Những câu trả lời hay hơn Hoa Hậu.

August 27th, 2010

Một chiều mưa, ngồi với sissy trong quán cafe. Những hạt mưa đã làm my sissy “lên đồng” cùng các câu hỏi vòng ứng xử thi Hoa hậu. Với tiêu chí “Cái Thật là Cái Đẹp”, đây là những câu trả lời của nàng:

1- Câu hỏi: Nếu đăng quang Hoa hậu, sau niềm vui chiến thắng, điều lo lắng của bạn là gì?

Trả lời: Nếu đăng quang Hoa hậu, sau niềm vui chiến thắng, em lo lắng nhất chính là những chuyện xấu xa trước đây của mình sẽ bị phanh phui, những lời nói quá với báo chí sẽ bị phơi ra ánh sáng. Bảng điểm học tập là một ví dụ.

2- Câu hỏi: Phẩm chất nào của người phụ nữ Việt Nam khiến bạn tự hào nhất?

Trả lời: Lòng dũng cảm ạ. Nếu không có lòng dũng cảm thì làm sao các cuộc thi Hoa hậu, Ngôi sao lúc nào cũng đầy ắp thí sinh. Nhiều người ngoại hình chẳng nổi trội, trí tuệ cũng có hạn nhưng thích làm tâm điểm của đám đông. Chỉ có lòng dũng cảm mới có thể khiến con người ta quên đi sự thật và vẽ vời trước phóng viên.

3- Câu hỏi: Theo bạn, sứ mệnh của Hoa hậu là gì?

Trả lời: Cuộc thi hoa hậu đầu tiên được tổ chức trên thế giới là nhằm mục đích thu hút sự chú ý của đám đông. Nên sứ mệnh Hoa hậu chắc chắn là thu hút con mắt của mọi người về phía mình, từ đó những sự kiện Hoa hậu tham gia, những sản phẩm Hoa hậu quảng bá sẽ được chú ý nhiều hơn.

4- Câu hỏi: Bạn nói gì về thủ đô yêu quý ngàn năm văn hiến Hà Nội?

Trả lời: Em rất yêu Hà Nội, đặc biệt là vào thời gian này khi sắp diễn ra Đại lễ kỷ niệm ngàn năm. Bao năm làm trong ngành Quảng cáo Tiếp thị và Truyền thông, em chưa từng thấy một dịp kỷ niệm nào lại có thể đem đến nhiều lợi ích cho các thương hiệu và nhãn hàng như vậy. Bao nhiêu chiến dịch marketing ăn theo đại lễ đã và đang chạy cật lực để tăng doanh thu, nhờ đó tăng thu nhập và tạo việc làm cho biết bao nhân công. Em yêu Hà Nội ngàn năm.

P.S. Note này hoàn toàn vì VUI. Chẳng có ý xuyên tạc ai nhé.

Tìm Sổ Lạc

August 24th, 2010

Đặc điểm nhận dạng:

Vỏ da.

Màu đỏ.

Sờ mịn tay.

Made in Korea.

Bên trong ghi nhiều bằng viết chì. Toàn những ideas vụn vặn.

Có vài hình vẽ của người khác :)

Sổ yêu của mình :( (

Nhiều khả năng mất ở Gloria Jeans Đồng Khởi (mình chỉ ngồi ở đấy tuần trước).

Ai nhặt được cho xin lại và hậu tạ rất nhiều ^^

CỨUUUUU!!!!!

Những chặng đường UNLOCK

August 17th, 2010

Review ngắn gọn về band thắng cuộc của Hát Tự Nhiên nhé:

Bắt thăm chọn band

Sau vòng audition gian truân và mệt mỏi, 4 chàng này đã bắt thăm ngẫu nhiên vào một band. Cứ như trời định! Tên band UNLOCK – Mở Khóa – Các chàng muốn mở khoá đến trái tim các bạn yêu nhạc ^^

Áo bộ tứ ^^

Việc đầu tiên sau khi nhận band mới chính là… đi mua áo! “Áo bộ tứ” này đã theo các chàng trong rất nhiều hoạt động. Và người nào áo đó:

Minh Cường: Cam – Sống động và thu hút.

Toàn Thắng: Hồng – Kute và “ngây thơ như mơ”.

Tấn Phát: Xanh Lá – Tự tin và hài hòa. Hài hước nhất nhóm, là keo dính Unlock lại với nhau.

Minh Ngọc: Xanh sẫm – Điềm tĩnh và manly.

Tập luyện chăm chỉ.

Ngoài giọng hát…

Tài của Tấn Phát là rap và piano.

Tài của Toàn Thắng là sáng tác.

Tài của Minh Cường là guitar.

Tài của Minh Ngọc là guitar và vẽ ^^

Minh Cường & Minh Ngọc

Diễn “Buồn Trong Veo Nhớ Óng Ánh” tại Acoustics cafe.

Toàn Thắng & Tấn Phát

Diễn “Là Con Trai Thật Tuyệt” tại Acoustics cafe.

Bay Tự Nhiên!

Ngầu Tự Nhiên!

Ra Vũng Tàu thu hình “Hát Tự Nhiên” tập 6 ^^

Tình ca... nắng!

Nắng chói chang mà 4 chàng phải ôm đàn hát tình ca quay clip. Mặt nhăn nhăn thấy thương ^^

@ MZ cafe

Tập liveshow

Unlock tập tại quán cafe của Siu Black cho liveshow “Siu & Các Chàng Trai”.

Trước giờ mở màn liveshow.

Rất bốc cùng "Đôi Cánh"

Bát Cơm Nhà

Mẹ Siu nuôi 4 con trai thế này quá cực!

Unlock comic

Do chính Minh Ngọc vẽ nhé ^^

HẾT!

Bonus: Bài “Là Con Trai Thật Tuyệt” diễn tại Acoustics cafe này:

Happy forever, dear!

August 14th, 2010

I will never forget what we have shared together. Those moments. Those memories. Those bittersweetness.

I will never forget your hugs and kisses.

I will never forget your eyes, your nose, your mouth, your everything.

But you have to, you must forget all. Our past together. My hugs and kisses. My eyes, my nose, my mouth, my everything.

In your days ahead, I should play no role. Even just an imagination. Even just an illusion. You must forget me all. For your own happiness, and mine too.

Please lead a happy life, dear!

Step 17: Nghệ Thuật Làm “Cha Mẹ”

July 27th, 2010

Làm trẻ con có gì mà sướng? Muốn chơi thì phải làm xong bài tập. Muốn ăn kẹo phải đổi bằng phiếu bé ngoan. Không được ngủ trễ, không được nghịch bẩn, không được cái này, không được cái kia. Nhưng khi lớn lên, ta dần quên sạch những “thảm cảnh” của việc làm trẻ con, mà chỉ khắc khoải mong sống lại những ngày vô tư, chẳng vấn vương lo nghĩ ấy. Cuộc sống hiện tại với dồn dập những trách nhiệm khiến con người mong nhớ thời ấu thơ – nhịp sống chỉ có ăn ngủ cùng những bổn phận nhỏ nhoi, chuyện gì cũng có cha mẹ chống đỡ. Giá phải trả cho cái tự do, tự tại của một người lớn là cảm giác bị chôn sâu trong áp lực, không có người để vịn vào, phải một thân một mình chịu trận nếu giông bão đổ xuống.

Mỗi tuổi thơ đều đóng dấu lên thần trí của một người. Có thể là những mong ước không thành, những sự kiện “tiến hóa” thành một nỗi lo sợ mơ hồ, những tình cảm thiếu thốn. Chính vì vậy mà thời thơ ấu của đối phương luôn là cái mỏ giàu có cho các chuyên gia quyến rũ đào sâu, hòng tìm kiếm yếu điểm tâm lý mà vạch ra mưu kế tóm tình.

Những cuộc trò chuyện về ngày ấu thơ luôn ẩn chứa nhiều bí mật mà các quyến rũ gia có thể lợi dụng. Chớ bao giờ lắng nghe chỉ những từ ngữ trên bề mặt. Chú tâm đến cái cách mà chàng/nàng kể về những câu chuyện tuổi thơ, những điều mà họ không muốn nhắc đến, những sự kiện khiến họ trở nên giàu tình cảm, những sứt mẻ về tâm lý, vân vân. Mắt phải mở to và não phải tỉnh táo để phân tích những tự tình nghe được. Chẳng hạn, nàng nói rằng ghét bố mình, có thể do khi là một cô bé, nàng không nhận đủ tình yêu thương và chăm sóc từ bố. Một chuyên gia quyến rũ hạng nhất sẽ biết từ tốn nhập vai “ông bố” mới, yêu thương và chăm bẵm nàng thay thế những tháng ngày đã qua.

Bằng cách đóng vai trò của cha/mẹ, một quyến rũ gia có thể từ tốn đưa đối phương quay về thời thơ ấu, bù đắp lại những kỷ niệm không mấy ngọt ngào, làm chỗ dựa cho họ – giúp chàng/nàng có thể tạm thời quét sạch âu lo, được vô tư chơi đùa trong thế giới của riêng mình. Để thể hiện thành một “bậc phụ huynh” đúng chuẩn, một quyến rũ gia sẽ…

Biến thành một mama. Dành cho chàng/nàng tình cảm vô hạn và vô điều kiện, bằng cả trái tim và khối óc. Không bao giờ đánh giá đối phương tốt/xấu, đúng/sai. Như một mama thương con, dù đứa trẻ có nghịch phá thì vẫn cưng yêu số một.

Đôi khi nghiêm khắc chút chút. “Quyền” của phụ huynh là được đề ra các luật lệ. Thật ra, trẻ con luôn đòi hỏi một chút khó khăn, một chút quy tắc từ cha mẹ để cảm thấy được quan tâm, đồng thời cũng có những rào cấm để phá à Cảm giác khoái trá khi lách được luật hay không vâng lời rất ư là sướng.

Là một bờ vai để tựa. Ngày thơ bé, ai cũng ôm ấp trong tâm tưởng hình ảnh một “thần tượng”, hay hình mẫu bản thân muốn trở thành. Mối tình đầu thường sở hữu đầy đủ phẩm chất của hình ảnh hoàn mỹ ấy – cho ta cảm giác được nắm bắt thứ mình hàng mong ước, ngưỡng mộ, hay được thể hiện bản thân theo những gì mình thần tượng hóa. Những mối tình qua đi, những va vấp, trải nghiệm in hằn lên cuộc sống khiến chúng ta phải đôi lúc cảm thấy như đang phản bội bản thân khi phải thỏa hiệp, không được sống đúng như mình mong muốn. à Một chuyên gia quyến rũ sẽ dựa vào những thông tin tổng hợp từ các câu chuyên thời ấu thơ của đối phương mà giúp họ được sống như chính bản thân mong muốn. Biến bản thân thành một thục nữ cho chàng được làm anh hùng. Biến bản thân thành một fan hâm mộ luôn lắng nghe, luôn thấu hiểu những ước mơ thi ca, nghệ thuật của nàng.

Phụ thuộc vào tính tình đối phương mà chiến thuật có khi sẽ được quyến rũ gia đảo ngược: Thay vì vào vai phụ huynh, vị chuyên gia sẽ nhập vai một đứa trẻ ngây thơ và hồn nhiên, nũng nịu và tinh ranh, ham thích khám phá cuộc sống. Một nhân vật luôn muốn được quan tâm và chăm sóc. Như vậy, chàng/nàng sẽ được thỏa thích mà chăm nom, chiều chuộng bạn. Nâng niu, chăm bẵm người khác có cái thú vị của riêng nó, chứ không vì sao mà chúng ta yêu thích việc làm cha mẹ đến thế?

Theo “The Concise Art of Seduction”, Robert Greene

Khóc

July 23rd, 2010

Nước mắt là những giọt nước muối bị cơ thể từ chối tích trữ, nên nhân lúc tâm tình kém ổn định mà tuồn qua nơi khóe mắt. Chỉ thế thôi!

Có cách giải thích nào khác chăng, cho việc mắt mình thường vô duyên vô cớ hoen ra những giọt nước mặn? Khi tiễn một người bước ra khỏi cuộc sống mình. Khi áp lực đè nén tầng tầng lớp lớp trên đôi vai bé bỏng. Khi buổi chiều bơ vơ trên một hè phố nào đó, quay trái quay phải đều thấy khung cảnh xa lạ, chẳng biết bản thân đang nghĩ gì, cảm gì, muốn gì. Khi đêm tối vắng lặng thả ánh mắt lang thang trên nền trời đen kịt, bỗng thèm ghê gớm một lời thầm thì…

Lắm lúc giữa cơn ràn rụa, mình cười khẩy một thắc mắc: Khóc chẳng giải quyết được chi, lại tốn thời gian và mất sức lực thổn thức, vậy cớ gì con gái hay tìm nước mắt giải khuây, giải mệt? Nước mắt đâu có chân tay và não bộ giúp giải quyết những mối bất hòa, những ngổn ngang tâm tư, những núi việc ứ chồng chất. Nghĩ đấy, biết đấy, nhưng vẫn mặc cho bản thân trôi đi trong hai dòng mặn chát. Vừa thỏa thuê, vừa tức chính mình vì mãi không chịu lớn.

Thưở bé, mỗi lần khóc là được nâng niu, dỗ dành. Thời thiếu nữ, mỗi lần nhắm nghiền mắt nhả một giọt lệ là bao người cuống quít. Nhưng nước mắt mất giá dần theo mỗi chiếc nến thổi trong ngày sinh nhật. Lớn, khóc có nghĩa là thần trí chưa vững, kinh nghiệm chưa đủ, sức chịu đựng chưa khỏe. Lớn, khóc là chưa đáng tin tưởng. Lớn, khóc là không chuyên nghiệp.

Chưa tròn một năm… Đã có lúc bật khóc giữa chốn đông người. Đã có lúc trốn lên sân thượng mượn gió hong khô bờ mi. Đã có lúc mắt chớp lấy chớp để, khi cảm nhận hàng mi đang trĩu xuống vì sức nặng của một giọt nước. Đã có lúc cố bành miệng khoe nụ cười tươi nhất có thể, hòng che đi đôi mắt đang chực chờ long lanh ướt. Đã …

Nước mắt là dao, là kiếm của con gái. Là thứ vũ khí nhanh cùn nhất thế gian. Một lần khóc, người thương cảm. Hai lần khóc, người chặc lưỡi cho qua. Nhiều lần khóc, người dần lánh xa, bởi nào có ai muốn gần gũi những kẻ ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt. Nước mắt, chỉ nên cất giữ cho riêng mình trân quý. Nước mắt, chỉ nên là bằng chứng cho cái khí chất mềm mại còn vấn vương trong tâm. Khóc, để vui rằng mình vẫn là con gái.

Chưa tròn một năm… Mình luôn tìm cách buộc bản thân ngừng khóc. Nén khóc. Quên khóc. Để rồi khi đạt được chút thành tựu, lại hoang mang: Nếu mãi cố gắng bóp chết cảm xúc, liệu bản thân có còn khả năng lay động trước một cánh hoa rơi? Có còn thẫn thờ trước cái đẹp và man mác trước cái buồn? Trái tim có còn biết đập lỗi nhịp?

Con gái, khi tâm bất ổn, dạ bất an, có nước mắt làm bạn. Con trai, những lúc như thế thì tìm gì làm bạn?

23-07-2010

Cannes Port

Mình đã khóc trước biển, nhưng chưa từng khóc ở một bến cảng. Cảm giác sẽ thế nào nhỉ?

Cây

July 13th, 2010

Cây

Ngày đem cái cây về, nó chỉ cao nhỉnh hơn gang tay, mảnh dẻ và rụt rè. Những tưởng nó chỉ mướt mát được chừng mươi ngày rồi tàn lụi. Những tưởng mấy chiếc lá xanh tươi đang dần sậm màu là thứ của cải độc nhất mà cái thân gầy guộc sản sinh ra được. Nhưng không. Những cốc nước lạnh lẽo và hờ hững mình rẩy cho nó mỗi ngày như có phép tiên. Độ nửa tháng sau, khi những chiếc lá to bắt đầu cũ kỹ và ngả vàng, vài chúm lá non e ấp nhú lên.

Những chiếc lá “em bé” tí tẹo mang một màu xanh cực kỳ ngọt mắt ấy, chẳng hiểu sao lại khiến mình động lòng. Rồi từ bao giờ mình có thói quen tắm tưới cho cái cây sáng sáng trước giờ đi làm và chiều chiều sau khi về nhà. Rồi từ bao giờ mình xon xót lúc bắt gặp những đốm nâu nâu lem luốc trên lá. Rồi từ bao giờ mình cuống quít khi sáng sớm mở mắt dậy thấy chiếc lá hôm qua còn xanh đã hóa sang một sắc úa tàn.

Mình không giỏi chăm sóc người khác. Mình càng không giỏi chăm sóc thú cưng, cây nuôi. Nhưng nhìn cái cây mỗi ngày một chực chờ héo rũ, tự dưng mình đã muốn thử một phen. Mình chăm nó bằng nước vo gạo. Mình vun dưỡng nó bằng gói phân vi sinh. Mình che chắn nó khỏi những cơn gió tạt mạnh của buổi mưa đầu hè. Mình trò chuyện cùng nó, cho nó bớt buồn mà chuyên tâm mau lớn.

Và cái cây lớn thật. Đã cao gần bằng hai gang tay với chín chùm lá vươn cao. Thẳng thớm và mạnh mẽ. Mỗi ban mai thức giấc, mắt ve vuốt làn lá xanh ngon ngọt nơi bậu cửa sổ, ngày như được khởi đầu tươi tắn và hồng hào hơn. Mỗi chiều muộn trời mưa bất chợt, có cái cây làm bạn ngắm mưa, những hạt mưa bỗng hóa lãng mạn bội phần. Mỗi tối đầu nặng trịch vì công việc quá tải, đưa tay mân mê những đường vân lá, chất sống dai và mạnh từ cái cây như thẩm thấu vào thân mình.

Rồi từ bao giờ, mình không còn nặng lòng khi nhìn một chiếc lá lìa khỏi thân. Vì mình biết chẳng lâu sau đó, một chiếc lá tinh tươm, xinh đẹp khác sẽ thế chỗ. Để lớn, phải biết hy sinh những cái nhỏ. Để tiến, đôi khi phải học cách không hối tiếc. Khi một chiếc lá đã hoàn thành trách nhiệm của mình với cây, nó phải ra đi. Muôn vàn cách níu giữ đều công cốc, thì gắng gượng làm gì. Let it be.

Có câu nói rằng “Những ai trồng một cái cây là đang gieo một niềm hy vọng.” Chẳng rõ ràng được tự tâm mình đang hy vọng gì từ chuyện nuôi bé cây này. Chỉ biết, ngắm nó lớn, mình cảm được một nỗi vui thích và thỏa mãn. Mỗi ngày.

13-07-2010

Moments…

July 9th, 2010

There are always moments like this. Lonely. And alone. Teardrops fall down without any intention to stop.

These days I can’t define the meaning of my tears. Hatred. Regret. Tiredness. Disappointment. Love?

I never thought I loved him. Well, I always treated him like he was nameless air.

Did I cry like this when I lost someone in my past? I don’t remember. Why did I cry? Why do I cry? I just… I’m scared. Can I still have the ability to love anyone? Can I still have the ability to fall in love wholeheartedly?

Why did I never know how precious someone was until I lost him? Is he that precious? Or just… I always need someone to love me?

Is it the right way I’m walking in? Is is worth-sacrificing?

I need to get drunk. But well, no one is willing to share a shot with me.

Uống Trà

July 4th, 2010

Ten Ten Ten ^^

Lần đầu tiên nghe Ten nghêu ngao bài Uống Trà trong một góc nào đó của Highland cafe, cảm giác đầu tai của mình là… ứ thích! Mình xưa nay chỉ mê những lời hát mượt như thơ và xinh hơn mộng, dạng tình ca Ngô Thụy Miên, nên lời hát mộc mạc và thật thà quá đỗi của Uống Trà làm mình choáng.

Nghe demo bài này mấy lần, mình vẫn ứ thích. Lời hát vừa quen vừa lạ. Quen, như cảnh sinh hoạt thường nhật của một gia đình đầm ấm. Lạ, vì mấy ai đem cái trần tục vào tiếng ca cơ chứ. Hay vì đầu óc mình hạn hẹp, chẳng thích nghe chuyện trần tục trong lời ca, tiếng hát.

Rồi đến khi nghe và nhìn Ten ôm đàn hát Uống Trà, tự nhiên mình yêu bài này! Yêu tắp lự! (Ví dụ điển hình cho sự thăng hoa của cái tính thất thường vô độ của mình). Cảm giác mỗi lần nghe Uống Trà nhang nhác cảm giác hai bàn tay mân mê quanh một cốc trà nóng ấm trong một buổi sáng mưa phùn. Một bài hát rất ấm. Càng nghe càng ấm. Ấm dìu dịu.

Nghe Uống Trà ở đây nhé ^^.

Gặp Ten Ten ở đây, nhớ vote cho Ten Ten trong bài hát Việt tháng 6 nhé! He deserves it!!!

Mỗi phụ nữ là một nhan sắc sống động

June 7th, 2010

Ngày xưa, chúng ta hâm mộ cuồng nhiệt vẻ đẹp hoàn hảo đến từng cm của búp bê Barbie bao nhiêu, thì nay lại hắt hủi, giễu cợt nhan sắc Barbie bấy nhiêu. Từng có một thời các bé gái, các cô gái trẻ nỗ lực mọi cách để được gọi là “Barbie sống”. Nhưng khi các nhà nhân chủng học úm ba la Barbie thành người thật, họ phát hiện ra Barbie phải … bò mới có thể giữ thăng bằng. Ngay tức khắc xuất hiện hàng chục mũi dùi công kích vào Barbie, hăm hở nhất chính là các thương hiệu chăm sóc sắc đẹp cho phụ nữ. Anti-Barbie và ủng hộ cho vẻ đẹp không-khuôn-mẫu đang là thông điệp có sức mạnh và năng lực hái ra tiền nhất.

1. The Body Shop: Búp Bê Ruby

Búp bê Ruby được hãng mỹ phẩm và chăm sóc da The Body Shop khai sinh vào tháng 11, 1996. Ruby trở thành đại sứ cho chiến dịch marketing của The Body Shop trên toàn thế giới vào năm 1997 và 1998. So với Barbie, Ruby có một thân hình khá phốp pháp. Những poster của Ruby đính kèm câu slogan “Có 3 tỉ phụ nữ không có vẻ ngoài của siêu mẫu và chỉ có 8 cô gái sở hữu vẻ ngoài đó.” Nhiệm vụ của búp bê Ruby là thách thức những hình mẫu nhan sắc gầy gò và lệch chỉ số BMI thảm hại của Barbie. Chiến dịch Ruby của The Body Shop chính là phát súng khai ngòi cho hàng loạt các chiến dịch ủng hộ, cổ vũ sắc đẹp tự nhiên và tự tin của hàng triệu phụ nữ khắp hành tinh.

2. DOVE: Real Beauty (Vẻ Đẹp Đích Thực)

Theo nghiên cứu của Dove trên 3200 phụ nữ từ 10 quốc gia, chỉ 2% cho rằng mình “xinh đẹp”, trong khi có đến 31% nhận xét bản thân “nhìn ok” và 29% đánh giá nhan sắc mình ở mức trung bình. Khi được hỏi kỹ hơn, 42% phụ nữ nói rằng họ thấy xấu hổ nếu tự cho bản thân là xinh đẹp. Phần lớn người tham gia khảo sát chỉ dám đánh giá độ hấp dẫn của mình ở mức trung bình.

Nghiên cứu trên chính là tiền đề cho chiến dịch vì vẻ đẹp đích thực của Dove (Campaign for Real Beauty) được khởi động vào tháng 9, 2004. Tham vọng của Dove là dậy lên cuộc cách mạng về quan điểm cái đẹp cho phụ nữ hiện đại, giải phóng họ khỏi sự tự nghi ngờ về ngoại hình của mình. Với Dove, dù vẻ ngoài bạn có trông thế nào, bạn vẫn thật xinh đẹp. Người phụ nữ đẹp là người biết nhận thức và tự hào về bản thân – hạnh phúc khi được là chính mình.

Tháng 6, 2005: Quảng cáo của Dove xuất hiện 6 phụ nữ có hình thể không theo chuẩn người mẫu. Khẩu hiệu của Dove là “Hãy ăn mừng vì những đường cong của bạn.”

Tháng 10, 2006, clip Evolution của Dove phơi bày sự thật khi làm một panô quảng cáo mỹ phẩm: make-up, làm tóc và bàn tay phù thủy của photoshop đã biến một cô vịt thành thiên nga, đồng thời bóp méo luôn quan điểm về nhan sắc của phụ nữ.

Tháng 10, 2007, Dove tung ra clip Onslaugh. Clip cảnh báo các bậc phụ huynh về độ dày đặc các quảng cáo mỹ phẩm đang ập lên con gái họ. Trước tuổi trưởng thành, có thể quan niệm về gương mặt và hình thể của các bé gái đã bị biến dạng vì những thông điệp của ăn kiêng, nối tóc, nhuộm da và giải phẫu thẩm mỹ.

3. NIVEA: The Living Beauty

Chậm chân hơn Dove một chút trong việc làm mới hình ảnh nên Nivea phải đào sâu hơn về định nghĩa mới của cái đẹp, để tránh bị khách hàng nhầm lẫn với Dove. Thông điệp của Nivea là Living Beauty. Nivea khẳng định rằng mỗi phụ nữ đều có một vẻ đẹp. Với người này là nhan sắc hoàn mỹ bên ngoài, nhưng với người khác đó là vẻ đẹp lấp lánh từ bên trong. Sắc đẹp rất rộng lớn: là một gương mặt, một cảm giác, một mối quan hệ. Theo Nivea, mỗi phụ nữ đều có cho mình một sắc đẹp lý tưởng để hướng tới: đẹp vẻ bề ngoài, đẹp trong cách sống, đẹp về nội tâm … Nivea khuyến khích phụ nữ sống và cố gắng trở nên xinh đẹp như sắc đẹp lý tưởng mà họ tôn thờ. Mỗi phụ nữ là một nhan sắc sống động.

4. NIKE: Cơ thể bạn đang kể chuyện gì?

Năm 2007, Nike tung ra chiến dịch “Cơ thể bạn đang kể chuyện gì?” để khuyến khích phụ nữ tự hào hơn về cơ thể mình, tự tin hơn khoe thân hình mình cho dù đó là mông to, đùi bự, eo ngấn mỡ, hay đầu gối củ lạc. Trên trang web www.NikeWomen.com, Nike trưng ra những biển quảng cáo rất thách thức, như “Vòng 3 của tôi ngoại cỡ. Thế thì đã sao nào?!”, hay một đoạn phim ngắn về những kinh nghiệm, chia sẻ của phụ nữ về hình thể của mình và những cách tập thể dục hiệu quả.

5. Sự thắng thế của búp bê Bratz:

Trên thị trường búp bê hiện nay, Bratz là đối thủ nặng ký nhất của Barbie. Ra đời năm 2001, nhưng đến 2004, đã có 2,5 tỉ búp bê Bratz được bán ra, so với 3 tỉ búp bê Barbie (và Barbie ra đời năm 1950).

Về thân hình, Bratz thấp hơn Barbie và gần gũi với các bé gái hơn vì búp bê Bratz không có vòng ngực nở nang như Barbie. Cách ăn mặc của Bratz theo kiểu street style, không điệu đàng và chững chạc như Barbie. Bratz cũng không có những set quần áo theo ngành nghề nhất định như Barbie. Không có Bratz bác sĩ, giáo viên, người mẫu, luật sư … Bratz là búp bê của thế hệ những cô gái mới, còn Barbie là búp bê của thời phụ nữ vừa mới được tham gia vào các hoạt động xã hội và kinh doanh. Vì vậy, Barbie có những bộ đồng phục đi làm như tiếp viên hàng không, luật sư, bác sĩ … Thể hiện mơ ước của các bé gái và các cô gái trẻ thời đó. Nhưng các cô bé và cô gái ngày nay thuộc về một thời đại khác: được sinh ra là họ đã có quyền tự do mơ ước và trở thành người mình muốn. Họ không cần một con búp bê để thực hiện mơ ước của mình.

Anti-Barbie không phải là một thông điệp hẹp – chỉ chống lại những nhan sắc thần tiên nhưng vô thực như Barbie. Anti-Barbie là thông điệp khuyến khích phụ nữ phá bỏ mọi tiêu chuẩn, mọi khuôn khổ của cái đẹp. Nhận thức về “đẹp” của phụ nữ nên được mở rộng. Phụ nữ luôn hạnh phúc khi biết mình đẹp. Vậy nếu cái đẹp được chia đều cho phụ nữ (đẹp bên ngoài hoặc/và đẹp bên trong) thì sẽ có 3 tỉ người trên trái đất luôn sống trong hạnh phúc. Ngoài ra, những thần tượng mới của phụ nữ như Hillary Clinton, Jessica Sarah Parker, … cũng gián tiếp giúp thông điệp anti-Barbie đi sâu vào nhận thức và cuộc sống, không chỉ giới hạn trong các chiến dịch quảng cáo. Những phụ nữ hiện đại, lý tưởng, có một nhân cách mạnh mẽ, tham vọng, bận rộn, nhưng nữ tính và luôn biết cách làm mình đẹp hơn bằng thời trang, mỹ phẩm, thể thao. Nói cách khác, khi không muốn trở thành Barbie, phụ nữ lại nỗ lực biến bản thân thành:

Những Super Woman:

Khác với thời kỳ đầu của phong trào Nữ Quyền là phụ nữ muốn tỏ ra … như một người đàn ông với thần kinh và tính cách thép, hình ảnh một phụ nữ lý tưởng ngày nay là phải có cương có nhu. Theo một khảo sát trên 5426 phụ nữ tại Pháp, Đức, Ý, Anh, Tây Ban Nha và Thụy Điển, 71% cho rằng “nữ tính” là một giá trị quan trọng. Họ nhận ra rằng mặc quần dài, tóc cắt ngắn, không vào bếp và sử dụng ít phấn son chưa chắc đảm bảo cho thành công trong xã hội, kinh doanh, chính trường. Làm đẹp và làm điệu là bản chất của phụ nữ, là cách giúp người phụ nữ cảm thấy tự tin vào chính mình hơn. Vậy tại sao lại từ bỏ? Một đôi môi tô đỏ đâu có làm suy giảm chất lượng neuron.

Phụ nữ ngày nay đang hướng đến một cuộc sống mà như Hoa hậu Hoàn Vũ 2007 Riyo Mori đã nói “Phụ nữ có thể có tất cả. Sự nghiệp thành công và gia đình hạnh phúc”. Nếu như Super Man chỉ cần sức mạnh để cứu thế giới, thì Super Woman cần:

Có ngoại hình tươm tất và ưa nhìn.
Cập nhật style, chăm sóc tủ quần áo để có một vẻ ngoài hiện đại và thức thời.
Chăm chỉ thể dục thể thao để có một thân hình gọn gàng, săn chắc.
Sắp xếp, cân bằng và hoàn thành xuất sắc cùng lúc nhiều nhiệm vụ, vai trò trong cuộc sống.
Trong công việc, phải chứng tỏ được năng lực và biết cách thu vén các mối quan hệ ngoại giao.
Quyết đoán, không cảm tính nhưng không thể “ầm ầm, đùng đùng” như nam giới. Dùng sự dịu dàng và nữ tính biến văn phòng thành một nơi thư thái, thanh bình.
Là một người yêu ngọt ngào, biết điều tiết bản thân để luôn khiến người yêu thật ra dáng đàn ông.
Lên lịch cho khoảng thời gian một mình cảm nhận và tận hưởng cuộc sống để làm giàu cho phần nội tâm của mình.
Vân vân và vân vân.

Đòi hỏi cao về bản thân, cuộc sống bận rộn và những kinh nghiệm xã hội giúp phụ nữ có cái nhìn tự chủ và thực tế hơn về nhan sắc. Họ không tin rằng trắng hay ốm mới khiến bản thân nổi bật và thu hút. Phụ nữ đẹp vì là chính mình và phấn đấu để trở thành mình – một phiên bản nâng cấp hơn.

BOX: Vì sao người châu Á thích da trắng?

Phụ nữ Mỹ và châu Âu thì chuộng một làn da rám nắng vì nhìn khỏe mạnh và thể thao. Phụ nữ châu Á ngược lại. “Làm trắng” (Whitening) là từ khóa thành công của phần lớn mặt hàng chăm sóc da trên thị trường châu Á. Con người thường muốn những gì mình không có Người châu Á da vàng nên thèm được trắng. Nhưng vẫn còn những nguồn ảnh hưởng khác khiến các cô gái châu Á chạy đua bôi trét để trở nên trắng hồng:

1. Quảng cáo:
Theo phân tích của các chuyên gia thẩm định quảng cáo, những cô gái da sáng xuất hiện trong quảng cáo thường là người tốt, người đẹp. Còn những cô có màu da tối hơn thì đóng nền, làm người ghen tị với nữ nhân vật chính. Cô gái da sáng thường có vẻ mặt hạnh phúc, chân thành và thân thiện Da sáng trắng sẽ nhận được ưu ái hơn.

2. Quan niệm xã hội:
Ấn Độ có hai màu da chính: đen và trắng. Người Ấn da trắng thường thuộc tầng lớp thượng lưu, giàu có và có học thức. Họ được trọng vọng trong xã hội và được đối xử ưu ái hơn. Vì vậy các cô gái Ấn Độ làm mọi cách để trắng da, như vậy vừa dễ kiếm chồng vừa dễ kiếm việc làm trong xã hội vẫn còn mang nặng tư tưởng trọng nam khinh nữ.

Thái Lan hiện là một trong những thị trường lớn nhất thế giới dành cho các sản phẩm làm trắng da. Nguyên nhân: Người Thái hâm mộ vẻ đẹp và làn da của người phương Tây và người Nhật. Người Thái thích làn da trắng vì như thế mới đẹp, mới “Tây”, mới mốt. Tại phương Tây và Nhật Bản thì con người trắng tự nhiên nhờ gene và khí hậu. Còn với một nước nhiệt đới như Thái Lan thì trắng là một sự cố gắng lâu dài. Họ vừa ra sức tránh nắng vừa viện đến sự giúp đỡ của các loại kem dưỡng, các phương pháp làm trắng.

LANA

(2!Đẹp)