Sapa bồng bềnh, lòng người lẫn lộn…

Nhà thờ đá

Nhà thờ đá

Tôi đến Sapa những ngày mưa đầu tháng 8.

Phong cảnh Sapa rất đẹp, có thể gọi là một trong những chốn bồng lai tiên cảnh của loài người. Núi rừng trùng điệp, xanh rì mát mắt. Chỉ đứng ngắm những tầng núi sau dập dờn mây cũng đủ khiến lòng dịu dàng rồi. Một chốn quá tuyệt vời để thổi nguội những cái tôi đang nóng vì bận việc, vì rắc rối trong những mối quan hệ, vì ti tỉ thứ khác mà cuộc sống đô thị sắt thép ghim vào người. Đồ ăn Sapa cũng khá ngon, nhất là không khí cứ lành lạnh càng khiến hương vị thêm tuyệt diệu! Rượu Sapa nồng, nóng và mạnh – chất rượu kết đôi hoàn hảo với thời tiết, chỉ vài ngụm đã khiến hồn lâng lâng như trôi vào chốn tiên.

I wanna kidnap some clouds, therefore i decide to eat them. By that way they will be mine forever!

I wanna kidnap some clouds, therefore i decide to eat them. By that way they will be mine forever!

Thị trấn Sapa vào đầu tháng 8 dồi dào nhất chính là mây. Có đôi lúc buổi sáng le lói vài cụm nắng ấm, nhưng bầu trời thường trực bị bao phủ bởi một biển mây xù bông. Cứ nhìn lên trời là tôi nảy sinh cái mong muốn với tay rứt lấy một cụm ôm vào lòng. Chắc êm! Sáng sáng thức dậy ngắm mây vờn nhẹ trên những ngọn núi, tự dưng đời thanh tao lạ. Trưa trưa bát phố, mây giăng kĩu kịt ở trên đầu, trời ảm đạm khiến con người bỗng sống chậm, chẳng buồn để ý kim đồng hồ nhích đến số mấy rồi. Chiều muộn thì gió thổi cho hàng đàn hàng đàn mây sa xuống chân núi. Chưa bao giờ mây lại gần đến thế! Tôi đứng ở ban công phòng khách sạn, đang hứng chí ngắm cảnh mây sa thì ngỡ ngàng nhận ra mây đã kịp tiến quân giăng mờ ngay trước mặt chỉ sau vài chớp mắt. Tôi với tay ra là chạm đến mây rồi! Tôi liền mặc áo ấm ù ra phố, toan tính đi bắt mấy con mây về chơi.

The best vin chad in the world.

The best vin chaud in the world.

Sapa tháng 8 có những cơn mưa dầm thối đất thối cát. Mưa rừng mưa núi không ầm ĩ, mà cứ cần mẫn tuôn ở tốc độ trung bình, số lượng trung bình. Mưa lạnh. Mưa nhây. Mưa bướng bỉnh hát mãi ca khúc của riêng mình, bất chấp dưới trần gian không biết có mấy kẻ muốn nghe. Mưa làm người ta mau đói. Mưa khiến tâm trạng biếng nhác lại càng thêm ù lì, chỉ muốn tìm một vòng ôm mà vùi chặt vào cho ấm.

Sapa tháng 8 lãng mạn những buổi tối mưa dày. Ngoài phố người đi vội dưới những chiếc ô xanh đỏ. Hai bên ngõ, những nhà hàng lung linh trong ánh nến được bày trên mỗi chiếc bàn. Ăn tối bên ngọn nến hồng, giữa bao la khí lạnh, những ánh mắt cười, những làn môi nồng nàn. Hương rượu, hương nến, say tình…

IMG_0396

Sapa thích là thế, nhưng cuộc sống trong thị trấn nhỏ này có một cái gì đó khiến tôi kém thoải mái. Nhịp sống thanh bình mà cứ lợn cợn. Hẳn vì du lịch phát triển quá nhanh và thiếu định hướng, vì phải khổ quá lâu nay mới có cơ hội kiếm tiền, nên dân bản xứ có vẻ đang chạy theo cách làm du lịch khá xổi. Hàng quán lổn nhổn sang hèn. Đường phố rác rến, mưa một chút là tha hồ bùn đất bẩn tưởi. Taxi và xe máy chạy lộn xộn khắp ngõ, ngồi trên xe mà cứ như chơi trò ú tim, sợ xe tông phải ai hay có ai tông phải mình! Sapa cũng thiếu một phòng thông tin du lịch chuyên nghiệp để hỗ trợ du khách nước ngoài, nhất là khi ngày càng nhiều khách ngoại quốc biết đến Sapa. Sapa càng thiếu những món quà lưu niệm đặc sắc, đã thế còn xuất hiện rất nhiều hàng lưu niệm từ Trung Quốc. Thậm chí ngày nay muốn mua bạc của người dân tộc, thì ngay cả người trong vùng cũng khó mà tìm hàng thật. Và xót nhất là phải chứng kiến trẻ con người dân tộc lang thang kiếm sống trong cái lạnh, cái mưa. Đêm, có khi chúng không về nhà vì nhà xa quá, mà đến xin những người bán hàng cho ngủ lại trên phản bán hàng vì nó có mái che khỏi mưa khỏi gió…

Ngắm mây :)

Ngắm mây 🙂

Sáng cuối cùng ở Sapa, tôi lên HL Studio nằm trên sườn đồi, đi tầm 600 mét từ lối dẫn vào Bản Cát Cát là tới. Đây là studio của một họa sĩ tốt nghiệp Mỹ thuật Huế lên lập nghiệp mở cùng vợ. Studio có cà phê rất đậm và chỗ ngồi rất đẹp, bao quát một khoảng lớn của thung lũng. Tôi cứ ngồi nhấm nháp cà phê và thu trọn vào tầm mắt là quang cảnh trải rộng một màu xanh của rừng núi và trắng của mây trời, đôi chỗ chấm phá những mái nhà vàng vàng của dân bản. Thời gian bình thản trôi…

Ở Sapa tôi bỗng thấy mình đã lớn, đã không còn đơn thuần. Trong những chuyến đi xưa, khi đối diện khung cảnh tuyệt mỹ, tôi sẽ chỉ trầm trồ. Nay trước Sapa, tôi trầm trồ nhưng đầu lại nặng suy nghĩ. Thiên nhiên ban phúc cho cảnh đẹp thế này, con người phải làm gì để vừa giữ đất giữ núi, vừa có thể đem đến ấm no cho mình? Cần giáo dục thế nào để con người làm du lịch cho đúng đắn? Bao nhiêu phần thu lợi từ du lịch ấy nên được tái đầu tư cho giáo dục con người bản xứ để họ biết cách suy nghĩ và có sáng kiến bảo tồn vùng đất của cha mẹ mình? Và quan trọng nhất: ai sẽ làm việc này?

Sapa, liệu bao giờ tôi trở lại để có thể so sánh những đổi thay?

– LANA –

Comments

comments

Leave a Reply

Your email address will not be published.