2013: Trái Đất Tròn, Không Gì Là Không Thể

IMG_2933

June 28, 2013

Đây là những truyện ngắn logic trong các bối cảnh phi logic. 

Tôi rất thích bơi. Những khi sải thân trong làn nước mát, đầu óc tôi nhẹ tâng và nghĩ lắm thứ trời mây. Có một lần, trong lúc bơi, tôi đã nghĩ về thời gian. Thời gian trôi đi thì không níu ngược lại được. Ai bảo thế? Chuyện này giải quyết ngon lành bằng một cỗ máy thời gian, hay một bùa chú. Địa cầu lớn lắm, hẳn nhiều hốc ngách, nhiều nền văn minh kỳ bí vẫn chưa phơi ra ánh sáng. Biết đâu có những phép thần và những khoa học mà loài người chưa biết đến. Dòng suy nghĩ về thời gian này thôi thúc tôi viết câu chuyện đầu tiên ngay đêm ấy. Ngày qua ngày, các ý nghĩ về những điều “không thể” và “có thể” khác đã bơm cho tôi những mạch truyện khác nhau.

Hơn bảy tỷ người trên thế giới, suốt mười năm, ở những điểm địa cầu khác nhau, vì đâu hai con người mà cuộc sống chẳng liên quan lại cứ hay gần nhau? Có một bàn tay vô hình kết nối những sợi dây cũng vô hình vào người này với người kia, chứ chẳng phải là một ai khác?

Một con ma mất trí nhớ sẽ hành xử thế nào?

Nếu trở lại quá khứ, phải lòng một cô gái của quá khứ, biết các biến cố của cuộc đời cô, chàng trai liệu có can đảm thay đổi lịch sử để cứu người yêu? Trong trường hợp, sự sống của cô sẽ gây họa cho anh, thì thế nào?

Quyền năng hơn ma quỷ, trải qua sáu kiếp sống để nếm đủ cảm giác mất mát của con người, anh là ai?

Một chuyện tình xảy ra ở quá khứ được báo mộng trong chuỗi giấc mơ của một họa sĩ. Vì sao?

Biết đâu có những sinh linh kỳ bí đang sống song song với bạn, cư ngụ trên con phố ngày ngày bạn đi qua mà mắt trần thịt của bạn không nhìn thấy chúng.

Trí tưởng tượng là nơi con người bắt đầu biến những điều không thành có thể. Trí tưởng tượng là nơi tôi gieo những con chữ đầu tiên của tập sách này. Chúc bạn có những trải nghiệm thật bổng bay!

 Truyện “RUE CATINAT”

Rue Catinat

Rue Catinat

Sài Gòn hơn ba trăm năm tuổi, thì đường Đồng Khởi đã mang ngót nghét hai phần ba lịch sử ấy. Do người Pháp xây vào thế kỷ XIX, đường từng mang tên đường số 6, Catinat, Tự Do và giờ là Đồng Khởi. Chỉ 630 thước nhỏ nhắn, nhưng đường được hồn phố Sài Gòn thiên vị gửi gắm cho chất kiêu sa, thơ mộng, trầm lắng nhất.

Chuyện bắt đầu từ thời Pháp thuộc, khi ấy đường gọi là rue Catinat. Trung tâm Sài Gòn gồm rue Catinat và vài đường xung quanh dần sầm uất với những hiệu thương mại, hàng nhiếp ảnh, khách sạn, nhà hàng, quán cà phê của người Pháp, người Hoa, người Ấn, người Việt. Thời Sài Gòn tột đỉnh phồn vinh, được ngưỡng vọng gọi là Hòn Ngọc Viễn Đông, rue Catinat in đầy dấu chân các tướng tá, chính trị gia, thương nhân, ngôi sao điện ảnh, văn sĩ, nhà báo.

Vài sinh linh đặc biệt, theo những cơ duyên đặc biệt, đã chọn rue Catinat cư ngụ. Người phàm mắt thịt chẳng biết đến sự tồn tại thần thần ma ma này. Nếu ban ngày chúng ló mặt thì cũng tàng hình, hoặc thoắt ẩn thoắt hiện, hoặc đội lốt thường. Chúng nói chuyện bằng tầng âm thanh tai người không nghe lọt. Một tháng vài lần, vào đêm, chúng tụ tập hàn huyên, cùng ngắm và cùng cảm những đổi thay theo thời thế của con đường dệt mộng này.

Cư dân #1: Mèo Tinh

Tương truyền từng có mụ phù thủy người Ấn mang theo một con mèo đến rue Catinat. Chuyến đi nhằm đem thần dược, thần vật gom góp suốt mấy mươi năm hành nghề đổi lấy viên thuốc trường sinh của một gã pháp sư Trung Hoa. Cuộc giao dịch thành công.

Mụ phù thủy về khách sạn, sung sướng đặt hộp chứa thuốc tiên lên bàn phấn, rồi ngồi nhìn đắm đuối. Nằm ngoan trên giường, con mèo quan sát mụ chủ bằng đôi mắt màu hổ phách. Nó giương bộ mặt phèn phẹt, ngu ngu ngây thơ lên, meo vài tiếng nhõng nhẽo. Mụ liền đến vuốt ve tấm thân trắng ú của nó một lúc, rồi vào phòng tắm để được thơm tho trước trận cải lão hoàn đồng. Vừa nghe tiếng vòi sen ào ào, con mèo liền tót lên bàn, hất hộp thuốc rơi vỡ. Trước khi viên thuốc lăn vào gầm giường, nó phóng một cú thiện nghệ xuống đất, nuốt trọn.

Sau đấy, kết thúc của mụ phù thủy không ai quan tâm. Còn con mèo ăn thuốc tiên thì hóa thần thông. Khi hứng chí, nó biến thành thiếu nữ xinh đẹp, cử chỉ mềm mại động lòng, qua lại rue Catinat cho đàn ông con trai ngắm thèm nhỏ dãi. Chán làm người, nó trở lại cốt mèo, tìm chỗ chơi chỗ ngủ trong khách sạn sang trọng giữa rue Catinat từng ở cùng chủ cũ. Nó đi cực nhanh và cực êm, lại có phép tàng hình nên chẳng ai tóm được. Nó bắt mọi sinh linh thần bí ngụ tại rue Catinat tôn mình là nàng mèo sang chảnh và quyền năng nhất thế giới – Mèo Tinh. Kẻ nào phản đối, nó sẽ cào nát mặt.

(CÒN TIẾP TRONG SÁCH :D)

Truyện “CHUYỆN TÌNH TRONG TRANH”

Chuyện tình trong tranh

Chuyện tình trong tranh

Lễ khai mạc triển lãm đầu tiên tại Việt Nam của họa sĩ trẻ mang dòng máu Việt Andrew Halge thu hút rất đông người tham dự. Danh tiếng anh nức lòng giới hâm mộ: chủ nhân của hàng loạt giải thưởng quốc tế, giá tranh cao ngất mà danh sách khách chờ vẫn dài miên man.

Ở sảnh chính, bày sáu bức tranh giấu bí hiểm sau tấm phủ lụa trắng. Hết bài cám ơn ngắn gọn, Andrew đến bức đầu tiên, kéo nhẹ tấm lụa che trên nó. Một màu xanh ngọt, long lanh và lãng mạn hiện ra. Sau vài giây sững sờ trước màu xanh thơ mộng của ngàn ngàn bong bóng nước vỡ bung cùng lúc ấy, người xem mới có thể định thần thưởng thức nội dung. Một đôi tình nhân dưới mái hiên gạch đỏ, trong màn mưa nhẹ. Chàng trai đang đội lên đầu cô gái chiếc nón gấp bằng giấy. Ánh mắt hai người ngượng ngùng mà tinh nghịch, ửng hồng lồng vào nhau.

Andrew bước sang bức kế bên, kéo tấm lụa ra. Nền của tranh dán từ những tờ báo cũ, giấy ngà mực đen, chồng chéo chi chít lên nhau. Tranh vẽ một thanh niên trẻ, gương mặt tuấn tú thư sinh, ngồi trên ghế đẩu bên sạp báo nhỏ. Anh vận đồng phục sinh viên áo trắng, quần đen, chúi đầu đọc sách trong những giờ vắng khách. Mái tóc anh bồng bềnh. Ánh mắt mênh mang, lãng đãng, mang thần thái của một bầu trời mùa thu cao đẹp. Bàn tay anh gọn gàng đỡ gáy sách trông rất thanh nhã, chẳng giống một chàng bán báo lành nghề.

Tuần tự, Andrew bật mí hết sáu bức tranh…

Sau rất lâu chờ khán phòng chiêm ngưỡng những tuyệt tác mơ mơ thật thật, Andrew mới lên tiếng. – “Gần một năm trước, tôi gặp chuỗi giấc mơ cứ lặp đi lặp lại hàng đêm. Những hình ảnh đứt mạch, mà rất đẹp. Cảnh trong mơ là những phố nhỏ nên thơ, nhà cửa xinh xắn ngăn nắp, áo dài kiểu xưa, xe hơi con bọ, xe máy Vespa cổ. Giống Sài Gòn vào đầu nửa sau thế kỷ XX. Suốt ba tháng, cứ thức dậy là tôi cầm ngay cọ. Có lẽ thần hội họa đã đem một chuyện tình buồn ngày ấy vào các giấc mơ tôi, truyền cảm hứng vẽ bộ tranh này làm quà mừng buổi triển lãm.”

Andrew cúi chào trong tràng pháo tay rôm rả. Giữa các quan khách, nổi bật vị phu nhân vận áo dài gấm vàng. Bà trông đã lớn tuổi, nhưng khó đoán được bao nhiêu, vì thần thái nhanh nhẹn, da trắng, mặt trang điểm kỹ. Quý bà tên Ngô Tâm Ảnh Halge, bà nội Andrew, nổi tiếng trong cộng đồng Việt kiều mấy mươi năm nay nhờ học vấn uyên thâm và may mắn lấy chồng thế phiệt. Mắt bà ngời tự hào hướng về đứa cháu tài năng. Nhưng bức đầu tiên của bộ tranh, ngay sau lưng anh, mới là tâm điểm tầm nhìn bà. Nụ cười bà khéo léo lấp đi cơn bàng hoàng.

(CÒN TIẾP TRONG SÁCH :D)

Truyện “TRÁI ĐẤT TRÒN, KHÔNG GÌ LÀ KHÔNG THỂ”

Trái đất tròn, không gì là không thể!

Trái đất tròn, không gì là không thể!

Trên taxi về nhà, Jade lấy ra tấm hình Shiho mà cô chụp nhiều năm trước, khi thấy anh bên cột đèn giao thông ở Hà Nội. Tấm hình cô luôn cất trong bóp, cảm thấy rất an toàn khi có nó gần bên. Ngón tay di di trên hình anh, cô mỉm cười thừa nhận một điều: thật ra bao năm qua, cô là cứ muốn nhớ Shiho, nên chưa từng nỗ lực quên anh. Giây phút bên anh tuy ngắn, nhưng quý báu. Giây phút ấy, cô tìm thấy mình, cô được trân trọng và được an toàn. Cảm giác ấy, sau đêm ấy, không ai có thể đem lại cho cô.

“Mười năm, năm lần gặp, năm điểm của địa cầu. Chúng ta có duyên mà vô phận.” – Jade búng nhẹ vào gương mặt anh trên tấm hình, ánh mắt lặng đi. – “Số mệnh, mi là đứa trẻ độc ác!”

Jade nhắm mắt, tua đi tua lại hình ảnh mới nhất của Shiho trong đầu – khác xa chàng trai trong hình – cho đến khi chắc rằng nó đã in sâu vào từng tế bào thần kinh: Shiho đầu tóc gọn gàng, áo sơmi quần jeans năng động, ánh mắt kiên nghị và đáng tin, đúng chất một phóng viên thời sự. Cô ngẫm nghĩ… Đâu nhất thiết phải quên những thời khắc từng làm mình mỉm cười, cô chỉ cần học cách cân bằng, không cho những cơn nhớ chạm vào thực tại. Nhưng cô sẽ phải làm thế nào, đã mười năm rồi mà cô bé tuổi mười chín ấy cứ sống mãi…

(CÒN TIẾP TRONG SÁCH :D)

Truyện “CỎ TRÁI TIM”

Cỏ Trái Tim

Cỏ Trái Tim

“Tôi có thể trở về một lần nữa không? Có một người cần tôi giúp. Chỉ ít ngày thôi.”

“Cậu đã là người cõi khác. Chuyện của thế giới ấy, không nên nhúng tay nữa. Người sống, sẽ tự tìm được cách để sống.”

“Nếu tôi không về, cậu ấy sẽ chỉ phí phạm cuộc sống mà thôi. Thật không có cách ư?”

“Năng lượng của cuộc sống là yêu thương. Để đi một chuyến nữa, cậu phải dùng yêu thương đã tích trữ suốt bao năm qua làm nhiên liệu cho hành trình. Phải đốt hết. Cậu trở về được, nhưng quên sạch.”

“Tôi có bao nhiêu thời gian?”

“Đến khi nhiên liệu cạn.”

(CÒN TIẾP TRONG SÁCH :D)

***

Tuyển tập truyện ngắn “Trái Đất Tròn, Không Gì Là Không Thể” có tất cả 12 truyện, mời bạn mua sách đọc hết, Ploy chỉ post tượng trưng bốn truyện lên đây thôi nhé. Bạn có thể vào đây xem thêm teaser: http://on.fb.me/17hq901

Muah muah 😉

12 thoughts on “2013: Trái Đất Tròn, Không Gì Là Không Thể

  1. NyanCatt
    September 16, 2013 at 1:43 PM

    em thích mấy truyện tình yêu phi logic cực ý. thích truyện của chị nhiều nhiều

  2. Breeze Nguyen
    June 23, 2013 at 3:17 AM

    Truyện Trái đất tròn không gì là không thể từng đăng trên Khúc Tình Tự rồi phải không chị??

  3. Lê Hà
    June 19, 2013 at 8:29 PM

    Đã là tháng rồi đó chị. Khi nào sách mới trên kệ chị?

  4. Nguyên
    June 17, 2013 at 1:18 PM

    Khi nào ra sách chị ơi, sốt ruột quá đi đó mà…<3.<3

  5. Naomito
    June 12, 2013 at 2:12 PM

    em muon dat mua cuon sach nay. ma ko biet o dau

  6. May 18, 2013 at 7:50 PM

    Mong ngày sách ra mắt quá chị ơi 🙂 Mong ngóng từng ngày ^^

  7. minhchauphm
    May 5, 2013 at 12:39 PM

    em sẽ mua!:) yêu truyện chị cực ý!♥

  8. Lương hoàng bảo ly
    May 4, 2013 at 5:45 PM

    Truyện của chị lúc nào cũng bất ngờ, với lạ!

  9. May 1, 2013 at 9:03 PM

    Em thích! Em thích chị ơi!
    Em bị ám ảnh mối tình của Shiho và Jade 🙂

  10. March 28, 2013 at 9:30 PM

    Chị ơi!!! Em cực kì thích truyện ngắn “trái đất tròn, không gì là không thể” của chị luôn…hóng từng ngày để chờ sách ra ♥ hihi

  11. Phuong Anh
    March 28, 2013 at 8:06 PM

    wowwwwww khi nào thì xuất bản thế chị ??

  12. Nguyễn Tiến Anh
    March 28, 2013 at 1:32 PM

    Đầy tình yêu và tràn hạnh phúc 😀

Leave a Reply

Your email address will not be published.