Phía Sau Một Cô Gái

IMG_2769

(Thật khó để viết cho một người đã quá xa!)

Hua Hin, thành phố biển nhỏ nhắn và duyên dáng ở miền nam Thái Lan, không là vùng đất tuyệt mỹ nhất mà bước chân Hiểu Lâm từng in lên. Nhưng ở nơi ấy, cô đã gửi gắm rất nhiều mảnh tâm tình.

Lâm theo học tại một trường quốc tế nằm thấp thoáng giữa những tàng lá xanh màu ngọc bích và bồng bềnh trong làn khí tinh khôi. Cách trường hai mươi phút xe buýt là khu học xá bên bờ biển. Cô sớm sớm được những tia nắng non lay động mí mắt kéo khỏi giấc ngủ, chiều chiều thả những bước chân vô định trên bờ cát dài mịn màng, đêm đêm đứng trên ban công lắng nghe biển ngân nga, ngắm nhìn muôn vạn ánh sao lấp lánh.

Cuộc sống tĩnh lặng như đường chân trời. Khung cảnh kiều mị như thơ. Những tâm hồn thanh tao tựa gió biển. Và hằng hà chuyện tình được dệt nên cùng trăng sao, gió và sóng – những sự vật hữu tình nhất thế gian. Bây giờ, mỗi khi tâm trí phiêu du trở lại khoảng thời gian thanh tú ấy, Lâm vẫn hay tự hỏi: nếu ngày ấy không được biển vỗ về sáng đêm, không được bước đi trên mặt đất lung linh những vụn nắng, liệu cô có yêu anh?

Lâm luôn trân quý đặc biệt cái khí chất yểu điệu và trầm tư của Hua Hin. Nhưng lắm khi cô cảm thấy mình giống một con yêu tinh phàm tục bị quẳng vào cõi thiền. Một tâm hồn ưa náo nhiệt bị nhét trong những ngày phẳng lặng và ngăn nắp. Thế nên cô đã vớ lấy Nick, như con cá sấu cô đơn trong đầm lầy vớ lấy khúc cây để chơi đùa làm vui.

Cô chẳng nhớ mình đã quen biết Nick như thế nào. Trong một lớp học? Trên xe buýt? Trong quán cà phê yêu thích của cô trên phố? Trong thư viện?… Ký ức về anh không có sự bắt đầu. Chỉ biết bất cứ khi nào cô nhớ về ngày xưa thì anh đã luôn ở đó, hiện diện bên cô trong đủ trò điên rồ. Chỉ biết trong cái tĩnh lặng của Hua Hin, cô và anh đã được sống những ngày hoang dã nhất, thú vị nhất.

Bắt đầu thứ nhất.

Có một lần, học xá tổ chức tiệc lớn. Quá nửa đêm, ai cũng ngà ngà. Hiểu Lâm rời phòng tiệc, lâng lâng trong hỗn hợp cảm xúc. Tay nắm chặt chai bia, cô đến ngồi bệt trên một bậc thang, hai chân duỗi thẳng, đá lên đá xuống trong không khí. Nick bỗng xuất hiện, nửa ngồi nửa quỳ trước mặt cô.

“Tại sao em lại ra đây?”

“Chán! Lên tầng thượng học xá với em đi.”

“Okay. Anh về phòng lấy cho em cái khăn ấm.”

Lâm mỉm cười, hàng mi cong vẫy nhẹ vào không khí thay cho câu đồng ý. Nhưng mãi rất lâu sau Nick vẫn không quay lại. Với cơn hậm hực do bị xù hẹn gặm nhấm khắp lòng, cô quay lại bữa tiệc nốc thêm vài chai bia cho say hẳn, rồi liêu xiêu tìm đến phòng anh.

Cánh cửa phòng hé hờ, bên trong tối thui. Lâm bước vào, thấy Nick đang nằm sấp trên giường, hai chân vẫn mang giày, tay nắm chặt một chiếc khăn choàng cổ màu nâu. Dáng nằm chứng tỏ anh say rất nặng, chỉ vừa lảo đảo vài bước trong phòng là đã vô thức quăng thân lên giường. Cô đến ngồi bệt xuống bên giường, ngắm anh say ngủ.

Trong ánh sáng yếu ớt hắt vào phòng từ ánh đèn ngoài hành lang chung, ánh mắt Hiểu Lâm mân mê những đường nét của một chàng thiếu niên sắp thành đàn ông. Cô khẽ miết nhẹ ngón tay trên gương mặt Nick, bắt đầu từ hai hàng chân mày màu nâu nhạt và rất mịn. Đầu ngón tay cô đi chuyển dọc theo sống mũi cao và to cứng, rồi qua gò má lốm đốm tàn nhang, rồi đến cái môi trên đỏ hồng, dâu dẩu.

Hiểu Lâm không gọi Nick dậy, cứ thế chiêm ngưỡng anh trong nhập nhoạng. Tâm trạng cô phiêu diêu, có lúc tưởng như đã ngủ gục bên giường anh. Lâu rất lâu sau, cô cởi chiếc áo khoác màu đỏ của mình ra, đắp lên người anh. Trước khi rời phòng, cô lấy son môi viết lên tấm gương phòng tắm: “Anh nợ em một cái áo, hãy trả lại em một vòng tay.”

Chất cồn sóng sánh quá nhiều trong thân thể khiến giấc ngủ của cô đêm ấy cụt lủn. Sáng, cô dậy sớm, ra lang thang trên bờ biển, tận hưởng đất trời của một ngày cuối đông nhiệt đới nắng trốn chui trốn nhủi. Khi cô đang chú tâm đếm những bước chân trên bãi cát dài, thì Nick gọi điện: “Cái ôm của anh cần được vận chuyển đến chỗ nào đây?”. Những ngày cuồng của cô và anh bắt đầu…

Bắt đầu thứ hai.

Ký ức của Hiểu Lâm rất mập mờ. Chuyện xảy ra sau bữa tiệc xảy đến trước? Hay cái ngày cô đánh bạo gửi cho Nick một mẩu giấy tỏ tình xảy đến trước? Một lần sau buổi học, cô đã dúi vào tay anh mẩu giấy lấp lửng những câu tình ý và hẹn anh lên tầng thượng học xá vào nửa đêm để trò chuyện.

Đêm giữa đông, gió biển tạt không thương tiếc mái tóc đen mịn dài ngang vai của cô thành một mớ bù xù. Thân người cô mảnh dẻ lả lơi trong buốt giá. Tay cô nắm chặt khẩu súng nước, môi phe phẩy nụ cười háo hức… Nếu Nick từ chối lời yêu, cô sẽ bắn nước cho anh ướt sũng. Vậy nhưng khi anh lắc đầu, cô chỉ biết nén nỗi thất vọng vào một nụ cười, mắt ngân ngấn nhìn anh đùa chơi cùng khẩu súng nước.

Lời yêu không nhận, nhưng sau đấy Nick chăm chỉ xuất hiện bên Lâm nhiều thêm, như một đôi tình nhân. Cô tưởng như mới là ngày hôm qua… Cảm giác những hạt bụi quất chát chúa vào mặt, khi cô ngồi sau lưng anh, lao môtô từ Hua Hin lên Bangkok – đoạn đường đầy gió, bụi và nguy hiểm. Cảm giác hồi hộp ních lòng khi anh nhấc bổng cô đặt vào xe đẩy hàng siêu thị, rồi phóng với tốc độ kinh khủng qua các kệ hàng. Chiếc xe cứ xoay vòng tròn, lao đi, ngoặt sang hướng khác, còn hai tay cô bấu chặt thành xe, miệng cười ngoác to, hứng chí vô cùng. Cảm giác ngỡ ngàng, pha chút ngượng nghịu khi cô đang thẩn thơ trên hàng lang tầng trệt, bỗng anh nhảy phịch từ hành lang tầng một xuống trước mặt cô, trên tay là một bông hoa dại làm quà. Rất nhiều và rất nhiều. Những ngày bên anh luôn tràn đầy bất ngờ. Lúc ấy các tế bào thần kinh của cô luôn hoạt động hết công năng, nghĩ ra đủ trò điên rồ để rủ anh cùng chơi.

Nhưng nước mắt Lâm cũng chảy nhiều, âm thầm và cô độc, khi vô tình bắt gặp Nick đùa vui cùng những cô gái khác. Cô đâu có vị thế chính đáng để hờn ghen: Chưa bao giờ anh rõ ràng một lời yêu cô. Cô chỉ có thể chôn chân trong nắng, mong nước mắt bốc hơi. Cô chỉ có thể ôm eo anh thêm chặt trong chuyến môtô giữa đêm, cố tích góp thật nhiều dịu êm để tự dỗ dành mình vào những thời khắc cô đơn sau đó.

Có một lần khi đang lấy nước mắt rửa mặt trên tầng thượng học xá, không cầm được, Lâm gọi cho Nick. Khi anh đến, cô đã vừa mếu máo, vừa mắng rủa. Cô đã chán chường những trận buồn bã và khóc lóc, cô muốn được yêu thương. Và chỉ bằng một cái ôm thật chặt, thật ấm, anh phủi hết những cảm xúc xấu xí trong cô. Rồi từ đấy, anh không để một bóng hồng nào gần gũi bên mình. Những ngày cuồng của cô và anh bắt đầu…

Ra biển uống cà phê.

Rất nhiều lần Hiểu Lâm vặn xoắn các tế bào thần kinh, cố nhớ làm sao Nick đã dần nhạt nhòa khỏi những kỷ niệm của mình tại Hua Hin, nhưng vô vọng. Chỉ biết, cứ thưa thớt dần những chặng rong ruổi trên môtô cùng gió bụi, những cú lượn xe đẩy hàng trong siêu thị, những buổi tiệc tùng hoang dại. Cô cũng chẳng nhớ cơn buồn đã sống động đến nhường nào, khi Nick dần xa. Chỉ ký ức về ngày anh chính thức bước khỏi cuộc sống cô là luôn sắc nét.

Đấy là cuối học kỳ thứ ba, với sự bình thản lạ thường, Lâm đón nhận tin Nick sẽ quay về Mỹ. Buổi sáng cuối cùng anh ở Hua Hin, cô rủ anh ra biển uống cà phê và đón bình minh.

Lâm ngồi thu mình trên bờ cát, nhỏ bé giữa đất trời bao la, cô độc trong những luồng buốt giá. Một tia nắng xuyên ngang giọt nước mắt tròn trĩnh đang treo trên mi mắt cô, lấp lánh muôn màu. Mấy lần Nick toan gạt đi giọt ngọc ấy trên mắt cô, nhưng những ngón tay anh bất động trước vẻ đẹp mỏng manh mà mạnh mẽ vô thường ấy. Anh ép mình không được nhìn cô, quay đi thả mắt bơi giữa muôn trùng sóng. Lòng anh nhận sâu trong cơn man mác bình lặng mà da diết, cảm giác khi ở bên một người, đứng trước một cảnh vật mà mình biết cả đời sẽ chẳng thể hội ngộ.

Lâm rót một ly cà phê, đưa cho Nick cùng một ánh mắt cười nhạt. Rồi cô mân mê hai bàn tay nhỏ bé quanh cốc cà phê của mình, mũi dí sát thành cốc, say sưa hít hà những làn khói thơm. Nick muốn nói một câu gì đấy cho không gian bớt quánh, nhưng câu chữ mãi ứ nghẹn trong cổ.

“Anh có từng yêu em không?”

“Anh luôn yêu em, ngay từ lần đầu tiên mình gặp.” – Ánh mắt Nick lang thang trong mênh mông ký ức, giọng anh thoang thoảng như gió. – “Vào một chiều muộn đầu học kỳ đầu tiên, em bị một con bọ cắn vào chân, sưng lên rất to. Em mếu máo gõ cửa phòng anh ở kế bên, nửa nài nỉ, nửa thúc ép anh đi mua thuốc thoa cho em.”

“Vậy vì sao anh không nhận lời yêu em?” – Lâm trừng trừng nhìn vào một điểm vô định trên những con sóng đang hối hả ẩn nhau vào bờ. Giọng cô rơm rớm.

“Em đam mê những cảm giác mạnh, em săn tìm những điều mới lạ, nhưng chẳng phải là cô gái sống như thể không có ngày mai. Còn anh, anh yêu một cuộc đời không cần hoạch định.” – Nick kết thúc câu nói bằng một nụ cười chẳng ánh lên chút vui tươi. Gương mặt anh hằn những nét xa xăm.

Giọt nước trên mi mắt Lâm co lại trong gió lạnh, trước khi bị thổi bạt đi. Hai môi cô ép sát vào nhau, cố nén tiếng thở dài. Cô nhớ đến những lần ngồi sau lưng Nick trên những đoạn đường bạt mạng. Luôn luôn, ngay giữa cơn thích chí, lòng cô lại vang lên mối hoài nghi, chẳng biết có thể tận hưởng lối sống này được bao lâu. Cô nhớ đến những buổi xỉn say ê hề, rất ít khi sáng hôm sau thức giấc mà lòng cô được thong thả. Luôn luôn, trong cô nặng trĩu một cơn tội lỗi với bản thân vì đã tổn hại sức khỏe, chểnh mảng chuyện học hành. Hai cái tôi đối kháng cứ âm ỉ đấu với nhau trong thân mình cô nhỏ bé, cộng hưởng với những mệt nhọc của bao mỏi mòn đợi chờ một câu yêu thương đã dần tẩy mờ vị trí của anh khỏi tâm tình cô. Dần dần…

Lâm nhắm mắt, cố hồi tưởng đến cái phấn khích tột cùng những khi cùng Nick bắt đầu một trò chơi điên rồ, mới mẻ. Nhưng cảm xúc ấy lẩn đâu mất, chỉ còn một khoảng tối hoang hoác. Anh bỗng khoác tay ôm lấy vai cô, dụi đầu cô vào lòng mình. Bàn tay anh khẽ mơn man làn tóc cô mát lạnh. Hai tay cô vòng ôm quanh thân người anh, thật chặt! Ngọt ngào rót vào xót xa. Gọn gàng trong lòng anh, cô chợt nhận ra: cái phấn khích tột cùng ngày xưa, cô không cách gì có thể nếm lần nữa. Cô đã luôn tận hưởng trọn vẹn các trò vui, vì tận tâm cô biết những ngày tháng đó chẳng kéo dài lâu. Tận tâm, cô biết đến một lúc nào đó mình sẽ rời anh.

“Ngày mai, sẽ chỉ còn mình em ra biển uống cà phê.” – Lâm thấy lòng thoai thoải như một bãi cát dài vô tận.

“Ngày mai…” – Nick bỏ lửng câu nói, ôm cô chặt hơn vào lòng. Rồi anh đặt lên mái tóc cô một nụ hôn, rất dài và rất sâu.

Phía sau một cô gái… 

Con gái tiêu tốn rất nhiều cho mối tình đầu. Những tơ tình non dại. Những mộng mơ ngây thơ. Những xúc cảm tinh khôi. Những lo nghĩ bao la. Những nhung nhớ vô hạn. Ngay cả khi mối tình đầu ấy xa mãi rồi.

Sau khi Nick đi, suốt một thời gian dài, ngày nào Hiểu Lâm cũng lật ra cuốn nhật ký mình đã viết cho anh. Có một thời, bất cứ khi nào nhớ anh – trong thư viện, trong quán kem, hay trên xe buýt – cô đều nhắn gửi vào nhật ký, rồi trang trí nó bằng những hình ảnh của chính mình. Cô vốn định đem cuốn nhật ký ấy làm quà chia tay anh, nhưng hương cà phê trên bãi biển đã thức tỉnh, khiến cô đổi ý. Người đi rồi, chuyện xa rồi, thì vấn vương những ngọt ngào xưa cũ mà làm gì. Cô chẳng muốn một thời khắc nào đó trong tương lai, anh lật lại cuốn nhật ký cô viết mà thấy trũng lòng.

Đúng hai năm sau ngày Nick đi, Lâm tốt nghiệp, rồi rời Hua Hin, bước vào một giai đoạn sống mới.

Buổi sáng cuối cùng tại Hua Hin, cô một mình ra biển uống cà phê. Vo thân giữa bình minh hè lạnh lẽo, lòng cô chói chang những tia nhớ. Một giọt nước bay khỏi mắt cô, tung thân vào gió. Tự dưng, cô tha thiết muốn biết Nick đang ở góc nào của thế giới, đang tận hưởng những trải nghiệm điên cuồng nào. Rồi lý trí cô dìm ngay ham muốn ấy xuống: cô và Nick là hai đường thẳng chỉ cắt nhau một lần, rồi kéo dài mãi về hai phương tách biệt, cố bắt lại liên lạc mà làm gì?!

Lâm đứng dậy, cầm cốc cà phê lang thang bên mép những con sóng vỗ bờ. Vừa đi, cô vừa nghĩ… Phía sau một cô gái, là gì? Những lãng mạn sứt mẻ? Những thớ xúc cảm băm nhuyễn vào nhau, chẳng bao giờ phân định được là vui hay buồn? Hay những nỗi nhớ dai dẳng lúc âm ỉ, khi rực cháy, khiến tâm thần chẳng bao giờ được bình thản vẹn toàn?

Mái tóc Lâm tung bay trong gió. Ánh Mặt trời dần phủ kín khắp đại dương, làn nước khổng lồ lung linh như một kho kim cương vĩ đại. Cô quay người, đối mặt với biển, cố thu trọn khung cảnh bao la diễm lệ này vào tâm trí. Cô biết, sau ngày hôm nay mình sẽ ôm thêm trong lòng rất nhiều nỗi nhớ. Hua Hin xinh đẹp, những bình minh ra biển uống cà phê, những phiêu lưu hoang dại của tình yêu đầu, những ngày sinh viên vô tư phóng khoáng…

Phía sau một cô gái là những nỗi nhớ xếp thành dãy. Nhớ để thêm mạnh mẽ mà bước tiếp, để kiến tạo thêm nhiều nỗi nhớ. Nhớ, giúp cuộc sống sống động.

– PLOY –

Comments

comments

Leave a Reply

Your email address will not be published.