31. Chạy [DẠ KHÚC]

31. Chạy

Trong ánh nến vàng và tiếng vĩ cầm réo rắt, Duy Thức ngắm Nhã Lan duyên dáng húp từng thìa súp. Từ lúc bắt đầu bữa tối, cô chẳng ngước mắt nhìn anh, cũng chẳng thốt một lời. Nhưng không gian lãng mạn và nét an bình phảng phất trên gương mặt đã bóc trần tâm ý cô: cô đang muốn kiến tạo bức tranh ngọt ngào cuối cùng bên anh.

–       Tối hôm ấy, khi Nữ Hoàng cùng anh xuất hiện, em đã biết dù yêu Bách, nàng ấy phải buộc chặt với anh. Tính khí của cả hai, trí tuệ của cả hai… – Nhã Lan mở lời sau khi uống cạn hai ly rượu, vẻ mặt tươi tắn mơ màng vì rượu, bối rối vì không tìm ra được từ ngữ chính xác mà chuyển tải suy nghĩ.

Không chấm dứt câu nói, Nhã Lan tự rót thêm rượu vào ly. Cô nâng ly lên ngang tầm mắt, khẽ lắc cho làn nước vàng óng li ti những hạt bọt trong ấy sóng sánh. Nhìn Nhã Lan, hình ảnh Gia Tú chợt lướt qua tâm trí Duy Thức, có một lần nàng cũng đã chơi trò lắc lư những nhúm rượu trong ly thủy tinh…

–       Vì sao khi ở bên hồ, anh đã muốn em rời Bách? – Nhã Lan cắt đứt mạch suy tưởng của Duy Thức.

–       Vì anh phát hiện em luôn làm việc miễn phí, chẳng hề động đến số tiền anh đưa.

Nhã Lan yêu kiều tự cười mình. Cô đã thầm viển vông một chút yêu thương, một chút hờn ghen từ Duy Thức, nhưng anh chỉ không muốn mang nợ cô. Cô đổ cạn ly rượu vào miệng, miên man… Ngày xưa, cô phục tùng mọi sắp đặt của Duy Thức để săn đuổi cái hạnh phúc vĩ đại mà bấp bênh là được bên anh. Nếu cô hài lòng với những niềm vui nhỏ bé mà bền chắc Gia Tĩnh dâng tặng, bây giờ có khi cô đã là Hoàng Hậu, Bách và Gia Tú đã đêm ngày hát tình ca trong men rượu và hương cà phê, Duy Thức đã… Duy Thức lạc loài trong bức tranh sum vầy, yên vui ấy. Cô run rẩy trong ý nghĩ nhẫn tâm vừa kéo đến: cô ít nhiều đã làm đúng, đã giúp Duy Thức tìm được chỗ vừa vặn nhất trong cuộc sống này.

–       Anh có yêu em không?

–       Không.

–       Anh dối gạt rất nhiều người, nhưng không thể dối em một lần sao? – Nhã Lan phụng phịu, rồi cười điệu đàng, vờ như câu nói vừa rồi chỉ là đùa chơi.

Nhã Lan chớp mắt, kéo ngược giọt nước mắt đang lấp ló trở lại tuyến lệ. Cô xót cho mình: Duy Thức là giấc mộng cô mãi mãi chẳng mơ thấy được. Từ xưa, anh đã luôn thành thật với cô – anh không yêu cô – và luôn điều khiển cô bằng chính sự thành thật ấy. Không gì dung dưỡng tình yêu tốt bằng những thèm khát, ngưỡng mộ vô vọng. Không gì sai khiến con người tốt bằng tình yêu.

–       Anh không dối em để đền đáp tình yêu bạt ngàn em dành cho. – Duy Thức nhẹ nhàng.

Câu nói này khiến cái kế đồ tủi hờn trong Nhã Lan tức khắc tụt xuống số 0. Cô bỗng thấy những ngày mình đã sống trở nên đáng giá. Cô êm dịu nhìn Duy Thức biết ơn: anh thừa tinh tường để nhận ra mục đích của buổi tối này, nhưng đã hợp tác để kỷ niệm cuối cùng được êm đềm như cô mong muốn. Cô khẽ cắn môi rồi vội vã đứng dậy.

“Đừng ghen tị với Gia Tú!” – Những lời của Duy Thức rơi loảng xoảng sau lưng Nhã Lan.

Nhã Lan cắm cúi chạy khỏi nhà hàng. Cô chạy khỏi cuộc sống hiện tại, chạy khỏi Duy Thức. Vừa qua khỏi cửa, cô dừng lại một nhịp chân, cười hắt một cái. Cuối cùng, cô đã thu gom đủ quyết tâm để thoát khỏi cái ảo vọng về một ngày anh sẽ thuộc về mình. Cuối cùng, cô đã dành dụm đủ nghị lực để đặt xuống một dấu chấm kết tròn trĩnh cho đoạn đời đầy sự kiện khủng khiếp và bí mật tày trời này. Ngày mai, cô sẽ xuất cảnh đoàn tụ cùng gia đình. Ngày mai… Hai hàng nước mắt liếm dài trên mặt cô.

Comments

comments

Leave a Reply

Your email address will not be published.