Anh hùng bàn phím?!

Anh hùng bàn phím và những sâu sắc trá hình.

Anh hùng bàn phím và những sâu sắc trá hình.

Đọc trên mạng thấy cụm từ “anh hùng bàn phím” nên mình tò mò, rồi ở trên Facebook (https://www.facebook.com/Ploy.Play) cố ý đăng những lời nói hơi chảnh, hoặc dễ gây bấn loạn tâm thần nếu người đọc chỉ đọc mà không nghĩ. Quả thật, sau khi nhận đủ gạch đá xây lâu đài bên bờ biển cho những chuyến nghỉ hè (cám ơn nhiều!), mình phần nào nhìn, hiểu và phân tích được suy nghĩ, cảm xúc của một bộ phận các anh hùng bàn phím.

Người Việt có câu “Uốn lưỡi bảy lần trước khi nói” và “Biết thì nói, không biết thì dựa cột mà nghe”, ấy mà hai nguyên tắc khiêm cẩn và khôn ngoan này đã bị nhiều người quên sạch trong thế giới mạng nhanh chóng và đơn giản. Nhận được thông tin, thay vì dành thời gian suy ngẫm và phân tích, các anh hùng bàn phím mặc cảm xúc tuôn trào, dùng lý lẽ cùn đá lại, rồi càng nói càng đuối! Bao nhiêu ngu dốt và thiển cận phô ra hết. Cơ mà có sao, họ xả “uất ức” xong, cứng lưỡi rồi thì a-lê-biến, chắc mẩm rằng mạng và đời thật đâu lắm dây dưa. Mình không rảnh truy họ, chẳng qua là người dưng trong cơn khó ở, thấy thì cười khẩy cho qua.

Có những bạn không bình phẩm về lời nói, hành động của mình, mà to lớn hơn, họ quy chụp con người và nói sang cha mẹ mình. Làm mình nhớ đến hồi mẫu giáo, tiểu học, những khi chúng bạn cãi vã, không nghĩ được lời để thắng thì bắt đầu chĩa mũi tấn công sang gia đình của nhau. Từ năm 16 tuổi, mình đã bắt đầu tự chịu trách nhiệm cho các quyết định bản thân, chọn những điều mình muốn học và những ai mình muốn tôn làm thầy. Gia đình luôn là chỗ dựa, nhưng những điều mình trưng ra cho xã hội, cha mẹ không chịu trách nhiệm nữa. Đã may mắn được hai bậc sinh thành cho đôi chân, thế mà lắm người lớn tướng chẳng chịu tự đi, tự chạy, cứ đòi được cõng! Còn con người của mình, bạn đoan chắc bạn biết mấy phần? Facebook chẳng qua là một trang cộng đồng, mình sẽ chỉ đăng những gì mình muốn bạn biết :)

Mạng là ảo nhưng không giả. Khi ỷ y rằng không ai biết nhân thân, bộ mặt mình, đấy là lúc con người dễ lộ bản chất nhất, bởi chẳng bị các nguyên tắc xã hội trói buộc. Thấy lo lo! Những người “sâu sắc” trá hình, dương dương tự đắc “đúng ý tôi thì sống, nghịch ý tôi thì ném đá (ảo) cho chết” ấy, sau này ra đời sẽ bước bao xa? Tương lai đất nước phụ thuộc vào thái độ của người trẻ, chưa gì đã thấy mất đi một mảng…

An ủi và dặn dò: Nếu bạn chẳng may bị anh hùng bàn phím tấn công thì hãy nhắm mắt lại, tập trung đếm nhịp hít thở để lấy bình tĩnh, rồi lo việc khác nhé. Thế giới này người đông lắm, chẳng thể bắt ai cũng nhất nhất nhìn đời theo mắt bạn. Xin mượn một câu tiếng Anh để kết (vì dịch tiếng Việt cứ thấy không xuôi tai thế nào!) – “Never explain yourself, those who love you won’t need it, those who hate you never listen.”

Love, Ploy!

2 thoughts on “Anh hùng bàn phím?!

  1. Anonymous
    July 13, 2013 at 10:51 AM

    Loz

  2. Mei
    June 17, 2013 at 11:29 AM

    Chi noi hay wa!!!! Doc ma tham tung chu luon

Leave a Reply

Your email address will not be published.