Tìm Mặt Trời Ở Zurich

Bánh Bò & Bánh Bèo ở Zurich

Bánh Bò & Bánh Bèo ở Zurich

NGÀY ĐẦU TIÊN

Anlee và tôi đến Zurich vào đầu buổi chiều ngày 26/12, khi cả thành phố đang uể oải lấy lại sức sau tiệc Noel, chờ đón mừng năm mới. Bầu trời xám xịt. Những tảng mây dày và nặng phủ kín mảng trời ở phía trên hồ Zurich. Trong công viên ven hồ, 99% cây cỏ đã hoá thành những thân mộc trụi lá, trông hệt những bộ xương khô buồn tủi. Nhưng bất chấp gió tàn mây úa, chúng tôi vẫn kéo valy từ ga tàu về khách sạn trong háo hức. Có lẽ do cơ thể được kích thích bởi khí lạnh tự nhiên, sau quá lâu ngày sống chán ngán trong cái nóng nhiệt đới bất di bất dịch.

Suốt buổi chiều, chúng tôi rảo quanh khu phố cổ trong mưa phùn rét mướt. Nhưng sự ham thích không hề suy suyển. Thành cổ Zurich cũng chỉ là lưới phố nhỏ lát những viên gạch xíu xiu màu xám, những toà nhà ngay ngắn với các ô cửa sổ kiêu kỳ, những hàng quán ấm cúng – Zurich trông nhang nhác nhiều thành cổ khác ở châu Âu mà tôi từng ghé thăm. Châu Âu nhỏ bé và già cũ, nên việc các quốc gia, các vùng đất, các nền văn hoá học tập, hoà lẫn vào nhau ít nhiều là điều không tránh khỏi. Cái thú của việc khám phá lục địa già này là đi tìm điểm khác biệt, lạ kỳ trong những nơi chốn tưởng như tương đồng ấy.

NGÀY THỨ HAI

Chúng tôi dậy từ 5 giờ sáng, thời tiết bên ngoài là 5 độ C. Đã ngủ đẫy gần mười tiếng đồng hồ cho thoả cơn jetlag, nên chúng tôi chẳng thể “nướng” tiếp nhưng cũng không có gì để làm. Thế là, đành pha cốc cà phê, mở một nửa cửa sổ và ngồi cuộn trong chăn ấm mà đợi bình minh. Hy vọng thời tiết hôm nay đừng mưa dầm mây đặc, hy vọng có thể ngắm một bình minh hy hữu của mùa đông giữa lòng châu Âu.

Đồng hồ nhích chầm chậm. Bên ngoài, hồ Zurich vẫn ngủ sâu trong màn đen. Bầu trời không có dấu hiệu gì là sẽ sớm chớp mắt tỉnh dậy mà hé lộ chút vầng sáng. Thi thoảng có một chiếc ô tô phóng vèo trên con đường bọc quanh hồ. Trời lạnh nên cà phê chóng nguội. Chúng tôi kiên nhẫn uống hết cốc cà phê đắng nhạt ấy, chờ đợi Mặt Trời. Không cần phải là vầng dương đẫy đà sáng óng của mùa hạ, chỉ cần vài luồng sáng nhỏ bé lấp ló sau những ụ mây là đủ rồi. Chỉ cần có ánh sáng thì chắc chắn cảnh quan của hồ Zurich sẽ tuyệt đẹp, có thể thấy rõ bến thuyền, thấy vài toà lâu đài nằm lác đác trên đồi phía bên kia hồ, thấy đỉnh núi tuyết ở đằng xa. Bóng tối nắm giữ nhan sắc của sự huyền bí, nhưng ánh sáng soi tỏ nhan sắc của vạn vật trên thế gian.

Chúng tôi nằm dài trên giường, đứa đọc sách, đứa dán mắt vào màn hình tivi đang chiếu một bộ phim trinh thám. Thi thoảng, tôi ngóng ra ngoài cửa sổ bằng đôi mắt chán chường. Bầu trời dần chuyển màu, những màu sắc chỉ khiến con người ta muốn làm chuyện xấu! Từ tối kịt sang xanh xám, rồi sang xanh dương thẫm, rồi mưa. Tiếng chuông nhà thờ trôi qua những con phố và len đến tận trong phòng khách sạn vào lúc 7 giờ, rồi 9 giờ sáng.

Thất vọng. Một sự thất vọng tuyệt đối!

*

IMG_0016

Bất chấp hết! Ý chí của con người luôn đánh tan thời tiết khắc nghiệt. Anlee và tôi mặc vào chiếc áo ấm nhất, đẹp nhất để đi dạo phố chụp hình. Đã bay nửa ngày sang đến tận đây thì phải thăm thú chứ, phải có ảnh để khoe, có chuyện để kể chứ.

Nhiệt độ xuống 0 độ C. Mưa ướp nhẹp đường sá, nhưng tuyết không rơi. Chúng tôi dạo quanh hồ Zurich, co rúm trong những luồng gió tuy không mạnh nhưng rét thấu. Thiên nga, vịt xám và những con chim mà tôi không biết tên bơi lội đầy thảnh thơi trong hồ. Chúng không lạnh. Chúng chắc chắn rất tận hưởng cảnh hồ thanh tịnh vắng vẻ này, không như trong những ngày trời đẹp luôn bị làm phiền bởi đám du khách cười nói ồn ào. Chúng bơi và suy nghĩ, hoặc thả mình lững thững theo dòng nước. Chúng túm tụm có đàn, hoặc một mình đơn độc giữa đất trời.

Chúng tôi men theo hồ đến khu phố cổ. Qua một chiếc cầu, chúng tôi dừng lại chụp hình. Qua cửa hiệu lớn của một hãng chocolate nổi tiếng, chúng tôi dừng lại chụp hình. Qua nhà thờ chính của thành phố, chúng tôi dừng lại chụp hình… Lần nào dừng lại cũng phải tháo găng tay ra để có thể ấn vào nút của máy hình, chỉ tốn khoảng mươi giây thôi nhưng sau đó bàn tay cứ cóng như vừa nhúng nước đá. Rảo bộ được mấy vòng thì chúng tôi chào thua cái lạnh ẩm ướt của Zurich. Không cứng đầu được nữa, hai đứa đành bước nhanh tìm một quán ấm áp nào đó mà nghỉ chân. Nhưng hai ngày sau lễ Noel thì cửa hiệu nào cũng treo bảng “Closed”. Đi mãi, đi mãi. Cuối cùng cũng tìm được quán cà phê ẩn trong một góc khuất ở khu phố cổ. Sau gần hai giờ “ướp xác” giữa trời mưa phùn 0 độ, cốc capuccino nóng hổi giá 6CHF đó trở thành cốc cà phê ngon lành nhất mà tôi được thưởng thức trong đời. Đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ làn hương đê mê thơm phức mùi cứu rỗi ấy. Và cả vị của chiếc bánh croissant ngậy béo. Khi cơ thể giãn ra được một chút, tôi nhìn quanh, nhận ra bàn nào cũng kín. Có lẽ toàn bộ những con người “ẩm ương” nhất ở Zurich sáng hôm ấy đều tụ hội trong quán này. Thời tiết gian ác, lại đang trong kỳ nghỉ, người không có chuyện làm thì hẳn sẽ ở nhà cho ấm, còn ngẫu hứng đi du lịch như chúng tôi thì chuẩn ca hiếm!

Hôm đó, Zurich mưa cả ngày.

Chắc chắn đây là thời điểm tồi tệ nhất trong năm để chiêm ngưỡng Zurich. Quán xá đóng cửa gần hết. Bầu trời ảm đạm, phố phường sũng nước. Nhưng tôi lại thấy thích, cứ hay hay là lạ. Zurich rất đẹp, có hồ lớn, có thành cổ ngăn nắp, có dãy núi hùng vĩ bao bọc – có thể ngắm cảnh quan này qua những tấm bưu thiếp bán đầy trong ga tàu. Nhưng được rảo bước trên những con phố vốn đẹp vào lúc nó xấu xí nhất mà vẫn thấy nó đặc biệt, thì chắc chắn vẻ đẹp ấy toát ra từ cốt cách. Là ông già đang đi bỗng dừng lại, ngỏ ý giúp chúng tôi chụp tấm hình chung ở bên hồ, khi thấy hai đứa cứ khổ sở gỡ găng tay ra mà selfie. Là người đàn ông châu Phi nhập cư trong đồng phục của nhân viên vệ sinh đang quét rác trên phố cổ, chủ động cười nói chỉ đường khi thấy chúng tôi ngơ ngác tìm lối đi. Là cây thông lấp lánh đèn châu đứng bên cầu bắt ngang hồ Zurich. Là những mái nhà im lìm nghỉ ngơi. Là ga tàu vẫn tấp nập người và đèn, nơi chúng tôi mua được hai ổ bánh mì to bự để ăn trưa và những chiếc bánh macaron nhỏ đắt nhưng ngon nhất quả đất…

NGÀY THỨ BA

9 giờ sáng, chúng tôi rời phòng khách sạn, chuẩn bị ra sân bay, thì phải uất ức khi nhìn lên bầu trời. Chúng tôi sắp rời Zurich và thời tiết trở mình hứa hẹn rằng hôm nay sẽ rất đẹp. Những đám mây sáng nô đùa trên bầu trời. Có thể thấy rõ ràng đỉnh núi phủ tuyết trắng ở tít xa bên kia hồ. Có thể thấy toà lâu đài mà chiều hôm qua còn run rẩy lẩn khuất sau màn mưa. Có vẻ như Zurich ghét chúng tôi lắm, nên mới hớn hở ra mặt nhìn chúng tôi kéo va-ly đi: “Cuối cùng thì hai đứa con gái gàn dở này cũng ra về!”

Chiếc vé tàu từ trạm gần khách sạn đến sân bay giá tận 6.6CHF, bằng một ổ bánh mì kẹp pho mai thịt nguội và rau ăn no đến nửa ngày. Vé này phải sử dụng trong vòng một giờ sau khi mua, không thì vất đi. Đúng là một chặng đường bằng một bữa ăn. Đúng là Thuỵ Sĩ, đất nước của tiền bạc, và thời gian chính là tiền có giá trị quy đổi cao nhất.

Tạm biệt Zurich!

Tháng 12 năm 2013.

LANA

Comments

comments

Leave a Reply

Your email address will not be published.