Ngóng một người, khó đến vậy sao?
Nhắm mắt lại, hiện những nét phác mờ nhạt rồi dần rõ nét. Ánh mắt cười sáng như sao. Khuôn miệng ấm áp. Đôi mắt chớp khẽ một nhịp, rồi hấp háy một nhịp. Những đường nét bắt đầu cử động, nói cười như thật, hiện mồn một trong khoảng không trước đôi ngươi em nhắm chặt. Em bật cười. Rồi em ép mình mở mắt, trước khi hoàn toàn chìm đắm vào “phim hoạt hình” tự vẽ.
Nhưng trước cảnh vật bừng sáng rõ ràng, trái tim tí hon của em thấy ngợp, thấy sợ, thấy tủi. Khung cảnh này rất quen – anh từng cùng em ở đây. Khung cảnh này chợt lạ – anh đâu mất rồi?
Những ngón tay em bần thần trên phím điện thoại. Nhớ thì bảo là nhớ. Nhưng… Dòng chữ “I miss u” gọn ghẽ ấy chất chứa sóng tràn cảm xúc. Nếu hồi âm là im lặng, em phải làm sao? Một giọt nước mắt lặng lẽ chảy không đủ rút cạn hụt hẫng. Nhưng chuyện nào đã vĩ đại để ầm ĩ khóc than. Em lo, im lặng sẽ rèn dũa, ép em không được nhớ, không được kỳ vọng đáp trả. Im lặng, sẽ gặm sạch cái e ấp dịu dàng dành cho anh.
Ngóng, chỉ là một khoảnh khắc nhỏ trong cuộc đời vô vàn khoảnh khắc mà thôi. Rồi sẽ qua. Rồi sẽ quên. Em sẽ quên khoảnh khắc này, khi em ngẩng nhìn bầu trời và tự hỏi anh đang ở đâu. Em sẽ quên, cơn nhớ của ngày hôm qua và của ngày hôm nay. Nhưng còn cơn nhớ của ngày mai, ngày kia. Năng lượng của em có thừa mứa để tẩy hết các cơn nhớ?
Một lời bảo nhớ anh, có biến em thành kẻ rảnh rỗi, chẳng có việc làm, chỉ biết trông ngóng anh? Một kẻ hay bám đuôi và kèo nhèo. Một kẻ… Em không muốn em trong anh sứt mẻ như thế.
Em nâng niu điện thoại trong lòng bàn tay, dán mắt chặt vào màn hình, miệng lẩm bẩm những âm hơi thần chú vô nghĩa. Anh nhắn tin cho em trước, nội dung nào cũng được, có phải hơn không? Em đang nhớ anh, nhiều rất nhiều, anh có cảm thấy không? Hay trái tim anh bằng thép cứng? Chỉ một dòng ngắn ngủn thôi cũng được. Hay chỉ một tiếng “Hello” cho giọng nói anh được nhảy múa trên màng nhĩ em…
Em nhớ anh. Anh có cảm thấy không?
Bangkok, 10/7/2012

hay quá c ơi !!!!!!!!!!!!! đêm nào trước khi đi ngủ e cũng chui vào chăn rồi bật điện thoại đọc 1 câu truyện của c ! sau 1 này ngày mệt mỏi … cái cảm giác như được sẻ chia và đồng điệu này thực sự ngọt ngào , yên bình, hạnh phúc lắm c ak <3 Cảm ơn c nhiều
Trưa nay em lại ngóng !
Đẹp quá, tình yêu.
Nhớ. Nhưng không thể là một cô gái quỵ lụy tình cảm và yếu đuối trong mắt ai kia. Thế nên dòng tin “Miss ya!” lúc nào cũng chỉ nằm trong draft…
nhớ và yêu, hai điều thật kỳ diệu. chị nhỉ?