Chuyện Linh Tinh Ở CANNES

Me, just a baby lioness

#1 

CÓ GÌ VUI Ở LIÊN HOAN QUẢNG CÁO LỚN NHẤT HÀNH TINH?

Mùa hè năm 2010, tôi và anh bạn đồng nghiệp Tùng “Crazy Monkey” đến Pháp để tham dự cuộc thi Cannes Young Lions trong khuôn khổ liên hoan Quảng cáo Cannes Lions. (Vâng, thật khó hiểu khi ai đó lấy nickname là “Khỉ Dại”!) Đây là cuộc thi dành cho các anh tài mầm non của làng quảng cáo thế giới, và chúng tôi đại diện Việt Nam ở hạng mục phim ngắn. Một chuyến đi trong mơ đến với lễ hội quảng cáo lớn nhất hành tinh của hai đứa trẻ ngoài đôi mươi, vào nghề tròm trèm một năm.

Chúng tôi tốn hết nửa ngày để sang tới Paris, rồi nối chuyến từ sân bay Charles De Gaulle đến thành phố Nice. Hạ cánh ở Nice xong thì bắt xe buýt đi thêm khoảng một tiếng để xuống Cannes. Lúc đến được Cannes thì đã là giữa trưa, nắng hè chan chứa. Hình ảnh đầu tiên tôi gặp ở Cannes là chiếc xe buýt toàn thân tím rịm, thân xe in hình hoạt hoạ rất ngộ nghĩnh. Tôi đứng ở trạm xe buýt ngắm một mẩu Cannes. Quay phải là bãi du thuyền ngủ trưa nơi bến cảng, quay trái thấy một tháp chuông đồng hồ nằm trên đồi dõi mắt quan sát cả thành phố. Trên đường kéo valy về khách sạn, có rất nhiều băng rôn hoành tráng giới thiệu về liên hoan Cannes Lions sẽ khai mạc vào ngày hôm sau.

Cất hành lý ở khách sạn xong, tôi phóng ngay đến nhà hát DeBussy xem lịch trình sắp tới của Cannes Lions, nhằm đảm bảo mình không bỏ sót buổi triển lãm hay ho hay buổi diễn thuyết nào của những nhân vật truyền cảm hứng được ban Tổ chức mời đến. Nhà hát DeBussy tráng lệ nằm gần bờ biển, được gió hè ôm ấp, được những hàng cọ xanh rì hát cho nghe. Ngay phía trước nhà hát, người ta dựng lên một con sư tử khổng lồ màu vàng bằng phao để đón mừng khách khứa từ khắp thế giới quy tụ về đây. Bên trong nhà hát thì từng hội trường, từng hành lang được tận dụng tối đa để bày biện triển lãm, giới thiệu các công nghệ mới, tổ chức hoạt động của các nhà tài trợ.

Vì hạng mục phim quảng cáo sẽ thi vào hai ngày cuối cùng, nên tôi và Tùng có hơn một tuần rảnh rỗi để tham dự gần như tất cả các hoạt động của Cannes Lions. Những ngày đó ở Cannes, tôi không cần ngủ quá nhiều mà vẫn thấy mình rất khoẻ. Sáng nào, ngay khi nhà hát DeBussy vừa mở cửa là tôi có mặt để chiêm ngưỡng, học hỏi các chiến dịch quảng cáo rầm rộ nhất, mới lạ nhất, thành công nhất của năm đã qua. Đúng nghĩa là cố gắng nuốt tất cả những cái hay đẹp nhất vào não! Ở quầy của các thương hiệu tài trợ, họ thi nhau quảng bá về tính sáng tạo, phát tặng cho người tham dự vô số những món quà độc đáo. Tôi đã tham lam lấy về kha khá nào áo phông Uniqlo, cốc giấy của YouTube, lon nước ngọt của hãng máy tính HP… để lưu niệm, đánh dấu cho sự kiện có một không hai này của đời mình.

Hoạt động tôi thích nhất ở Cannes Lions là những buổi diễn thuyết từ đại diện các agency quảng cáo nổi danh và những khách mời siêu đẳng như Yoko Ono, Mark Zuckerberg. Đó là năm 2010, Facebook đang phát triển nhanh chóng (tuy chưa trở thành đế chế như hiện nay), nên buổi diễn thuyết của nhà sáng lập Mark Zuckerberg là cháy hàng nhất. Tôi tới trước giờ bắt đầu sớm tận nửa tiếng, nhưng đã có vài hàng người rồng rắn xếp ngoài cửa. Đó là buổi nói chuyện hiếm hoi mà người ta sẵn sàng đứng mỏi cả tiếng đồng hồ vì không đủ chỗ ngồi. Ai cũng muốn được nghe chia sẻ về Facebook và “new media” (phương tiện truyền thông mới) sẽ ảnh hưởng lên sự phát triển của ngành quảng cáo truyền thông như thế nào. Đúng là, những người dẫn đầu thì luôn háo hức muốn định hình tương lai.

*

Chơi cho đã rồi cũng đến lúc phải làm. Trong hai ngày cuối cùng của Cannes Lions, đội Nap & Nod (Ngủ & Gật) của tôi với Tùng “Monkey” đã cùng hơn 30 đội khác cắm cúi trong studio để hoàn thành một phim ngắn về nạn lạm dụng các con vật trong hoạt động du lịch. Một đề thi vô cùng khoai! Chúng tôi thua (chứ nếu thắng thì truyền thông nước nhà đã ầm ĩ lên rồi!), và đội Hàn Quốc thắng. Kỳ lạ rằng, đó là lần đầu tiên trong đời tôi thấy nhẹ nhàng khi thua một kỳ thi. Suốt bao nhiêu năm đi học, tôi đã luôn là học sinh hàng đầu của trường chuyên lớp chọn, rất ghét cái cảm giác phải đứng sau người khác. Có thể vì năm đó mùa hè ở Cannes rất đẹp, nên tâm tình của tôi xanh trong vắt, không nặng nề chấp nhất chuyện hơn thua. Cũng có thể vì mùa hè đó, tôi bắt đầu hiểu thế nào là cuộc sống của một người trưởng thành: Thế giới thì lớn, đời người thì nhiều chuyện, không ai có thể toàn vẹn tất cả. Thắng thua chỉ trong một cuộc chơi, quan trọng là bản thân đã làm hết khả năng và vẫn vững vàng đi tiếp sau khi cuộc chơi kết thúc.

Đêm cuối cùng ở Cannes, chúng tôi được mời đến tiệc liên hoan  trong một nhà hàng sang trọng nằm bên bờ biển. Những món hải sản thơm lừng, những ly champagne đê mê, và tất cả hoàn toàn miễn phí! Không quen biết ai, cũng không biết làm cách nào để bắt chuyện với đám đông quanh mình, tôi và Tùng đứng vào một chỗ mà thưởng thức cao lương mỹ vị, quan sát khách khứa. Những người đến buổi tiệc này đa phần đều quen biết nhau từ trước. Họ là những nhân vật chủ chốt của các agency quảng cáo trên thế giới, nhiều năm liền đều gặp nhau ở Cannes nên bây giờ tay bắt mặt mừng. Họ là những anh tài vừa chiến thắng ở các hạng mục của Cannes Lions nên được chào hỏi làm quen. Họ là những người thành công!

Giữa buổi tối Cannes thơm nồng mùi gió biển ấy, giữa đám tiệc đầy tiếng người lao xao, tôi biết rằng ngay khi trở về mình phải nhanh chóng gác lại những hào quang từ chuyến đi này. Được đến đây là một vinh hạnh, nhưng nhiều tháng nay tôi đã ngủ quên trên chiến thắng mất rồi. Từ lúc biết mình sẽ đến Cannes, tôi đã ngấm ngầm tự mãn. Tôi luôn cho rằng ý tưởng của mình là nhất quả đất, rằng những đóng góp của người khác chỉ là thêm cành thêm lá, rằng các bậc tiền bối đã quá cũ kỹ để hiểu và tiếp cận vấn đề. Nhưng ở Cannes, tôi nhận ra những sáng tạo tưởng-rằng-hay-ho của mình thật ra chỉ là trò trẻ con. Tôi chỉ là một chú sư tử tí hon trước những anh tài đầy tự tin và thân thiện đang đứng trước mặt mình kia. Để phổng phao thành sư tử khổng lồ, để có thể tiếp tục sáng tạo ra những dự án thành công thì tôi còn phải cố gắng nhiều, khiêm nhường lại, tiếp thu nhiều. Thế giới này lớn lắm, tự kiêu là tự dừng bước!

Old clock tower

#2

CANNES “HAI MẶT”

Nhan sắc tháng 6 của Cannes, khi mùa hè đương thời rực rỡ nhất, giống hệt một kiều nữ tóc vàng, mặt mộc rám nắng, môi thoa son đỏ, mặc chiếc đầm trắng ngang gối nhưng cổ khoét sâu ngực. Cannes cổ điển một cách gợi cảm, cười nói đó rồi trầm tư đó.

Tôi thích nhất là mỗi cuối giờ chiều lại bắt chuyến xe buýt với giá 2 euro đi vòng quanh ngắm Cannes. Bầu trời luôn trong xanh thăm thẳm. (Mùa hè nước Pháp thì có khi 8 giờ tối trời vẫn sáng.) Cỏ cây mướt mát rì rào. Làn gió biển mơn man và mằn mặn. Những bãi tắm chật người. Những tòa nhà cổ đặc sệt kiến trúc Pháp thanh lịch với cửa sổ vuông vắn, ban công sắt, những tấm rèm voan trắng đu đưa nhẹ. Những toà nhà nồng nàn và duyên dáng, bất chấp trên ban công treo đầy quần áo, kê kín bàn ghế và đôi cái còn bị tận dụng làm chỗ để xe đạp. Khu bến cảng êm đềm với những cánh hải âu sải dài bay lượn.

Đôi lúc, tôi xuống xe buýt và thả bộ trên những dốc phố thơ mộng của khu phố cổ. Những ngõ nhỏ dễ thương này khiến người ta chỉ muốn nắm chặt tay ai đó mà rong chơi mãi. Tôi bước đi, bắt gặp những cô cậu bồ câu béo núc được du khách nuông chiều hư thân, cho ăn quen hơi người nên trơ trẽn xộc cả lên bàn mà đòi chia phần bánh pizza. Tôi bước đi, ngẩn ngơ trước những hàng bán hoa ven đường, những đoá hoa xứ ôn đới cứ rực rỡ như cầu vồng tóm thành bó. Tôi bước đi, nhâm nhi những trái việt quất tím rịm và ngọt thanh, cảm giác sung sướng lan đến tận tuỷ sống. Và cứ đúng 6 giờ chiều, tháp chuông đồng hồ ở trên đồi sẽ gõ ting ting “hù” cả thành phố… Trong những khoảnh khắc này, Cannes thật chân phương, hiền thục.

Nhưng đừng bị đánh lừa! Cannes là một trong những thành phố phù hoa và vương giả nhất châu Âu. Sẽ chẳng ai tổ chức lễ hội và liên hoan phim danh giá ở một chốn tầm thường cả. Là địa chỉ lui tới ưa thích của dân thượng lưu, nên khắp khu trung tâm Cannes là nhà hàng khách sạn năm sao, cửa hiệu thời trang danh tiếng. Giá cả của những bữa ăn, của trái dâu trái táo, của pho mai đắt hơn hẳn các thành phố khác. Minh chứng rõ nhất cho sự giàu có của Cannes chính là khu bến cảng neo đậu vô vàn du thuyền. Đây là những du thuyền xa hoa nhất, hiện đại nhất theo chủ nhân từ khắp thế giới đổ về nghỉ hè. Có du thuyền còn đeo trên mình huy hiệu đỏm dáng của một dòng tộc nào đó.

Với tiết trời quanh năm dễ chịu, mùa hè mát mẻ và mùa đông không khắc nghiệt, Cannes còn trở thành chốn an dưỡng ưa thích của các bậc hưu trí rủng rỉnh. Họ tậu nhà, căn hộ dọc bãi biển, tận hưởng những ngày thảnh thơi sau bao năm tháng lao động cật lực. Hình ảnh tôi bắt gặp nhiều nhất trên phố là các cụ ông cụ bà tóc bạc dắt theo chú cún với bộ lông đỏm dáng, vận áo đắt tiền, chiều chiều lại cùng nhau thả bộ trên phố, ra vào các hiệu LV, Gucci, Prada… Nếp sống độc lập rất Tây – cha mẹ già sống chung với nhau, không lệ thuộc vào con cái – thể hiện sắc nét ở Cannes. Nếp nghĩ “con lớn phụng dưỡng cha mẹ” bắt rễ trong tư tưởng Á Đông chắc chắn sẽ chạnh lòng, khi chứng kiến người già ở Cannes đa phần chỉ vui vầy cùng chó mèo và hàng hiệu.

Very French breakfast

#3

BỮA SÁNG KIỂU PHÁP

Buổi sớm đầu tiên ở Cannes, tôi thức dậy trước cả tiếng chuông báo thức vì cảm giác sốt ruột muốn thăm thú. Sớm đầu hè trời mát lành, vài con gió thổi vù vù thổn thức. Bước ra khỏi khách sạn, chân vừa đặt trên phố, thì xộc ngay vào mũi tôi là mùi béo ngậy của những chiếc bánh sừng bò mới nướng. Cả con phố thơm lừng, tưởng đã biến thành một mẻ bánh sừng bò vĩ đại. Tôi đi dọc phố rồi chọn một quán nhỏ có những ô cửa sổ treo rèm ca-rô đỏ. Tôi gọi một chiếc bánh và một cốc cà phê nóng cho bữa sáng đầu tiên đó ở Cannes. Combo bánh sừng bò và cà phê được mệnh danh là bữa sáng kiểu Pháp đúng chuẩn, lại chỉ tốn có 5 euro (khoảng 120 ngàn VND). Quá thanh lịch và hoàn hảo cho tôi – một đứa trẻ đang trên đường lập nghiệp, chẳng mấy dư dả và còn bỡ ngỡ trước thế giới.

Rồi những ngày sau đó, sáng nào tôi và Tùng cũng ăn bánh sừng bò và cà phê. Những bữa sáng kiểu Pháp trôi qua cùng câu chuyện về trải nghiệm hàng ngày ở Cannes, về ước mơ, về các kế hoạch tương lai, về ngành công nghiệp sáng tạo của Việt Nam mà chúng tôi đang là một phần trong đó. Thật ra, không hẳn chúng tôi mê mệt bánh sừng bò và cà phê đến mức sáng nào cũng thèm, mà vì… đấy là hai món ngon bổ rẻ nhất trong menu rồi. Mì Ý hay bánh mì nướng kẹp thịt thì đều tầm 10 euro hoặc nhỉnh hơn. Một bữa sáng giá 240 ngàn VND thì quá chát! Chúng tôi cần dè sẻn để dành tiền cho hoạt động khác khám phá thành phố. Nhưng dù hơi ngán, mỗi sáng khi nhai nhai chiếc bánh sừng bò, lòng tôi luôn tự hào lắm với ý nghĩ mình đã tự kiếm được tiền để ăn sáng ở một trong những thành phố đắt đỏ nhất thế giới. Tôi luôn xem những bữa sáng ấy ở Cannes là cột mốc đầu tiên trên con đường tự nuôi thân của mình.

Sau mấy ngày liền ăn sáng ở cùng một quán vì tôi đặc biệt thích cái view nhìn ra góc phố của quán này, thì ông chủ đã nhớ mặt. Buổi sáng cuối cùng ở Cannes, ông hỏi tôi khi nào về nước, và tặng cho một chiếc bánh sừng bò miễn phí khi biết đây là bữa cuối cùng. Ngày hôm đó, với tôi, bầu trời của Cannes hồng xinh hơn. Ngồi giữa phố cổ của Cannes ngắm những hàng quán còn ngái ngủ, ngồi trong làn nắng sớm vàng ươm, tôi nhẩn nha miếng bánh chấm vào cốc cà phê thơm khói. Cái cảm giác thanh nhã và kiêu kỳ ấy, cả đời không quên được! Sau này, trong các chuyến đi khác đến châu Âu, dù không ghé nước Pháp, nhưng ở đâu thì tôi cũng phải có ít nhất một lần ăn sáng với bánh sừng bò và cà phê nóng – một bữa sáng chuẩn kiểu Pháp. Những lúc ấy, tôi biết mình đang thưởng thức ký ức ngày ở Cannes là chính.

(đã xuất bản trong “Bánh Bèo Phiêu Lưu Ký”)

PLOY

Comments

comments

Leave a Reply

Your email address will not be published.