Môi anh tóe máu. Anh cắn chặt nó, chặn tiếng la toạc lòng. Anh không cho phép cái ích kỷ của mình phá hỏng phút ra đi êm ái của cô. Lần đầu tiên anh buông tay cho cô tự bước đi. Cũng là lần cuối cùng.

***

Một năm trước. Giữa chiều xuân, một chiếc xe máy bon bon trên đường về phía biển.

“Cuối cùng chúng ta cũng có thể cùng ngắm biển mùa xuân. Aaaaa!!!” – Ôm chặt eo chàng trai, cô gái hét lớn khi mùi mằn mặn nồng nồng tràn vào mũi.

“Anh giữ đúng lời hứa với em nhé, cô bé!”

“Aaaaa!!! Yêu anh, yêu anh nhất!!” – Cô gái lại hét lớn. Nhiều người ngang qua họ đều ngoái nhìn lại.

Chàng trai bật cười cái hào hứng rất trẻ con của cô. Một giây anh mất tập trung lại trùng ngay một giây chiếc xe tải ngược chiều mất lái. Cô qua đời trên đường đến bệnh viện. Còn anh vĩnh viễn mất một chân và mất cô.

###

Leave a Reply

Your email address will not be published.

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.