2015: Dắt Tôi Về Phía Mặt Trời

Ngày xưa, đẹp nhất chính là những lúc đạp xe cùng cô. Anh luôn đạp phía sau, cách một vòng quay, để ngắm nắng tràn trên vai cô, ngắm tóc cô đùa cùng gió, để lỡ bánh xe cô có vấp cục đá nào thì còn xử lý nhanh được.

Ngày xưa, đẹp nhất chính là những lúc đạp xe cùng cô. Anh luôn đạp phía sau, cách một vòng quay, để ngắm nắng tràn trên vai cô, ngắm tóc cô đùa cùng gió, để lỡ bánh xe cô có vấp cục đá nào thì còn xử lý nhanh được.

Một chuyện tình tuổi ô mai chưa kịp nói đã phải xa. Những tháng năm trưởng thành mỗi người một hướng. Và gặp lại, thấu hiểu rồi trở về bên nhau, nhưng mãi mãi có một điều gì đấy không thể tròn vẹn như xưa. 

Hai thiếu niên tuổi mười bảy bất ngờ sống chung dưới một mái nhà. Thế giới của chàng trai tuy xuất sắc nhưng chán ngắt ấy vốn chỉ biết đến trường học và nhà, nay bỗng nhiều màu sắc và âm thanh hơn nhờ “cô em gái”. Nhưng cô gái ấy có rất nhiều bí mật. Khi gặp cậu, cô đã là một con người khác, đã ép bản thân biến chuyển. Rồi cũng vì một bí mật, một lời hứa mà cô rời xa cậu, không biết xử lý tình huống thế nào cho suôn sẻ rồi vì thế làm đau nhau.

Tuổi trẻ của “Dắt tôi về phía Mặt trời” không chỉ có những sắc thái tình yêu, mà còn rực lửa của ước mơ, hoài bão. Chàng thiếu niên Khanh lập mục tiêu đại diện Việt Nam đi thi Olympic Sinh học Quốc tế. Còn Na, cô bé mới chân ướt chân ráo đến thành phố lạ, thì mơ ước được trở thành phi công – điều với cô tưởng chừng bất khả.

Design 1

Design 2

Chuyện xảy ra giữa hai con người ấy giống như những ngày nắng đầu xuân – không quá chói chang, nhưng vẫn vô cùng rực rỡ, thứ màu nắng làm người ta đột nhiên thấy yêu đời khôn tả. Họ sai lầm, để học được cách hy sinh, bao dung và tha thứ. Họ vượt qua để xóa bỏ hiểu lầm, chấp nhận thực tế dù khắc nghiệt đến đâu, và chung sống với chúng. Sự chấp nhận ấy chính là chìa khoá mở ra cánh cửa bình yên trong tâm hồn. Bình yên để tiếp tục cuộc sống, bình yên để yêu, và bình yên để bước tiếp.

APRIL, 2015

Leave a Reply

Your email address will not be published.