2016: Bánh Bèo Phiêu Lưu Ký

Bánh Bèo Phiêu Lưu Ký

Bánh Bèo Phiêu Lưu Ký: Cả thế giới bỗng nhiên thu bé lại bằng một cuốn sách :”)

“BÁNH BÈO PHIÊU LƯU KÝ” KỂ CHUYỆN GÌ?

Chuyện về một buổi chiều thành Wien rợp nắng, tôi leo bộ lên ngọn đồi phía sau cung điện Schonbrunn để ngắm nhìn một trong những chốn huy hoàng vương giả nhất châu Âu, hồi tưởng về một chuyện tình đẹp và rất buồn trong sử sách…

Chuyện về những ngày đầu tiên mới dọn đến Bangkok sống, tôi dò dẫm những bước chân một mình vào đời sau khi cha mất. Va vấp này kia. Nhưng qua những trồi sụt đó mà tôi thuần thục được cách mỉm cười với cuộc đời.

Chuyện về cố đô Yangon của Miến Điện thay đổi như vũ bão, nơi gần như toàn dân đang dốc sức dốc lòng để bắt kịp với thế giới bên ngoài. Nơi quá khứ vẫn sống động, nhưng có mấy ai muốn lưu giữ?

Chuyện về kinh đô Praha siêu diễm lệ, siêu lung linh, nhưng vài con ngõ có một cái mùi tôi không chịu nổi. Và tôi không thể bắt nhịp được với khí chất phương này, nên không yêu thích, bất chấp 90% dân số thế giới khen nó đẹp.

Chuyện về tuổi trẻ của Hong Kong xuống đường biểu tình cuối năm 2014. Chứng kiến nhiệt huyết và quyết tâm của họ, tôi thấm sâu câu “Tương lai của một vùng đất được quyết định bởi giới trẻ vùng đất đó.”

Vân vân.

HÀNH TRÌNH SẼ VUI HƠN KHI TA CÓ MỘT NGƯỜI BẠN ĐƯỜNG. 

Tôi đã nhiều lần du lịch một mình, rất thú vị, nhưng chưa từng “tìm lại chính mình” hay “khám phá bản ngã” qua các hành trình đó. Những cụm từ này có phần sáo rỗng, khoác cái áo quá rộng lên chuyện du lịch. Ở một đất nước xa lạ, tiếp xúc với những người xa lạ, không nói tiếng mẹ đẻ, tinh thần lại sảng khoái thì chắc chắn ta sẽ hành xử khác với chính mình lúc ở nhà. Đơn giản vậy thôi. (Hoặc có thể do tôi chưa từng đánh mất mình nên không có nhu cầu tìm lại.)

Tôi thích du lịch cùng mẹ, hoặc cô bạn thân Anlee, hoặc hội bạn từ thời đại học. Những người vô cùng thú vị. Mỗi lần đi với mẹ, tôi có cảm giác mình vẫn là cô bé, vì mẹ luôn chăm nom ăn uống chu đáo, sợ tôi xanh xao thiếu chất. Như khi ở Thượng Hải, mẹ đã khám phá ra cái chợ trong hẻm ngay sau khách sạn để hàng ngày mua trái cây tươi cho tôi có vitamin. Còn khi đi với Anlee, chúng tôi thoải mái làm những trò điên khùng, lạc đường rồi cười hề hề, hoặc mệt quá thì tìm quán kem nào đó ăn cho quên chặng đường vất vả. (Thật bánh bèo hết sức!) Khi đi có đôi, có thể gọi nhiều món ăn hơn mà không lo bị no thừa. Khi đi có đôi, sẽ có người chụp hình cho. Và nhất là, khi đi có đôi thì thế giới sẽ rộng mở hơn. Tôi chiêm nghiệm vùng đất lạ ấy bằng đôi mắt của chính mình, bằng đôi mắt của mẹ và của bạn nữa. Cuộc hành trình trở thành một kho tàng đúng nghĩa để khám phá.

HÃY NẮM TAY AI ĐÓ VÀ BAY ĐI!

PLOY