Bóng Hình Ở Changi

Bóng Hình Ở Changi

Tôi còn nhớ lần đầu tiên mình nhìn thấy anh thật rõ là khi anh đang đứng ăn xôi trên hành lang trước cửa lớp học. Một chàng trai 17 tuổi mà ăn xôi cứ nhẩn nha như ông cụ. Vậy mà, “ông cụ” ấy khiến trái tim tôi sét đánh đen thui, để rồi gần cả năm học sáng nào tôi cũng phải đến trường sớm để nhìn trộm từ xa…

Đuổi bắt trong sân bay.

Tôi ngồi trên máy bay, thả mắt ngắm vịnh Marina mênh mông một màu xanh ngọc. Những dải nước tít tắp khiến những con tàu nặng trịch chợt hoá nhỏ bé như món đồ chơi trong lòng bàn tay. Bên bờ vịnh, những toà cao ốc kèn cựa nhau tìm chỗ đứng, mà nổi bật nhất là ba toà tháp Marina Bay Sands đội một con thuyền khổng lồ đứng sừng sững trêu ngươi đất trời… Đã không biết bao lần được chiêm ngưỡng Singapore từ trên không, nhưng lòng tôi vẫn cứ xuýt xoa trước thói mê chơi lớn của dân xứ này. Một đảo quốc nhỏ xíu và non trẻ, không có vàng, không có dầu, không có cả nước ngọt, nhưng đã giàu lên thần tốc, tạo nên những kỳ tích vượt xa trí tưởng tượng của loài người.

Cửa máy bay vừa mở là tôi vội bước ra, vì quá thèm khát cái mùi rất riêng của sân bay Changi. Từng hạt khí ám đẫm hương nhân tạo lành lạnh. Một mùi đặc sệt vật chất mà lại cứ gây nhớ gây nghiện. Vừa hít hà nức mũi, tôi vừa vui sướng bước giữa những dòng người, bắt đầu tận hưởng chuyến quá cảnh ngắn ngủi. Mỗi năm vài lần, tôi bay sang châu Âu công tác đều quá cảnh ở Singapore nên đã thuộc lòng cái sân bay này. Có nhắm mắt mà bước tôi vẫn biết cửa hàng Zara ở hướng nào, khu xem phim miễn phí rẽ lối nào, vườn hoa nhiệt đới xuống thang máy nào; nhưng sự phấn khích dành cho Changi thì chẳng hề suy giảm dù chỉ một mẩu tí hon. Vườn bươm bướm, vườn phong lan, những màn trưng bày đầy sáng tạo ở các sảnh, những đợt khuyến mãi rầm rộ… Ở Changi không bao giờ hết vui!

*

Tôi bước vào Starbucks tìm một cốc cà phê. Sau khi order và nhận hoá đơn từ tay cậu thu ngân có nụ cười sáng bóng, tôi đến quầy chờ nước, trong đầu nhẩm tính sẽ làm gì tiếp theo: tôi sẽ ghé quầy sách xem họ có bán cuốn tiểu thuyết mới của ông nhà văn Carlos Luis Zafon hay chưa, tôi cũng đang cần mua một cuốn sổ thật đẹp, sau đó sẽ dạo qua sảnh lớn xem người ta đang trưng bày thứ hay ho gì ở đó…

“Oh!” – Tôi phản xạ quay sang khi bị huých nhẹ vào. Chàng trai vô ý kia gật đầu xin lỗi rồi quay bước đi. Còn tôi cứ ngây đơ ra.

“Your coffee, miss.” (Cà phê đây, thưa cô.)

“Miss, your coffee.” (Cô ơi, cà phê đây.)

Tôi nghe loáng thoáng tiếng gọi mình, nhưng cứ lâng lâng không xác định.

“Miss, your hot cappuccino.” (Cô ơi, cappuccino nóng đây.)

Tôi giật bắn người khi cô gái giao cà phê vỗ nhẹ vào tay mình, ra hiệu rằng món uống đã sẵn sàng. Tôi gượng gạo xin lỗi, lật đật chộp lấy cái cốc rồi phóng ra khỏi quán. Tôi quay trái quay phải, khẩn trương tìm chàng trai ban nãy. Thấp thoáng có một người mặc sơ mi trắng đang bước ở tít xa. Cái dáng đi khoan thai gợi một cảm giác thật quen thuộc. Tôi không thể nhớ chàng trai vừa chạm mặt mặc áo màu gì, nhưng quyết định chạy theo hướng ấy. Đấy là manh mối duy nhất.

Chàng trai thong thả bước vào khu nghỉ chân miễn phí, nơi xếp những chiếc ghế salon dành cho hành khách ngồi đọc sách báo, sạc pin điện thoại, hoặc xem tin tức, phim ảnh chiếu trên các màn hình tivi cỡ đại. Anh ngồi xuống chiếc ghế trong góc khuất, lấy trong túi ra một cuốn sách. Tôi nhanh như điện đến ngồi phịch vào chiếc ghế cách anh tầm ba mét, cướp chỗ của một phụ nữ to béo đã đến gần cái ghế đó hơn tôi. Tôi biết mình khiếm nhã, nhưng không nhường được.

Ôm cốc cà phê bằng hai tay, tôi nâng lên miệng hớp từng ngụm nhỏ như một cái máy. Tôi chẳng biết cà phê bùi béo thế nào. Mọi giác quan đều bồng bềnh vô thực. Tôi cố gắng trấn tĩnh, nhưng các ngón tay cứ run rẩy nhè nhẹ. Ánh mắt tôi rón rén chiếu về phía anh, rồi nhanh chóng cụp xuống sợ bị bắt gặp, rồi lại rón rén nhìn anh…

“Vẫn đẹp trai quá!” – Tôi ngẩn ngơ ngắm chiếc mũi cao thẳng và làn da trắng trẻo lạ, trắng đến mức mấy cô hot-girl cũng phát hờn. Anh đeo cặp kính mảnh… Đường nét vẫn y hệt chàng thư sinh cấp ba ngày xưa, tuy giờ đây anh chắc phải nặng hơn xưa chục cân. Bao nhiêu năm rồi nhỉ? Từ lúc tôi học lớp 10, anh lớp 12, đến bây giờ… đến bây giờ đã mười hai năm. Trái tim tôi phập phồng. Đôi ngươi tôi rơm rớm nhưng miệng cứ cười. Mười hai năm trước, sáng nào tôi cũng trộm ngắm anh đến trường. Khoảng cách từ chỗ tôi đến chỗ anh luôn là xa vời vợi. Tôi chưa từng được ở gần anh như lúc này. Mười hai năm trước…

Chàng trai màu nắng.

Việc tôi đậu vào trường chuyên cấp 3 danh giá nhất thành phố vĩnh viễn là cái bí mật to đùng của cuộc đời. Thời cấp 2, tôi học cũng tốt nhưng chưa từng nhất lớp nhất trường, chưa từng học thêm học nếm. Tôi thi trường chuyên chỉ cho biết. Vậy mà, chẳng rõ do làm bài xuất thần hay do giám khảo buồn ngủ chấm bừa mà tôi đậu. Tôi bước vào cổng trường cấp 3 của những anh tài thiếu niên với tâm trạng vừa hãnh diện vừa lo sợ, chẳng biết làm thế nào để… không đội sổ.

Hôm khai giảng là lần đầu tiên tôi nghe đến tên anh. Anh dẫn đầu đoàn học sinh siêu giỏi được tuyên dương toàn trường, ngực đeo huy chương Quốc tế vừa đem về từ trời Tây. Chiến tích lớn ấy anh đạt được khi mới chỉ học lớp 11, trên cơ cả các sư huynh sư tỷ 12 – nghĩa là anh double giỏi! Nhìn anh trên cái sân khấu tít đằng xa, tôi thấy nhang nhác một bóng hình rất cao, rất trắng, rất ốm và đeo kính cận. Một công tử mọt sách trong truyền thuyết!

Lần thứ hai, lần thứ ba, lần thứ n tôi nghe tên anh là khi thầy cô giáo nhắc đến bằng một niềm tự hào lộ liễu, kiểu như trong trường nếu anh nhận hạng nhì thì chắc chẳng ai dám đứng nhất. Nghe mãi đâm ra tò mò. Đôi lần vào giờ chơi tôi theo mấy đứa con gái đến gần lớp anh để mục sở thị, nhưng đều không gặp được. Có lẽ anh cũng biết mình hot nên trốn biệt.

Rồi một buổi sáng tôi đến sớm trực nhật. Sau khi xong hết việc, tôi ra sân tận hưởng bầu khí thơm tho, yên tĩnh. Tôi vừa đi vừa nghểnh cổ ngắm những tàng lá khổng lồ ở trên đầu. Từng chùm nắng sớm len qua kẽ lá, vẽ những hình thù ngộ nghĩnh trên nền đất. Bước chân thẩn thơ đưa tôi đến chiếc ghế đá gần lớp anh. Giây phút định mệnh đó, ánh mắt tôi vô ý đậu lên khoảng hành lang trước cửa lớp anh và trông thấy anh đang ăn xôi. Anh chậm rãi nhai xôi, mỗi động tác đều nhẩn nha. Bức tranh trong mắt tôi chỉ có anh thi thoảng cử động, còn mọi chi tiết khác đều mờ nhạt chẳng đáng để tâm. Tôi mất hồn nhìn anh cho đến khi trống trường vang sấm đì đùng. Anh biến mất sau cánh cửa. Còn tôi cũng ba chân bốn cẳng chạy về lớp, nhưng tâm tình đã để lại nhiều mảnh trên chiếc ghế đá, khoảng sân và hành lang trước cửa lớp anh.

Ngày hôm sau, cổng trường vừa mở là tôi đã ôm cặp đến ngồi trên chiếc ghế đá hôm trước. Một lúc sau, tôi thấy anh tiến vào từ bãi xe. Anh đeo ba-lô chỉ bằng một bên quai, nhanh chóng mất hút sau cánh cửa…

Đều đặn mỗi buổi sáng, tôi đến sớm “phục kích” chờ trông thấy anh đi học. Khi thì tôi ngồi trên ghế đá, khi thì nấp ở một góc hành lang. Có ngày anh vào lớp rồi ở luôn trong ấy. Có ngày anh ra trước lớp đứng ôn bài, ăn xôi, hoặc đi giặt khăn lau bảng, hoặc xuống sân chơi đá cầu với bạn. Có đôi lần tôi thấy anh cười, nụ cười tưng bừng quét đi vẻ nghiêm nghị cụ non. Ngày nào có thể trông thấy anh nói cười hoạt động thì xem như không lãng phí. Còn sáng nào trời mưa không thể ngắm anh, tôi sẽ ủ rũ hơn cả một đám mây giông. Có đôi ngày anh không đến trường khiến lòng tôi đốt lửa với muôn ngàn phỏng đoán về tai nạn, bệnh tật.

Có một lần vận may mỉm cười: thầy giáo nhờ tôi sang lớp anh mượn cái bản đồ. Những bước chân tôi lả lướt, nhưng đến trước lớp anh thì tôi lại căng thẳng. Trái tim tôi nện bùm chéo. Tôi thẳng tiến đến bàn giáo viên, mượn đồ rồi đi ra luôn. Tôi không liếc mắt xuống bên dưới dò xem anh ngồi bàn nào. Tôi không mỉm cười đáng yêu như kịch bản trong đầu định sẵn. Tôi đã phung phí cơ hội duy nhất của đời mình để gây ấn tượng với anh.

*

Tôi nuốt một ngụm cà phê nguội ngắt, mắt vẫn không rời anh và mắt anh vẫn không rời những trang sách. Tôi cười trêu mình, lòng ngọt mặn một cảm giác nửa lạ nửa quen. Tôi quá thân thuộc với cái trạng thái ngắm anh từ xa, và cũng lâu lắm rồi tôi không được ngắm anh từ xa. Lâu đến nỗi ngay lúc này đây, ký ức xưa vừa hỗn độn như một cụm mây xù, vừa rành mạch như một bảng chữ cái.

Tôi thôi nấp sau cốc cà phê, co chân lên ghế tìm tư thế ngồi thoải mái để ngắm anh. Nét mặt anh nghiêm nghiêm, đôi mày hơi nhíu lại vì tập trung cao độ. Anh nom trẻ hơn tuổi, không già mấy so với chàng nam sinh lúc xưa, hẳn cuộc sống vừa qua cũng an bình, suôn sẻ. Nghĩ như thế, tôi thấy vui. Anh không biết đến tôi, nhưng anh là động lực to lớn cho công cuộc học hành của tôi năm đó. Nếu năm đó tôi không đạt thành tích thì đã không được đi xa, không có ngày hôm nay. Đôi lần giữa bộn bề những xấp báo cáo tài chính dày cộm, tôi thầm khen mình giỏi, những lúc ấy tôi hay cảm kích nhớ đến anh.

“Anh ấy đang đi đâu nhỉ? Anh vẫn sống ở Sing chăng? Hay mình cứ mạnh dạn đến làm quen? Đâu còn là trẻ con nữa…” 

Tôi thở hắt một cái, gạt phăng cái suy nghĩ vừa chớm đi. Năm xưa, vô số lần tôi toan đến trước anh xin làm quen, nhưng vì tự ti thỏ đế nên thôi. Anh đẹp trai học giỏi, là thần tượng của cả trường. Còn tôi chỉ là con bé lớp 10 vô danh. Anh sẽ chỉ cười trừ, rồi ừ hử đi thẳng. Viễn cảnh ấy đã khiến tôi đâm đầu vào sách vở. Tôi thức khuya hơn một chút, làm nhiều bài tập hơn một chút, hy vọng được thành tích nhỏ để có thể ngẩng cao đầu nhìn anh.

Tháng 2 năm ấy, tôi đậu vào đội tuyển khối 10 của trường đi thi Olympic toàn miền Nam. Tháng 4, tôi thi được huy chương bạc. Thành tích không như ý, nhưng tôi vẫn cảm thấy thần may mắn đang về phe mình, cho tôi chút thể diện mà mạnh dạn đến trước anh. Tôi thu gom hết can đảm, chọn một ngày đầu tháng 5 cho việc tìm anh làm quen. Tôi không thể chần chừ dự định này thêm được nữa khi mùa hè đã ngấp nghé rồi, và anh sẽ sớm sang Singapore du học như lời chia sẻ trong bài phỏng vấn tập san trường. Suốt cả tuần, tôi diễn trước gương câu nói “Chào anh, em rất hâm mộ anh. Anh là động lực của em bấy lâu”, lựa chọn kiểu tóc đáng yêu nhất, tập cười không hở lợi… Nhưng vào buổi sáng tôi đến chờ trước cửa lớp anh, anh không đi học. Hôm sau, hôm sau nữa cũng thế. Tôi như người sụt một chân xuống hố. Có lẽ anh đã bay rồi.

Tôi uể oải bước vào mùa hè năm đó. Đọc một cuốn sách mãi không quá nửa. Chẳng lang thang trà sữa, chẳng gặp gỡ bạn bè… Tôi đọc báo tìm kiếm thông tin du học Singapore, nung nấu ý định sẽ cố gắng học thật giỏi để sang chung với anh. Thế là, cả mùa hè tôi đèn sách, rồi nguyên năm 11 tôi tự tách mình khỏi những vui đùa, chỉ cắm cúi vào chữ nghĩa. Thói quen uống cà phê để tập trung cũng bắt đầu từ thưở đó. Cuối năm lớp 11 tôi lại thi Olympic toàn miền Nam có huy chương vàng, nhờ đó được một tổ chức giáo dục trao học bổng Nữ sinh tài năng, còn giới thiệu cho sang Pháp. Bố mẹ tôi nắm lấy cơ hội tốt, làm thủ tục đi ngay.

Những ngày đầu xa nhà, tinh thần của tôi cứ lên xuống đan xen trong một ngày. Ban sáng đi học, đi ngắm nhà cửa và các công viên, tôi rất hí hửng hãnh diện – “thế là mình đã đặt chân vào thế giới lớn rồi đấy!” Buổi tối, khi một mình trong căn phòng ký túc, tôi ôm máy tính lên mạng tìm anh. Tôi biết rõ mình nên bỏ cuộc thôi, hai con đường ngay từ đầu vốn đã không cắt ngang thì làm sao mà tìm? Nhưng những ngón tay tôi cứ gõ tên anh vào Google, đọc những tin tức ngày xưa anh đạt giải. Tôi tham gia vào forum của trường, mong gặp anh trong cộng đồng cựu học sinh. Tôi đọc những câu chuyện không đầu không đuôi để tìm anh. Cuối cùng, sau nhiều suy đoán, tôi nghĩ mình đã tìm thấy anh dưới nickname Ho_Con. Nickname ấy vào forum lần cuối từ lâu lắm rồi, để lại một câu “Tình yêu như cái phích nước, với người này thì nóng, với người khác thì lạnh”. Tôi đã nhói tim khi đọc dòng ấy. Anh đã thất tình? Sao chị ấy lại ác thế, anh tốt như vậy mà lại chia tay? Anh có buồn lắm không?

Và rồi, không rõ từ thời gian nào tôi thôi tìm anh trên mạng, thôi mơ về một ngày lại được nhìn thấy anh. Những bận rộn, những đổi thay, những lo toan. Sự lãng quên đến không bao giờ báo trước…

*

Tôi ôm cốc cà phê vào lòng, nhắm mắt lại và ngả lưng xuống ghế. Thái dương tôi căng ra. Không ngờ ngắm trộm trai lại mệt đến thế… Tôi miên man một lát, rồi khi mở mắt ra thì ngỡ ngàng thấy một người khác đang ngồi trong chiếc ghế của anh. Anh đã đi từ lúc nào. Tôi nấc mạnh một tiếng, nước mắt cứ vô cớ ồ ạt túa ra. Tôi bịt chặt bàn tay trước miệng, ngăn không cho cơn khóc gây ồn ào. Tại sao lúc nào tôi cũng lỡ một bước? Tại sao tôi lại khóc thế này? Tại sao không nín được?

Mãi một lúc, trận nước mắt mới trôi qua. Tôi cứ ngồi lặng, không mảy may cuống quít tìm anh. Làm sao mà tìm được giữa biển người mênh mông của Changi, giữa mấy chục cái cổng khởi hành? Và tìm để làm gì?

Tôi ngồi lặng, ngẫm về những ngày xưa đã phủ một lớp mạng nhện và mối tình cờ vừa xảy đến với mình. Tôi thật ra đâu biết gì về anh ngoài cái tên, những buổi sáng ngắm trộm, bài báo trong cuốn tập san và đôi dòng forum từ người tôi-đoán-là-anh. Anh cao ráo sáng sủa, nhưng biết đâu xấu tính. Anh học giỏi nhưng biết đâu ích kỷ khó gần… Nhưng anh đã đến cùng những rung rinh đầu đời, hẳn vì vậy mà đối với tôi anh quan trọng. Tình cảm ấy, tôi không dám gọi là tình yêu. Chỉ là những xúc cảm không thể gọi tên, cứ ngây thơ lung linh, cứ ấm áp kỳ lạ, sáng trong như làn nắng thu xuyên qua từng kẽ lá…

Tẽn tò chào hỏi.

Tôi thu gom thần trí trở về với thực tại, với chuyến bay đêm sắp tới. Tôi vào toilet thay bộ quần áo thể thao mềm mại để chốc nữa ngủ trên máy bay cho ngon. Rồi tôi làm thủ tục khởi hành, là một trong những người đầu tiên yên vị trong máy bay.

Hành khách xung quanh lục cục cất túi xách lên khoang hành lý, tiếng người nói chuyện, tiếng tiếp viên hướng dẫn, tiếng em bé khóc… Ở một ghế cạnh cửa sổ, tôi thắt chặt dây an toàn, rồi ngắm tấm ảnh ban nãy chụp trộm anh trong điện thoại. Ai đó đã nói rằng một chàng trai đẹp nhất là khi anh ấy chăm chú đọc sách – đúng thật! Dù dáng hình anh không sắc nét, nhưng tôi vẫn bị hút chặt vào vẻ trầm ngâm trí tuệ ấy. Giá mà mối tình si của tôi cũng diễn ra vào thời smart phone như bây giờ thì tôi đã tha hồ chụp trộm anh để đêm về ngắm nghía, và bao năm qua không phải mường tượng đến anh bằng những hình ảnh nửa thật nửa ảo của ký ức. Nhưng… Cũng vì thời xưa low-tech nên tôi đã mãi giữ hình ảnh của anh trong từng mạch thần kinh, không phai được; chứ không phải là trong một cái thẻ nhớ có thể bị xoá phăng đi tuỳ hứng lúc nào.

“Này, sao cô lại chụp tôi vậy?”

Tôi điếng người, quay phắt sang bên. Ánh mắt anh đang nhìn vào điện thoại tôi. Đấy là lần đầu tiên tôi nghe tiếng nói của anh.

PLOY

Comments

comments

One thought on “Bóng Hình Ở Changi

  1. Katie
    August 30, 2017 at 10:35 PM

    That’s so cute, Lana. I always love reading your stories.

Leave a Reply

Your email address will not be published.